Tác giả: Nhan Nguyệt Khê
Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015
Lượt xem: 1341503
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1503 lượt.
u thương, không khỏi nhớ đến con trai lúc nhỏ, cũng giống như vậy,vừa bị bệnh không dời khỏi mẹ, lúc nào cũng muốn được mẹ bế, mẹ không bế sẽ khóc, khóc thét lên đến khi nấc lên không khóc nổi nữa.
Bà đã chăm lo cho con trai mấy chục năm nay, hôm nay con trai cũng đã có con, cũng không làm bà hết lo lắng, nghĩ đến đây, Lý Phượng Hà không nhịn được nói với Vân Cẩn: “Vân Cẩn à, con không thể chung sống hòa bình với Đinh Kiêu qua ngày hay sao mà lại cãi nhau như vậy, con xem Tung Tung còn nhỏ như vậy, rất đáng thương.”
Hốc mắt Vân Cẩn ửng đỏ, cúi đầu không nói tiến nào. Lý Phượng Hà còn muốn lên tiếng, nhưng thấy bạn già nháy nháy mắt với mình, lúc này mới nuốt xuống những lời muốn nói.
Trước khi đi, Lý Phượng Hà dặn đi dặn lại, bảo Vân Cẩn chờ đến khi Tung Tung hết bệnh thì đưa nó trở về nhà họ Đinh hai ngày, cháu trai lần này bị bệnh phải chịu khổ, làm người làm bà nội này rất đau lòng, muốn làm các món ngon cho cháu bồi bổ.
Vân Cẩn đồng ý, mặc kệ nói như thế nào, bố mẹ chồng đối với cô cũng không tệ lắm, dù cô và Đinh Kiêu cãi nhau bỏ nhà đi, nhưng hai ông bà vẫn coi cô là con dâu, bình thường trong nhà có gì tốt ăn, bà cũng cho người mang đến cho cô.
Bố chồng thì càng không phải nói rồi, kể từ lúc kết hôn, ông cụ Đinh Điềm Ninh trong hôn lễ tuyên bố yêu cầu bố mẹ chồng cô coi cô như gái ruột, thân là quân nhân, bố chồng vẫn luôn thi hàng mệnh lệnh của thủ trưởng cũng là phụ thân mình, coi con dâu như con gái, cho dù cô dâu mới giận dỗi ông cũng không thiên vị con trai, nếu không cô muốn đưa Tung Tung ra ở riêng thì làm gì có chuyện dễ dàng như vậy.
Sau khi Tung Tung khỏi bệnh, theo ý của mọi người trong nhà họ Đinh, Vân Cẩn dời khỏi căn hộ Mạnh Tiểu Bạch đã tìm giúp cô chuyển đến căn phòng Đinh Kiêu đã sắp xếp, đó là một căn phòng dành cho người nhà quân nhân trong khu đại viện hải quân Hải Điển, quanh cảnh rất thanh tịnh.
Các hộ gia đình xung quanh đều là người xa lạ, không ai biết Vân Cẩn là con dâu nhà họ Đinh, Đinh Kiêu cũng phải đi công tác ở căn cứ quân sự Tứ Xuyên một thời gian, vài tháng cũng không về, các nhà hàng xóm thấy Vân Cẩn con nhỏ còn tưởng rằng chồng Vân Cẩn là bộ đội phục vụ khi dã chiến.\
Chờ đến khi Đinh Kiêu trở lại Bắc Kinh dường như đã mấy đời, Tung Tung đã được một tuổi lẻ ba tháng, lần nữa được nhìn thấy con trai, con trai đã không nhớ anh, tò mò nhìn người chú xa lạ này.
“Gọi ba ba đi, Tung Tung gọi ba ba!” Đinh Kiêu nhẫn nại dỗ dành con trai.
Nào biết Tung Tung căn bản không nhận ra anh, nín nửa ngày, còn mơ hồ dùng ngôn ngữ của trẻ con khó có thể nghe rõ gọi anh một tiếng chú, làm Đinh Kiêu giận muốn đánh vào cái mông nhỏ của nó một cái.
Vân Cẩn ở một bên hả hê: “Anh đừng có vừa về đã đánh con em, ai bảo anh đi là đi mất mấy tháng, con trai có thể nhớ anh là ai mới là lạ.”
“Lãnh đạo giao công việc cho anh đi công tác, anh có thể không đi hay sao, Thịt Thịt, anh sẽ nhanh chóng được lên chức chủ nhiệm.”
Mặc kệ cuộc sống gia đình có như thế nào, một năm nay biểu hiện công việc của anh vẫn còn biết tròn biết méo, lúc vừa mới đi làm mọi người còn nói là con em cán bộ nên không phục, nhưng một thời gian sau, lãnh đạo tương đối coi trọng anh, cho nên lần này giao cho anh công việc nặng nề cũng là để khảo nghiệm anh.
“Đúng là chuyện tốt, chúc mừng anh.” Vân Cẩn nói một câu từ tận đáy lòng.
Trên công việc Đinh Kiêu có rất nhiều đóng góp, càng ngày anh càng thành thục với công việc, đối với một người đàn ông mà nói, quan trọng nhất là gì, sống phóng túng không phải là bản lĩnh, mà có thể phát huy trên sự nghiệp đó mới là bản lĩnh.
“Sắp đến sinh nhật em rồi, anh mua quà cho em.” Đinh Kiêu móc túi, đem quà tặng đưa cho Vân Cẩn.
Vân Cẩn nhận lấy mở ra xem, là một chiếc nhẫn Hồng Bảo Thạch khảm kim cương, ngọc cũng là loại tốt nhất, ít nhất phải 3, 4 cara, kiểu dáng cũng rất sang trọng rất đẹp.
“Vật quý như vậy, em không thể nhận.” Vân Cẩn lạnh nhạt cất chiếc nhẫn lại. Cũng đã cãi nhau đòi ly hôn anh còn nhận quà của anh cũng không thích hợp lắm, nếu là vật không đáng tiền còn chưa nói, lại còn là Hồng bảo thạch, cô không thể nhận.
Đinh Kiêu không nhận: “Anh mua cho em, em hãy nhận đi, hai chúng ta còn chưa ly hôn đâu, không cần phải vạch rõ ranh giới với anh như vậy.” Vân Cẩn không biết nói gì, nghĩ thừa dịp anh không để ý sẽ trả lại chiếc hộp vào túi áo anh.
Đinh Kiêu ôm con, lấy những đồ chơi anh mới mua dụ dỗ nó, Tung Tung ôm Transformers, chơi vui vẻ, còn không chịu đi ngủ.
Vân Cẩn thấy anh bế con, vẻ mặt cưng chiều, lặng lẽ quan sát, nhìn thấy anh gầy đi, cũng đen hơn, chắc lần này đi công tác phải chịu không ít nắng gió ở căn cứ không ít cực khổ.
“Mấy tháng không gặp, em gầy hơn trước rồi, chăm con chắc mệt mỏi.” Đinh Kiêu ngoài ý muốn nói. Trong lòng Vân Cẩn run lên, anh và cô có cảm ứng tâm linh, cô cũng đang muốn nói với anh như vậy. rốt cuộc là vẫn để anh nói trước.
“Đúng là mệt mỏi, Tung Tung càng lớn càng nghịch ngợm, rất ầm ĩ, buổi tối chơi đế