Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Hồng Giấy

Hoa Hồng Giấy

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 1342970

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2970 lượt.

tới bố mẹ, nước mắt lại đầm đìa, Minh Thiên luôn lặng lẽ ở bên anh. Sau này, Minh Thiên kể với anh về cô em gái hàng xóm Bạch Nhạn, nhưng không nhắc tới gia cảnh của cô.
Minh Thiên thích kể về sự thông minh tinh nghịch, tháo vát, kiên cường của Bạch Nhạn, nghe mãi rồi Lãnh Phong nhập tâm, anh cảm thấy người con gái như vậy giống như một vầng trăng sáng, đặt ở đâu cũng đều thu hút người khác, đều có thể mang lại hơi ấm cho người khác. Mà sự ấm áp này là thứ Lãnh Phong luôn khao khát, nhưng chưa bao giờ có được.
Lãnh Phong từng cười hỏi Minh Thiên rằng có phải cậu thích cô em hàng xóm không? Thương Minh Thiên nghiêm trang gật đầu:
- Đương nhiên, người thật sự hiểu được điểm tốt của cô ấy, không ai là không thích cô ấy cả.
Giọng anh không thể hiện tình cảm mập mờ gì của trai gái, xuất phát tự đáy lòng.
Sau khi tốt nghiệp, Lãnh Phong về công tác ở Bệnh viện Quân đội hai năm, có chút danh tiếng. Ông chủ của một bệnh viện tư nhân đã bỏ ra rất nhiều tiền để mời anh đến Thượng Hải. Lãnh Phong lại dành ra hai năm để dìu dắt tay nghề cho hai bác sĩ khoa tiết niệu của bệnh viện tư này khá tốt, sau đó nhờ cơ duyên mà tới Tân Giang.
Anh đã nghe Minh Thiên nói, Bạch Nhạn làm việc ở bệnh viện này, nhưng khi vừa tới Tân Giang, chưa đợi anh mở miệng hỏi thì đâu đâu trong bệnh viện cũng xôn xao bàn tán sự kiện y tá Bạch Nhạn của phòng phẫu thuật đã trèo lên cành cao, lấy trợ lý thị trưởng Khang Kiếm, trở thành phu nhân quan lớn.
Lãnh Phong cười nhìn Thương Minh Thiên, rút trong túi ra một điếu thuốc, dựa vào tường châm lửa:
- Cậu có muốn hút một điếu không? - Anh đưa bao thuốc cho Minh Thiên.
Minh Thiên xua tay, canh cánh ưu tư:
- Lãnh Phong, Tiểu Nhạn… có phải sống không hạnh phúc không?
Lãnh Phong nhún vai:
- Nếu cô ấy sống không hạnh phúc, cậu sẽ làm gì?
Thương Minh Thiên quay mặt đi, Lãnh Phong không nhìn rõ vẻ mặt anh, chỉ nghe thấy anh nói từng chữ: “Em muốn lùi đám cưới lại”.
Lãnh Phong chậm rãi nhả một vòng khói, nét mặt lạnh lùng hơn ngày thường.
Hai chân Khang Kiếm nặng như đeo đá, chầm chậm bước tới bên giường Bạch Nhạn.
Bạch Nhạn vẫn đang thích ứng với ánh đèn vừa bật sáng, mắt chớp chớp, nhìn rõ bóng người đang đứng trước mặt mình: Mắt vằn tia máu, quầng mắt thâm đen, từng sợi râu lún phún mọc ra dưới cằm như nấm sau mưa.
Đêm nay anh cũng không được ngủ ngon nhỉ, vừa phải an ủi hai bà mẹ nhiều chuyện, vừa phải lo lắng cho người vợ trên danh nghĩa là cô.
Hai người cứ như vậy mà nhìn đối phương, trong mấy giây họ bỗng không biết phải nói gì với nhau.
Khang Kiếm hết hồn trước vẻ mặt của Bạch Nhạn.
Sau khi cưới, cô tươi cười tinh nghịch, nũng nịu nhõng nhẽo, dí dỏm láu lỉnh, nửa đùa nửa thật chế giễu, cố tình xị mặt hờn giận với anh, bất luận thế nào thì vẻ mặt của cô đều hết sức hoạt bát sống động chứ không giống hồ nước phẳng lặng như bây giờ, khiến anh nhìn mà vừa đau lòng, áy náy, vừa hoảng hốt.
- Không phải bệnh gì to tát, chỉ viêm phế quản nhẹ thôi, truyền nước hai ngày là khỏi.
Bạch Nhạn nói trước, còn khẽ nở một nụ cười bình thản với anh.
- Nhất định phải nằm viện sao? - Khang Kiếm giở chăn ra. Anh nhớ khi đi cô chỉ mang dép lê, bây giờ dưới giường không thấy giày dép gì, lòng anh chấn động.
Đôi chân trắng nõn có vài vết bẩn, lòng bàn chân có hai vết xước, còn lại vẫn ổn.
- Nằm viện tốt hơn. - Bạch Nhạn nhắm mắt lại, cảm thấy tâm trạng rất bình tĩnh, không hề buồn ngủ. Cô gượng ngồi dậy, muốn nói chuyện nghiêm túc với Khang Kiếm.
Bây giờ, mọi chuyện đã trở nên rõ ràng. Cuộc hôn nhân này, sếp Khang có mục đích, bà Bạch Mộ Mai có mục đích, một mình cô ra mặt giúp cả hai bên báo thù, người không mất một miếng thịt, không sứt một mẩu da, còn giữ được sự trong trắng, nói ra thì cũng chẳng có tổn thất nào lớn.
Đã đến lúc phải hạ màn rồi.
Sau khi hạ màn sẽ không còn dây dưa gì với sếp Khang và bà Bạch Mộ Mai nữa, cô quay về với chức y tá quèn của cô, tốt biết mấy.
- Có thể về nhà truyền nước được không em?
Khang Kiếm còn nhớ lần trước anh ốm cũng không phải nhập viện. Bạch Nhạn nằm viện sẽ giống như cách xa anh cả mười vạn tám nghìn dặm, khiến anh thực sự thấp thỏm không yên. Tám tiếng vừa qua, anh không dám nhớ lại xem mình đã trải qua như thế nào, trái tim như bị rán trong chảo dầu sôi, chỉ sợ phút sau sẽ nhận được điện thoại báo ở nơi nào đó đã tìm thấy một thi thể nữ.
Nếu đó là sự thật, cả thế giới của anh sẽ chìm trong màu đen tăm tối.
Khoảnh khắc nhìn thấy Bạch Nhạn, mắt anh nóng lên, trái tim trong lồng ngực đập thình thịch, hai bàn tay anh xoắn vào nhau, mười ngón tay đan thật chặt, nếu không anh sẽ giang tay ôm chặt bà xã tưởng chừng đã để vuột mất của mình vào lòng mà nói: Bà xã, lâu quá rồi không được gặp em!
Tám tiếng, mà như cả một cuộc đời đã trôi qua.
Bạch Nhạn không nói gì, chỉ ngẩng đầu chăm chú ngắm nhìn khuôn mặt Khang Kiếm, một con người tuấn tú, cao quý như vậy, tại sao lại có thể làm chuyện bỉ ổi và hèn hạ đến nhường ấy? Còn lấy hôn nhân ra để đánh đổi, thật sự là hao tâm tổn trí!
Anh ta và