Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Hồng Giấy

Hoa Hồng Giấy

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 1342974

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2974 lượt.

Cô chạy tới mấy tiệm hoa, năn nỉ người ta bán sỉ cho mấy chục bông hồng. Một bông hồng mua sỉ ba tệ, lễ Valentine bán được mười tệ.
Thời đó, mười tệ có giá trị như thế nào. Mua được gần chục cân gạo, trả được tiền điện nước một tháng, mua được một bộ đồ lót bằng vải bông thô.
Nếu bán hết được mấy chục bông hồng, Bạch Nhạn có thể cầm cự tới khi bà Bạch Mộ Mai quay về.
Mùng Sáu tháng Giêng, trời đổ mưa rét buốt, lạnh khủng khiếp, nhưng không ngăn được trái tim sôi sục của những người đang yêu nhau. Đầu tiên cô bán ở trước cửa mấy quán cà phê, sau đó lại tới nhà hàng KFC.
Người bán hoa rất đông, kinh doanh không tốt như cô tưởng tưởng. Chán chê mãi mới bán được một bông. Bạch Nhạn đứng đến tận mười một giờ đêm, thấy người mình như sắp đóng băng. Thương Minh Thiên cầm ô đứng bên cạnh cô, thỉnh thoảng lại kẹp tay cô vào dưới cánh tay mình để ủ ấm, nếu không thì nhét tay cô vào dưới cổ áo anh, hà hơi ấm cho cô.
Cuối cùng, chỗ hoa hồng trong tay chỉ còn lại một bông, Bạch Nhạn vui vẻ cười mãi.
- Tiểu Nhạn, giữ bông này lại, anh mua. - Thương Minh Thiên thấy mưa to dần, không nỡ để cô bị lạnh.
- Không được, anh lấy hoa hồng làm gì, đắt lắm. Bố mẹ anh kiếm tiền cực khổ như vậy, không được tiêu pha lung tung. - Cô nói hùng hồn hệt như bà cụ non.
Thương Minh Thiên nhìn cô, không nói gì. Một đôi tình nhân quấn quýt từ phía đối diện đi tới, Bạch Nhạn chạy ra khỏi ô:
- Anh giai mua hoa cho bạn gái anh đi!
Cô gái cười rạng rỡ, yêu kiều nhìn bạn trai mình.
Chàng trai hơi đau lòng, nhưng vẫn hào phóng mua hoa.
Bạch Nhạn kéo Thương Minh Thiên đứng dưới ngọn đèn đường đếm tiền, phấn khởi nhảy cẫng lên:
- Minh Thiên, mình đi ăn chơi xa xỉ một bữa được không?
Cách ăn chơi xa xỉ mà Bạch Nhạn nói, chính là đi tới nhà hàng ăn một bữa cơm. Đã nửa đêm, trừ mấy tiệm mì và mấy quán cà phê, những hàng quán khác đã đóng cửa hết.
Hai người đi vào một tiệm mì, gọi hai bát mì rau, xì xụp ăn sạch bách.
- Minh Thiên, hình như em sống lại rồi. - Bạch Nhạn xoa má, thỏa mãn thở phào một hơi, mắt sáng lấp lánh. - Lúc anh vừa nói bông hồng cuối cùng đó không cần bán, thật sự em đã hơi dao động! Hèn gì mà người ta dùng hoa hồng để tượng trưng cho tình yêu, bởi vì nó vừa đẹp vừa cao quý. Trời lạnh căm căm, nhìn bông hồng tuyệt đẹp nở rộ, chưa nói tới giá trị, chỉ nghĩ tới tấm lòng của người tặng hoa thôi đã thấy ấm áp, lãng mạn lắm rồi. Nhưng sự lãng mạn vẫn phải được xây dựng trên nền tảng vật chất, hiện tại không liên quan tới em, cho nên em vẫn thực tế mà bán phắt nó đi.
Gương mặt tuấn tú của Thương Minh Thiên thoáng chút xót xa, anh đứng dậy trả tiền, cô giành trả, anh liền lườm cô, cô đành ngoan ngoãn le lưỡi.
Hai người đều ở trong khu tập thể của đoàn kịch, đến cổng, cô dừng lại:
- Anh vào trước đi, nếu không mẹ anh nhìn thấy anh và em đi với nhau lại làm ầm lên.
- Không, em vào trước đi. - Thương Minh Thiên dúi ô vào tay cô, xoa mái tóc ẩm ướt của cô, xót xa dựng cổ áo cho cô lên.
Cô cười, ngân nga hát đi vào trong sân.
Cửa sổ nhà họ Thương in một bóng người, đó là bà Thương vừa đan áo len vừa đợi cửa Thương Minh Thiên. Bạch Nhạn nhìn cái bóng, thở dài ngưỡng mộ. Có điều, tâm trạng này chỉ là thoáng qua, cô đậy chiếc túi đựng tiền, vui vẻ mím môi cười cười.
Ngày hôm sau, trời hửng lên, nhưng nhiệt độ vẫn rất thấp. Bạch Nhạn thức dậy, đang nấu ăn sáng thì nghe thấy có người khẽ gõ cửa.
Cô mở cửa, chỉ nhìn thấy bóng Thương Minh Thiên thoáng vụt qua. Trên bệ cửa sổ đặt một chiếc hộp giấy, cô mở ra xem, trong hộp là một chiếc kẹp tóc bằng nhựa, và một bông hoa hồng bằng giấy. Giấy màu đỏ, là loại giấy dùng để viết câu đối. Bông hồng làm y như thật, bỏ ra xem, rất xinh xắn và tinh tế.
Cô ngẩng đầu lên, Thương Minh Thiên đứng dưới mái hiên gần đó, nở một nụ cười vừa dịu dàng vừa bẽn lẽn với cô.
Vì Thương Minh Thiên học tập giỏi giang, tố chất sức khỏe đạt chuẩn nên được Học viện Không quân tuyển sinh. Nhà họ Thương đốt pháo gần một tiếng đồng hồ trong sân, sân khu tập thể tỏa ra mùi thuốc pháo nồng nồng.
Một ngày trước khi lên đường, Thương Minh Thiên thổ lộ với cô. Cô đứng dưới ngọn đèn đường, nhìn khuôn mặt tuấn tú của anh, cắn chặt môi.
Lời thổ lộ này, chỉ là nói rõ tiếng lòng từ trước đến nay của anh với cô, nhưng lại cũng là lời cuối.
Chàng trai này, sau này sẽ trở thành một người đàn ông đẹp trai, dịu dàng chu đáo, tinh tế, nặng tình, trên đời này sẽ không còn ai có thể yêu cô như anh. Cô rất thích, rất thích anh, thích tới mức sẵn sàng từ bỏ tính mạng, nhưng, cô lại không thể lấy anh.
Cái cô có thể có được, chỉ là bông hồng làm bằng giấy kia.
Cô ngước lên, anh vụng về hôn cô, va vào răng cô, hôn những giọt nước mắt mằn mặn bên khóe miệng cô.
- Minh Thiên, nếu sau này không thể lấy được người mình yêu thì phải làm thế nào?
Họ nắm tay nhau đi dưới ánh mặt trời.
Thương Minh Thiên nhắm mắt lại, nghẹn ngào:
- Vậy thì hãy trân trọng người yêu em giống như em đã yêu anh, cố gắng sống thật tốt, để nỗi tiếc nuối của chúng ta giảm xuống thấp nhất.