XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Đào Rực Rỡ

Hoa Đào Rực Rỡ

Tác giả: Nhan Nguyệt Khê

Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015

Lượt xem: 1341505

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1505 lượt.

au mặt cho con trai, Vân Cẩn nhìn động tác của anh, lỗ mũi ê ẩm muốn khóc, cô không thể không thừa nhận vào những lúc như thế này, cô cũng khát vọng có một người có thể giúp cô, anh là cha của đứa nhỏ, tìm anh so với bất cứ ai cũng tốt hơn, có anh ở đây, ngay cả ngủ cô cũng cảm thấy yên tâm hơn.
Anh đối xử rất tốt với con trai đó là bởi vì đó là máu mủ của anh, nhưng đối với cô, cô cảm nhận được tình thân nhưng lại không cảm nhận được tình yêu, giống như Lục Thành Khang đối với Tỉ Mỉ vậy, nào có sợ người khác cảm thấy buồn nôn, trong mắt anh ta vẫn chỉ có Tỉ Mỉ, đó mới là tình yêu, không so sánh mới không nhìn thấy được, nhìn thẩy rồi mới phát hiện ra, mình chưa từng có được tình yêu như vậy.
Xoay lưng vào trong, Vân Cẩn lau khô khóe mắt, nhắm mắt lại ngủ. Đinh Kiêu ngẩng đầu, trong lúc vô tình lại nhìn thấy lưng Vân Cẩn đối diện với mình, đi đến thay cô dém chăn lên, không muốn cô bị cảm lạnh, rồi mới quay về chỗ con trai.
Ở trong bệnh viện với hai mẹ con cả một đêm, bảy giờ sáng ngày thứ hai Đinh Kiêu mới trở về, dặn dò Vân Cẩn chăm sóc con trai, có chuyện gì thì phải gọi điện thoại ngay cho anh.
Về đến nhà, Đinh Kiêu tắm rửa thay quần áo xuống lầu chuẩn bị ăn sáng một chút mới đi làm, nào biết Lý Phượng Hà đã ngồi ở bàn ăn chờ anh.
“Hôm qua con chạy đi đâu đấy?” sắc mặt Lý Phượng Hà không tốt nhìn con trai, nghĩ rằng con trai mình lại đi ra ngoài chơi bời.
Đinh Kiêu nói với bà Tung Tung bị bệnh, anh đã sắp xếp cho vào khoa nhi ở bệnh viện, anh cùng vợ phải chăm sóc cả đêm trong bệnh viện. Lý Phượng Hà vừa nghe nói bảo bối đích tôn bị bệnh, nhất thời khẩn trương, hỏi dồn dập: “Tung Tung làm sao? Có nghiêm trọng hay không?”
“Bác sĩ nói chỉ là cảm cúm thông thường thôi, mấy hôm trời lạnh quá, trẻ con sức miễn dịch yếu, rất dễ bị nhiễm bệnh, con đã tìm chuyên gia khoa nhi khám cho Tung Tung rồi, chỉ cần hết sốt thì sẽ không có vấn đề gì cả.” Đinh Kiêu sợ mẹ lo lắng, cũng không muốn nói quá chuyện bệnh tình của Tung Tung.
“Vậy để mẹ đến xem một chút, Vân Cẩn không có kinh nhiệm, nó sẽ không biết chăm sóc trẻ con như thế nào.” Lý Phượng Hà càng nghĩ càng lo lắng, cho rằng con dâu không chăm sóc tốt cho nên cháu trai bà mới bị bệnh.
“Mẹ, mẹ cũng đừng trách Vân Cẩn, đứa nhỏ bị như vậy cũng đâu có ai muốn đâu, người làm mẹ đau còn không hết nữa là.” Trước mặt Lý Phượng Hà Đinh Kiêu vẫn luôn nói tốt cho vợ.
