Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Hồng Giấy

Hoa Hồng Giấy

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 1342969

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2969 lượt.

uôn giữ liên lạc. - Thương Minh Thiên thấy tay Lãnh Phong bê một cốc nước cam thì đứng dậy đỡ lấy - Miệng em có đắng không, súc miệng trước rồi hãy uống, sẽ dễ uống hơn đấy. - Anh nhẹ nhàng hỏi Bạch Nhạn.
Bạch Nhạn gật đầu, ngoan ngoãn để Thương Minh Thiên đỡ eo, lấy nước súc miệng rồi nhổ vào trong chậu, sau đó đón ly nước cam: “Minh Thiên, chua!”. Cô bĩu môi với anh.
Dường như chưa từng có bảy năm xa cách giữa họ, cô như bỗng quay về thời niên thiếu, gặp chuyện gì không hay thì người đầu tiên nghĩ tới chính là Minh Thiên.
- Nhưng mà bổ. - Thương Minh Thiên tăng nhiệt độ điều hòa lên một độ, để Bạch Nhạn khỏi lạnh.
Lãnh Phong đứng đó, lông mày nhíu lại. Anh ngạc nhiên vì sự ăn ý giữa Minh Thiên và Bạch Nhạn, sự ăn ý này lắng đọng tự nhiên từ bao nhiêu năm tháng, chứ không phải cố ý, không phải với ai cũng được như thế.
- Minh Thiên, - Bạch Nhạn uống xong nước cam, cảm thấy phấn chấn hơn một chút, nhìn xung quanh - Anh… vợ chưa cưới của anh đâu? Chị ấy ở khách sạn à?
- Anh về trước để chuẩn bị, tuần sau cô ấy sẽ cùng bố mẹ tới đây. Giọng Thương Minh Thiên có chút gì đó không được tự nhiên.
- Anh có hình của chị ấy không? Nghe Minh Tinh nói chị ấy cũng là quân nhân! - Ánh mắt Bạch Nhạn hồ hởi lấp lánh.
Thương Minh Thiên khẽ nhắm mắt, rút ví từ trong túi quần ra, mở ra, lúc rút tấm ảnh ra không ngờ còn kéo theo một tấm ảnh khác, chao liệng rơi xuống chân Lãnh Phong.
Lãnh Phong nhặt lên, mặt Thương Minh Thiên đỏ rực.
- Anh vẫn còn giữ tấm ảnh đó à! - Bạch Nhạn cười. - Anh Lãnh, anh đừng xem, xấu chết đi được.
Cô bé Bạch Nhạn chừng mười tuổi, cười ngọt ngào đứng bên cạnh Thương Minh Thiên ngây ngô, Thương Minh Thiên không nhìn vào ống kính mà quay sang nhìn Bạch Nhạn, nét mặt toát lên vẻ vui tươi vì thỏa mãn.
Lãnh Phong nhắm mắt lại, trả tấm ảnh cho Thương Minh Thiên, Thương Minh Thiên cẩn thận nhét lại vào ví, đưa ảnh vợ chưa cưới cho Bạch Nhạn xem.
- Oa, đây mới là vẻ oai hùng chân chính nè! - Bạch Nhạn ngước nhìn Minh Thiên - Rất hợp với khí chất của anh, bố mẹ anh mà gặp nhất định sẽ vui mừng phát điên. Bao giờ thì anh chị tổ chức lễ cưới?
- Tiểu Nhạn, em chợp mắt nghỉ một lúc đi, đừng nói chuyện nữa, trời còn chưa sáng đâu! - Thương Minh Thiên lấy tấm ảnh lại rồi nói.
Bạch Nhạn đâu có muốn nghỉ ngơi, nhưng nhìn Minh Thiên người bụi bặm đầy mệt mỏi, cô đành gật đầu:
- Em truyền dịch xong sẽ gọi điện cho anh, em mời anh ăn cơm.
- Anh không đi, anh ở đây với em, đợi trời sáng anh sẽ đi thăm Minh Tinh rồi lại quay lại.
Minh Tinh? Bạch Nhạn bỗng nhớ tới khuôn mặt như cái bảng pha màu của Thương Minh Tinh.
- Minh Thiên, trước khi anh đi thì gọi điện cho chị Minh Tinh, công việc của chị ấy bận lắm, có lúc sẽ không gặp được đâu.
Cô không muốn để Minh Thiên nhìn thấy bộ mặt thật của Minh Tinh, chắc chắn anh sẽ đau lòng lắm.
- Chà, em không chỉ xấu xí đi, mà còn trở nên lắm điều nữa.
Thương Minh Thiên lườm cô.
Bạch Nhạn tinh nghịch le lưỡi, ngoan ngoãn nhắm mắt lại, một lát sau lại len lén ti hí mắt để nhìn bên ngoài.
Thương Minh Thiên nhìn bình dịch truyền sắp cạn với vẻ bó tay hết cách với Bạch Nhạn, giục Lãnh Phong tháo xuống, sau đó tắt đèn trong phòng. Anh kéo Lãnh Phong ra khỏi phòng bệnh, để cô nàng đang ốm mà vẫn hơn hớn kia được nghỉ ngơi. Qua khung cửa sổ, Bạch Nhạn nhìn hai bóng người đứng trên hành lang, cười hồi lâu, cười tới mức hít hà từng hơi.
Trong hai người họ, chỉ cần Minh Thiên sống hạnh phúc, thì không uổng phí nỗi đau đớn xé nát tâm can của họ lúc chia tay.
Trong bóng đêm, một tiếng động khẽ cũng có thể nghe thấy rõ mồn một. Một tràng tiếng bước chân thình thịch từ xa vọng lại.
- Xin hỏi Bạch Nhạn nằm ở phòng nào? - Có tiếng hỏi dồn trong hơi thở gấp gáp.
- Ở đây.
Qua ánh mắt của Lãnh Phong, Thương Minh Thiên đã đoán ra được, người đàn ông vội vã chạy tới kia có lẽ chính là Khang Kiếm - chồng của Bạch Nhạn.
Trong lúc hoảng loạn, Khang Kiếm không để ý đến hai người đàn ông đứng ngoài cửa phòng bệnh, tông cửa xông vào trong.
Thương Minh Thiên chu đáo bật đèn lên cho anh, rồi cùng Lãnh Phong đi ra đầu hành lang.
- Minh Thiên, trong lòng cậu Bạch Nhạn không chỉ là một cô em hàng xóm phải không? - Lãnh Phong không kìm được, nêu ra thắc mắc tự đáy lòng.
Bây giờ là khoảng bốn giờ sáng, trời tối đen như mực, đèn trên phố đã tắt hơn nửa, sương nhuộm ướt bậc cầu thang. Minh Thiên hít vào một ngụm không khí mát lạnh, cười khó hiểu:
- Không phải em gái hàng xóm thì còn có thể là gì?
Cô là vợ người khác, anh sẽ là chồng người khác, đây là sự thật.
Lúc mới vào Học viện Phi công, nhớ Bạch Nhạn tới mức thất điên bát đảo, và nỗi nhớ ấy chỉ có thể chôn vùi trong tim. Anh rất buồn khổ, muốn tìm người chia sẻ. Hôm ấy tập luyện không may bị trẹo chân, lúc đến bệnh viện của trường để khám bệnh thì quen với Lãnh Phong, hai người nói chuyện vài câu, rất hợp nhau, liền trở thành bạn bè. Lãnh Phong tính tình lãnh đạm, rất ít nói, tiếp xúc lâu mới biết từ nhỏ anh đã mồ côi. Lãnh Phong rất lạnh lùng, nhưng khi nhắc


Polaroid