Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Hồng Giấy

Hoa Hồng Giấy

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 1342975

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2975 lượt.

, cả người cô cũng tối tăm, tiếng dép lê loẹt quẹt vang lên trên những bậc cầu thang.
- Chưa quá nửa tiếng chứ? - Cô đứng cạnh xe hỏi tài xế.
Bác tài vừa chạy ra ngoài mua một chai nước và một cái bánh mì, đang nhai ngấu nghiến. Bác ta ngậm miếng bánh, mở cửa xe cho Bạch Nhạn, nhìn vẻ mặt tái mét của Bạch Nhạn thì hoảng hồn.
- Cô à, hay là chúng ta tới bệnh viện trước đi? - Dù sao giữa đêm thế này cũng chẳng đón được khách khác, bác tài quyết định không vội nữa.
- Bây giờ chúng ta tới… bệnh viện số Một Tân Giang.
Bờ môi, ngón tay, toàn thân Bạch Nhạn đều run lên.
Bác tài nuốt miếng bánh mì, lên xe rồi nổ máy, chiếc xe lao vào bóng đêm. Vì sợ ngủ gật, bác ta mở đài nghe nhạc.
Bạch Nhạn mơ hồ nhắm mắt lại trong tiếng nhạc, giữa màn đêm mịt mùng, cô thấy mình đang ngồi một mình trên thềm nhà, bên ngoài sấm chớp đầy trời, cô sợ phát khóc, nhưng người qua kẻ lại ở cổng không ai đoái hoài tới cô.
- Tiểu Nhạn.
Phía trước bỗng xuất hiện một bóng người. Cô ngẩng đầu lên, nhìn thấy một gương mặt khôi ngô đang mỉm cười liền mếu máo:
- Minh Thiên, em sợ…
Khu tập thể Văn hóa của huyện Vân dân cư đông đúc, bà Bạch Mộ Mai là một trong những nhân vật thu hút ánh mắt của mọi người nhất. Bà không chỉ xinh đẹp mà còn diễn kịch rất hay. Trên đường từ đoàn kịch trở về nhà, có bao đứa trẻ chạy theo bà để xem. Trên huyện có hoạt động gì cũng đều coi việc mời được bà Bạch Mộ Mai tham dự là niềm vinh dự. Thời gian bà ở huyện Vân không nhiều, quanh năm đi lưu diễn với đoàn kịch ở các huyện thị, cũng có khi lên cả tỉnh.
Bố của Thương Minh Thiên phụ trách quản lý đạo cụ và đồ đạc trong đoàn Việt kịch, mẹ anh vốn làm nông ở quê, sau khi có thai được ông Thương đón lên huyện. Bà rảnh rỗi nên bán hạt dưa chè thuốc trong rạp chiếu phim, kiếm chút tiền về cho gia đình. Sau khi sinh liền hai đứa bé, bà lại nhận thêm chút việc ở xưởng làm hộp giấy, lúc nào không chiếu phim thì bà dán hộp giấy.
Một nhà bốn người sống trong căn nhà hai phòng một bếp, cộng thêm một cái sân nhỏ. Một phòng dùng làm phòng ngủ, phòng còn lại vừa là phòng khách vừa là phòng ăn. Sau khi Thương Minh Thiên, Thương Minh Tinh lớn, phòng khách và phòng bếp mỗi phòng treo một cái rèm, mua thêm hai cái giường nhỏ. Cứ như vậy, ngôi nhà trông càng chật chội. Bà Thương gục người bên bệ cửa sổ nhìn nhà Bạch Mộ Mai ở dãy sau, luôn mồm mắng ông Thương vô dụng, nhà người ta hai người ở hai phòng một bếp, nhà mình bốn người cũng hai phòng một bếp.
Ông Thương ngậm điếu thuốc rê chẳng nói chẳng rằng, tự nhủ, nhà mình làm sao bì được với nhà cô ấy?
Những chuyện trăng hoa của bà Bạch Mộ Mai đương nhiên bà Thương đã nghe rất nhiều, chính mắt bà cũng đã từng trông thấy các gã đàn ông áo quần bảnh bao đến đón bà Bạch Mộ Mai. Con gái nhà nông tính tình bộc trực, mắt không chứa nổi một hạt cát, không chịu nổi việc này. Bếp nhà họ Thương đối diện với cái sân nhỏ nhà bà Bạch Mộ Mai, lúc bà Thương nấu cơm cứ hữu tình vô ý luôn mồm chửi rủa Bạch Cốt Tinh thế này, Bạch Cốt Tinh thế nọ.
Thường là bà Bạch Mộ Mai chẳng thèm để ý đến bà ta, hôm nay lại không biết tinh thần ở đâu ra, mắt phượng khẽ liếc, đứng trước cửa sổ nhà họ Thương.
- Ê bà già, có phải bà đang ghen tị đến phát điên rồi không? Nói thật nhé, Bạch Cốt Tinh không phải ai muốn làm là cũng làm được đâu. Người như bà, dù có chủ động lột truồng thì đàn ông cũng chẳng thèm liếc mắt đâu. Cho nên bà bớt lảm nhảm đi, đừng có tự vạch áo cho người xem lưng nữa.
- Cái đồ hồ ly thối tha không biết xấu hổ, mày tưởng ai cũng bán thân cầu vinh như mày sao? Tao á, tao cần gì đàn ông khác phải có hứng thú với tao, tao dù gì cũng có tấm chồng tử tế. Còn mày thì sao?
Bà Bạch Mộ Mai cười, đầu mày cuối mắt đều nở rực như hoa:
- Đừng có bảo tôi là ông chồng nhà bà chỉ ăn chay thôi đấy. Chẳng qua là tôi không để mắt đến ông ta thôi, nếu không… - Bà cười, không nói tiếp.
Bà Thương nhảy dựng lên, tay chống nạnh:
- Nếu không thì sao?
- Đi mà hỏi chồng bà ấy. - Bà Bạch Mộ Mai quay người, lả lướt đi vào trong nhà.
Nhà Thương Minh Thiên bỗng cãi cọ ầm ĩ, mặc cho ôngThương thề thốt hứa hẹn thế nào, bà Thương gào khóc suốt cả một đêm, chấn động đến nỗi bầu trời huyện Vân đều biến đổi.
Từ đó, bà Thương chính thức kết thù với bà Bạch Mộ Mai.
Khi đó Bạch Nhạn còn nhỏ, chưa hiểu chuyện người lớn, thấy hai đứa trẻ con nhà họ Thương chơi đùa vui vẻ ngoài sân thì tung tăng chạy tới, còn chưa ra tới cửa thì Thương Minh Tinh đã tiến đến đẩy cô ngã lăn ra đất:
- Cút đi đồ Bạch Cốt Tinh, đừng có làm bẩn đất nhà tao.
- Minh Tinh, em làm gì thế? - Thương Minh Thiên bước tới đỡ cô dậy, mắng em gái mình.
- Anh, mẹ bảo nhà họ Bạch chẳng phải loại tốt đẹp gì, không cho anh em mình chơi với nó.
Nói xong, Thương Minh Tinh lại đẩy Bạch Nhạn vừa đứng dậy ra đến tận cổng.
Bạch Nhạn mắt ngấn lệ ngoái đầu lại, Thương Minh Thiên nhìn cô mỉm cười.
Lần sau, Bạch Nhạn đi ngang qua sân nhà họ Thương, bà Thương hắt một chậu nước bẩn từ trong nhà ra, đôi giày hoa nhỏ của Bạch Nhạn ướt sũng.
Không


pacman, rainbows, and roller s