Giao Dịch Hàng Tỷ: Tà Thiếu Xin Dùng Chậm
Tác giả: Thái Trí Hằng
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341351
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1351 lượt.
nh nắm lấy chị đấy." Chị ngừng cười, lặp lại một lần nữa.
Sau này tôi luôn nghĩ, câu "Cậu em, phải nhanh nắm lấy chị đấy." liệu có ẩn ý gì không?
"Chị, tay em mỏi quá." Tôi vẫn quỳ gối trái xuống đất, hai tay dần dần khụy xuống.
"Ha ha." Chị cười lên hai tiếng rồi nhảy lên, đứng thẳng dậy: "Con lạc đà này thật phiền quá đi."
"Đúng vậy." Tôi cũng đứng dậy, cười một tiếng.
"Xin hãy mời bạn nhảy."
Nghe câu đó xong, tôi ngượng ngùng nhìn chị một cái. Quả nhiên chị lại nói: "Lại định trốn? Đúng là. Đã lên làm anh rồi lại còn..."
Khi chị đang định mắng tiếp, giữa quảng trường lại vang lên một giọng nói ngắt lời: "Điệu nhảy tiếp theo, hoa hồng đêm."
Tôi chờ những lời này đã hơn tám tháng rồi.
oOo
Không phải ngày nào tôi cũng mặc cái quần thất tinh bắc đẩu kia, vì tắm rửa xong còn phải thay quần áo.
Nhưng tôi nhất định không quăng cái quần thất tinh bắc đẩu đó vào máy giặt mà cẩn thận giặt tay.
Không để bất cứ vì sao nào rơi rụng.
Nếu tôi không mặc quần thất tinh bắc đẩu, trước khi ra ngoài đi làm, Tiểu Bì vẫn sẽ cắn ống quần tôi.
Nhưng thật đáng tiếc, mãi Tiểu Bì vẫn không cắn được lổ thủng nào trên những cái quần khác.
"Ài." Tôi nhìn cái quần hoàn hảo không hề sứt mẻ, không khỏi nhíu mày, thở dài một hơi.
"Mới sáng sớm mà thở dài cái gì?" Diệp Mai Quế ngồi trong phòng khách hỏi tôi.
"Quần tôi không thủng."
"Cậu hâm à, quần lành lặn không tốt sao?"
"Nhưng mà..." Tôi lại kiểm tra cẩn thận ống quần: "Ài."
"Cậu có thể thở dài to thêm chút không." Diệp Mai Quế đứng dậy.
"Tôi đi rồi. Người trẻ tuổi đừng nên thở dài, phải dũng cảm tiến bước."
"Đợi đã."
"Hả?"
Diệp Mai Quế lại lấy ra viên vitamin tổng hợp luôn làm tôi lắc đầu đầu với một cốc nước.
"Có thể..." Còn chưa nói xong, cô đã nhét luôn viên thuốc vào miệng tôi.
"Gần đây cậu có vẻ mệt, phải chăm sóc tốt thân thể chứ." Cô đưa nước cho tôi.
"Vậy cô cũng cho Tiểu Bì uống một viên đi, xem răng nó có sắc hơn được không."
"Nếu cậu muốn quần rách thật, vậy để tôi đi lấy kéo."
"Tôi đi đây, tối gặp lại." Tôi chạy ra cửa nhanh như chớp.
Hôm nay công ty tạm thời lệnh cho tôi với Sơ Hồng Đạo tới Đài Trung dự họp, cùng ngày trở về.
Tuy nghĩ rằng tối sẽ về Đài Bắc, nhưng tôi vẫn gọi điện cho Diệp Mai Quế, bảo cô hôm nay mình đến Đài Trung, có thể sẽ về muộn.
Cúp điện thoại xong, Sơ Hồng Đạo hỏi tôi: "Gọi điện cho bạn gái hả?"
"Không phải. Cô ấy là bạn cùng nhà thôi."
"Vậy sao ngay cả chuyện này cũng phải nói?"
