Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Hồng Đêm

Hoa Hồng Đêm

Tác giả: Thái Trí Hằng

Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341344

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1344 lượt.

i những người khác gọi."
"Sao lại khác?"
"Đó sẽ là một âm thanh vô cùng tự nhiên, phát ra từ tận trong lòng chứ không phải phát ra từ miệng."
"Vậy khó quá."
"Quên đi." Diệp Mai Quế nhún vai: "Mai cậu cứ gọi tùy tiện, có lẽ cha tôi cũng chẳng phân biệt được đâu."
"Ừ." Tôi ngồi xuống.
Diệp Mai Quế cầm điều khiển từ xa, bật tivi. Tay trái chống má, lẳng lặng xem.
Tôi cũng xem một lúc, lại là chương trình mình không thích.
Vặn lưng một cái, dựa vào ghế sô pha, nhắm mắt lại.
"Mệt rồi thì đi ngủ đi."
"Lát nữa tôi còn phải chính sửa tài liệu mang về hôm nay, mai cần dùng."
"À, vậy cậu nghỉ ngơi một chút đi, tôi không làm phiền cậu nữa."
"Không sao đâu. Tôi chỉ định ngồi thôi, vậy cũng là nghỉ ngơi rồi."
"Ừ."
"Cô cứ xem tivi đi, tôi về phòng trước." Tôi xốc lại tinh thần, đứng dậy, cầm cặp lên.
"Đừng quên tối mai còn phải đi ăn đấy."
"Không đâu." Tôi đi về phòng mình, quay lại nói với cô: "Ngủ ngon, Hoa Hồng."
"Ừ. Ngủ ngon."
Tay phải đang định xoay tay nắm, mở cửa phòng, lại đột nhiên ngừng lại, cặp công tác từ tay trái rớt xuống đất.
Tôi quay đầu lại, nhìn Diệp Mai Quế trong phòng khách.
Cô vốn đang dùng tay trái chống má, xem ti vi, hơi ấm trong mắt như nước trong phòng ấm.
Nhưng vài giây sau, tay trái đang chống má hạ xuống, thân thể dựng thẳng, ánh mắt cũng chuyển từ tivi sang người tôi.
Hơi ấm trong mắt như nước vừa đun không lâu.
Vì vừa rồi tôi đã rất tự nhiên gọi cô một tiếng, Hoa Hồng.
"Nếu cô thích, sau này tôi sẽ gọi cô là Hoa Hồng."
"Được."
"Vào làm đây."
"Ừ."
Tôi trở về phòng, ngồi vào bàn rồi mới nhớ ra là cặp công tác rơi ngoài cửa.
Sáng sớm hôm sau lúc ra ngoài đi làm, vốn đã định mặc quần thất tinh bắc đẩu nhưng sợ cha Diệp Mai Quế nhìn thấy mấy ngôi sao ấy sẽ cảm thấy tôi là loại con trai không đứng đắn.
Vì thế cởi quần thất tinh bắc đẩu ra, thay bằng một cái quần khác màu xám nhạt.
Nhưng vạn nhất cái quần này hôm nay lại bị Tiểu Bì cắn rách thì sao?
Cha Diệp Mai Quế thấy lỗ thủng, trong lòng sẽ nghĩ sao?
"Hoa Hồng à, tên nhóc này nhất định rất nghèo. Con xem, quần rách rồi còn mặc."
Cha cô ấy sẽ nói vậy sao?
Ừm, có lẽ không đâu. Không khéo ông ấy lại còn nói: "Hoa Hồng à, con xem cậu ta ngay cả quần rách cũng mặc, nhất định là người cần cù tiết kiệm."
Tôi cứ như vậy ngồi trên giường, trái lo phải nghĩ, do dự không quyết.
"Còn trốn trong phòng làm gì? Cậu sắp muộn rồi đấy." Giọng nói của Diệp Mai Quế vang lên từ phòng khách.
"Ừ." Tôi đáp lại một tiếng rồi lại tiếp tục tự hỏi.
"Này!" Một lát sau cô lại gọi.
Tôi đành ra khỏi phòng, nói với cô: "Tôi không biết nên mặc cái quần nào."
"Cậu hâm à, mặc cái nào chẳng được."
"Nhưng mà..."
"Có muốn tôi cho cậu mượn một cái váy không?"
"Không dám không dám." Tôi nhanh chóng trở lại phòng, cầm cặp công tác lên.
Trước khi ra tới hành lang, tôi đột nhiên cái khó ló cái khôn, ngồi xổm xuống, cuốn ống quần tới tận đầu gối.
Khi Tiểu Bì tới gần , đầu tiên là ngừng lại một chút, sau đó ngẩng đầu lên nhìn tôi, ánh mắt mơ hồ.
"Ha ha ha." Tôi rất đắc ý: "Trời không tuyệt đường người."
"Sao cậu lại cuộn ống quần lên?" Diệp Mai Quế lại đưa tôi một viên vitamin tổng hợp với một cốc nước.
"Tôi muốn để chân mình hít thở chút không khí." Nuốt viên thuốc xong tôi bèn nói.
"Vớ vẩn."
"Tôi đi đây, tối gặp."
Tới khi ra khỏi cửa chung cư, cảm thấy gió lạnh hiu hiu thổi vào chân mới buông ống quần xuống.
Khi tới văn phòng, đòi Sơ Hồng Đạo cái bút kia, anh ta chết cũng không chịu trả.
Còn nói tôi không chịu suy nghĩ, không có nghĩa khí linh tinh, liên tục chừng nửa tiếng.
Tôi theo lẽ thường, giả chết không để ý tới anh ta.
Nếu để tôi so sánh, tôi sẽ cảm thấy hôm nay còn căng thẳng hơn hôm đi ăn với Diệp Mai Quế.
Gương toa lét nhất định không kiên nhẫn nổi với tôi.
Nếu gương toa lét là gương thần có thể tôi sẽ hỏi nó: "Gương thần ơi gương thần, tôi có phải một thanh niên tốt, chân thành, cầu tiến, tiền đồ vô lượng hay không?"
Khoảng bảy giờ rưỡi, di động vang lên.
"Alo, tôi đang ở dưới công ty cậu rồi đây. Xuống đi." Giọng của Diệp Mai Quế.
"Được."
Tôi mang theo cặp công tác, chuẩn bị chạy xuống lầu.
Nhưng vừa nhìn cặp công tác một cái, trong lòng lập tức thầm hô hỏng rồi.
Vì cặp công tác này vừa nhìn đã biết là của một viên chức nhỏ chẳng chút tiền đồ.
Cặp công tác này của tôi cũng đã cao tuổi, do tôi mua trong chợ đêm ở Đài Nam.
Trước khi mua, ông chủ kia còn bảo: "Đây là da thật."
"Da thật?" Tôi bực tức hỏi lại: "Vậy sao bán rẻ vậy?"
"Thật sự là da nhựa, nên gọi tắt là da thật." Ông chủ cười ha hả.
Tôi thấy ông chủ cũng hài hước, hơn nữa còn khá rẻ bèn mua nó.
Tôi dùng nó đã nhiều năm, có nhiều chỗ đã tróc ra, trông như bức tường loang lổ.
Phải làm sao đây? Hôm nay còn phải mang một vài tài liệu về nhà chỉnh lý lại, không thể không cầm nó theo.
Tôi lại lâm vào cảnh khó xử.
Mãi tới lúc di động lại kêu vang, trong đó truyền tới giọng Diệp Mai Quế: "Tôi đếm tới mười, nế