Con trai bị bệnh, Vân Cẩn đã đủ khó chịu, còn bị mẹ trách cứ nữa chỉ sợ cô sẽ không chịu được.
Lúc đầu Lý Phượng Hà rất không vui nhìn con trai một cái, ngay sau đó lại cảm thấy thú vị, thở dài nói: “Hiện tại đã biết đau lòng cho con trai, thế thì nên sớm làm gì đi?”
Đinh Kiêu cho là mẹ mình lại bắt đầu thao thao bất tuyệt thuyết giáo, giơ tay ý bảo anh đầu hàng, lên lầu lấy tài liệu chuẩn bị đi. Lý Phượng Hà thấy con trai như thế, bất đắc dĩ lắc đầu.
Xế chiều hôm đó, Lý Phượng Hà gọi điện thoại cho chồng, Đinh Chí Tường nghe nói cháu trai bị bệnh, cũng rất lo lắng, bảo thư ký sắp xếp thời gian, ông muốn cùng vợ đến bệnh viện thăm cháu mình.
Không muốn kinh động đến bệnh viện, hai ông bà cũng không mặc quân trang, chỉ mặc đồ bình thường lái xe vào bệnh viện. Đẩy cửa phòng bệnh, thấy con dâu và bảo mẫu đang cho Tung Tung uống thuốc, xem ra tinh thần của Tung Tung cũng không tệ, lúc này hai ông bà mới thả lỏng tinh thần.
“Ba mẹ, hai người đã đến, mau ngồi đi.” Vân Cẩn đứng lên chào bố mẹ chồng. Đinh Chí Tường khoát khoát tay ý bảo cô không cần khách khí, đi đến trước mặt cháu trai rồi lại hỏi thăm bảo mẫu mấy câu.
Lý Phượng Hà kéo Vân Cẩn lại một bên hỏi thăm, Vân Cẩn nói với bà, buổi sáng y tá đã đo nhiệt độ cho Tung Tung, nhiệt độ đã khôi phục lại bình thường, chỉ cần quan sát đến trưa chiều có thể xuất viện về nhà, chỉ cần uống thuốc đúng giờ là được.
“Mẹ vừa mới nghe Đinh Kiêu nói Tung Tung bị bênh, nhưng rất lo lắng, Vân Cẩn a, về sau nếu Tung Tung không thoải mái, con ngàn vạn lần phải sớm cho chúng ta biết nha, chúng ta sẽ sắp xếp, lần này mãi đến nửa đêm con mới nói cho Đinh Kiêu, làm Tung Tung đã phải chịu bao nhiêu tội rồi.” Lý Phượng Hà chỉ cần nghĩ đến Tunng Tung bị sốt cao nhưng ngay cả một cái giường bệnh cũng không có còn phải chen chúc trên hành lang bệnh viện để chuyền nước, là lại cảm thấy đau lòng.
Vân Cẩn nói: “Con cũng không ngờ nó lại sốt cao không dứt, con mua thuốc hạ sốt cho nó uống, rõ ràng chiều hôm qua nhiệt độ đã giảm, nào biết đến tối lại sốt cao.”
“Trẻ con bị sốt thường hay tái phát, lần sau con ngàn vạn lần phải chú ý.” Lý Phượng Hà thấy bảo mẫu đã cho Tung Tug uống xong nước đường, đi đến mép giường nhìn cháu trai, Tung Tung thấy bà nội, bàn tay nhỏ bé không ngừng vẫy vẫy, giống như muốn người khác ôm nó.
Lý Phượng Hà ôm Tung Tung lên, dí trán mình vào chán nó, cảm thấy nhiệt độ bình thường, mới thả lỏng tâm trạng. Tung Tung rất nhanh đã ngủ thiếp đi, Lý Phượng Hà muốn đặt nó về, nào biết vừa buông tay là nố liền tỉnh lại khóc lên, chỉ đàng tiếp tục ôm.
Thấy dáng vẻ đáng yêu của cháu trai, Lý Phượng Hà nảy sinh lòng yê