Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Hồng Đêm

Hoa Hồng Đêm

Tác giả: Thái Trí Hằng

Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341346

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1346 lượt.

vậy cửa hàng chúng tôi sẽ tặng các bạn phiếu giảm giá."
Tới phiên chúng tôi thanh toán, tôi đưa cho anh ta phiếu giảm giá, anh ta bèn cười nói: "Chúc mừng bạn. bạn là vị khách thứ một trăm cầm phiếu giảm giá tới thanh toán, cho nên nhà hàng chúng tôi sẽ tặng bàn một phiếu giảm giá."
Sau khi nói xong, lại đưa cho tôi một phiếu giảm giá khác.
Khi chúng tôi ra cửa, phục vụ thu thực đơn và phục vụ rót nước đều đứng bên cửa.
Khi đi qua bọn họ, tôi nói với người phục vụ rót nước: "Nửa thân trên của cậu phải thẳng lên, hơn nữa nhịp nhảy của chân hơi chậm, vì vậy bước chân không đủ lưu loát, như vậy không thể tạo ra sự sảng khái khi rong ruổi nơi đại mạc."
Lại nói với người phục vụ thu thực đơn: "Tay cậu phải khép lại, hơn nữa khi giương cánh bay lượn, lực chuyển động bả vai với khuỷu tay phải đủ, vậy mới là hùng ưng ngạo nghễ trên thảo nguyên Mông Cổ."
Bọn họ nghe xong, đồng thanh nói: "Cầu cho trời xanh phù hộ các bạn vĩnh viễn bình an và hạnh phúc."
Ra khỏi cửa, Diệp Mai Quế quay lại cười với tôi: "Cậu đoán đúng rồi, ông chủ quả nhiên là người Mông Cổ."
Tôi cũng mỉm cười rồi nhìn phiếu giảm giá trên tay: "Bọn họ lại cho thêm một phiếu giảm giá, làm sao đây?"
"Vậy tìm lúc nào đó tới ăn."
"Cô thích nhà hàng này?"
"Ừ." Cô gật đầu rồi lại nói: "Ngay cả động tác rất nhỏ của phục vụ mà cậu cũng nhìn ra, giỏi thật đấy."
Diệp Mai Quế ơi, cô biết không?
Tôi có thể nhìn ra tư thế cưỡi ngựa của người phục vụ rót nước không đủ sảng khoái, còn tư thế bay lượn của người phục vụ thu thực đơn không uy mãnh được như diều hâu; nhưng còn cô, lại cực giống hoa hồng đêm, tôi vốn không cách nào chọn ra được điểm kiềm diễm của cô.
"Cô đến đây bằng cách nào?" Tôi hỏi cô.
"Đi xe máy thôi. Xe tôi dựng ở phía trước."
Tôi đi cùng cô ra điểm giữ xe, dặn dò: "Trời cũng tối rồi, lái xe về phải cẩn thận một chút."
"Ừ." Cô gật đầu.
"Vậy tôi đi trước, mai gặp lại."
Tôi quay người định đi.
"Đồ ngốc, lại quên mình ở cùng nhau à?"
"Ai da, tôi thật đoảng quá, phải là chút nữa gặp lại mới đúng." Tôi vỗ vỗ đầu mình.
"Cậu có thể đập thêm cái nữa."
"Vì sao?"
"Vì chúng ta đương nhiên phải cùng về rồi, sao cậu lại đi trước cơ chứ?"
Tôi nhìn ánh mắt Diệp Mai Quế, sau đó không tự chủ, lại vỗ lên đầu mình một cái.
"Mình cùng về nhà thôi." Hoa hồng đêm nói.






Sau khi điệu nhảy hoa hồng đêm kết thúc, các cặp nam nữ buông bàn tay đang nắm lấy nhau ra, đều vỗ tay về phía chị, trong tiếng vỗ tay vang đầy tiếng hoan hô.
Chị xoay một vòng tại chỗ, xem như đáp lễ.
Điệu nảy tiếp theo tuy là tạo thành vòng tròn, không cần mời bạn nhảy nhưng tôi đã chẳng còn tâm trí đâu mà khiêu vũ.
Lui trở lại bức tường thấp bên cạnh quảng trường, cố gắng tiêu hóa bước nhảy và hướng dẫn về hoa hồng đêm.
"Cậu em." Giọng nói của chị đột nhiên xuất hiện.
Chị nhìn một cái, nở nụ cười thật quyến rũ, hiển nhiên rất cao hứng.
"Lần sau khi nhảy hoa hồng đêm, em sẽ mời bạn nhảy chứ."
"Chị..." Tôi gần như không phải nghĩ gì: "Em sẽ."
"Hả?" Chị có vẻ rất kinh ngạc: "Thật chứ?"
"Ừ."
"Không được nuốt lời đấy." Chị cười nói.
Tôi sẽ không quên lời hứa đó, thậm chí vẫn luôn chờ đợi, đợi cơ hội thực hiện nó tới.
Lên năm thứ hai, trong câu lạc bộ bắt đầu có người gọi tôi là anh.
Tôi biết mình còn lên năm ba năm bốn, nhưng cho dù tôi lên cao bao nhiêu, chị vẫn sẽ là chị.
Đây là sự thật vĩnh viễn không thay đổi được.
Cho dù tôi có lên năm hai, chị vẫn gọi tôi tới gần mình, sau đó nói: "Mình cùng nhảy đi."
Nhiều lúc lại thêm vào: "Đã lên đàn anh rồi còn không dám mời bạn nhảy."
Học kỳ năm hai khai giảng xong khâu bao lâu, cũng là mùa hoa hồng nở rộ.
Trên quảng trường đang nhảy điệu "lạc đà rắc rối" của Thổ Nhĩ Kỳ. Điệu nhảy này rất đặc biệt, không tạo thành vòng tròn mà chia thành nhiều nhóm nhỏ.
Mỗi nhóm không quá 10 người, người nhảy hai tay nắm chặt xuống dưới, hơn nữa thân thể ép sát vào người bên cạnh.
Đặc biệt nhất là mỗi nhóm còn có thể có người múa dẫn đầu, tay phải cầm khăn chỉ huy.
Chị gian xảo đi tới bên tay trái tôi, như một đứa trẻ chuẩn bị nghịch ngợm.
Trong bước nhảy có lúc hai chân quỳ gối, dùng vai phải kéo thân thể về phía trước vẽ thành một hình vòng cung, sau đó lại thẳng đầu gối, động tác hai chân rung động hai lần.
Khi chị vẽ hình vòng cung, thân thể vô cùng mềm mại, sóng mắt lưu chuyển cũng vậy.
Còn khi thẳng gối rung hai chân, chị còn cố ý làm thành động tác nhảy của cương thi .
Khi nhảy đến bước cuối cùng của "lạc đà rắc rối", trong mỗi nhóm người ở hai bên sẽ nghiêng người dựa vào giữa.
Chị gần như dùng trọng lượng toàn thân, dựa vào tôi.
Tôi kinh ngạc thân thể mất trọng tâm, chị cũng theo đó thiếu chút nữa té ngã.
May là tôi phản ứng nhanh, đầu gối chân trái quỳ xuống đất, hai tay đỡ lấy chị đang ngã một nửa.
Chị vẫn cười không ngừng, cũng không đứng thẳng dậy, quay lại nói với tôi: "Cậu em, phải nhanh nắm lấy chị đấy."
"Ừ."
"Cậu em, phải nha


Teya Salat