"Vì... vì..."
Tôi nghĩ cả nửa ngày, không biết nên trả lời ra sao, đành gãi đầu.
Thật ra đáp án rất đơn giản, tôi không muốn khiến ánh đèn ở hành lang chờ quá lâu.
Không phải vì tôi muốn tiết kiệm tiền điện, tôi không keo kiệt tới mức ấy.
Tôi chỉ không muốn khi Diệp Mai Quế còn ở phòng khách xem tivi hay đọc sách, lúc nào cũng phải nghiêng tai chờ nghe tiếng mình mở cửa.
Cảm giác đó tôi đã từng trải qua, thật không dễ chịu.
Cho nên sau khi họp xong tôi bèn vội vá muốn đi taxi tới nhà ga Đài Trung, chờ tàu về Dài Bắc.
"Tiểu Kha, khó khăn lắm mới đến Đài Trung, sao lại vội về vậy?" Sơ Hồng Đạo giữ chặt ống tay áo tôi.
Tôi rất sợ bị anh ta nắm lấy không thoát được. Lập tức lấy một cái bút ra hỏi túi, hỏi anh ta: "Anh thấy cái bút này thế nào."
Sơ Hồng Đạo nhìn một lúc rồi lên tiếng khen: "Cái bút này vậy mà lại được làm bằng gỗ, bên trên còn có hoa văn, đúng là bút tốt."
Tôi giơ bút lên sát mũi anh ta, để anh ta ngửi một chút, đột nhiên ném ra xa mười mét rồi nói: "Mau! Mau lấy nó về."
Anh ta buông tay áo tôi ra, nhanh chóng đi vài bước sang bên.
Đến lúc phát hiện không đúng, quay đầu lại thì tôi đã chặn một chiếc taxi, đi thẳng đến nhà ga Đài Trung.
Không ngờ trò chơi thường hay chơi với Tiểu Bì giờ lại phát huy tác dụng, tôi rất đắc ý.
Chỉ có điều mất mất một cái bút, cũng hơi tiếc.
Mua vé tàu hỏa, sau khi đợi 10 phút ở nhà ga, tàu đã tới.
Sau khi lên tàu, nhìn cảnh vật ngoài cửa sổ vài lần, cảm thấy hơi mệt mỏi bèn ngủ thiếp đi.
Khi trở lại nhà C đã là khoảng mười giờ.
Mở cửa ra, đèn ngoài hành lang vẫn sáng.
"Cậu đã về." Diệp Mai Quế ngồi trên ghế sô pha xem tivi.
"Ừ." Tôi đi vào phòng khách, tắt đèn ngoài hành lang, cũng ngồi xuống ghế.
"Ăn cơm chưa?"
"Ăn cơm?" Tôi rất ngạc nhiên.
"Vẻ mặt gì vậy? Rốt cuộc ăn cơm chưa?"
"Trời ạ, không ngờ tôi lại quên ăn cơm."
"Cậu cố ý không ăn à?"
"Tôi không cố ý. Chỉ vội về, quên mất phải đi ăn."
"Giờ cũng muộn rồi, trong tủ lạnh cũng chẳng có gì. Nên làm cái gì đây?"
"Tôi chẳng ngại ăn mỳ ăn liền đâu."
"Ừ."
Cô đứng dậy, đi tới nhà bếp, bật bếp gas đun nước rồi trở lại ghế sô pha.
"Đài Trung có vui không?" Một lát sau cô hỏi.
"Tôi đi họp chứ không phải đi chơi."
"Ừm. Tôi còn chưa tới Đài Trung bao giờ đâu."
"Lần sau tôi đưa cô đi chơi."
"Được đấy."
"Nước sôi rồi."
"Ừ." Cô lại đứng dậy vò bếp, đổ nước sôi vào bát, đậy bát lại."
"Không được nuốt lời đâu đấy." Cô ngồi trở lại ghế sô pha, cười nói.
Trong lòng tôi kinh ng