Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1343263
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3263 lượt.
bà Bạch Mộ Mai cùng thuộc một tuýp người, không thể trông mặt mà bắt hình dong.
Khang Kiếm thấy Bạch Nhạn không nói gì, đau lòng cúi xuống, đưa tay vuốt má cô:
- Bà xã, chúng ta về nhà dưỡng bệnh nhé?
- Không cần! - Bạch Nhạn quay mặt đi, tránh xa tay anh, cụp mắt không nhìn anh - Sếp Khang, tôi sẽ không làm bất kỳ chuyện gì đâu, anh yên tâm đi. Tôi đã thuê phòng xong xuôi, lắp xong điện nước, tôi muốn sang bên đó ở. Hành lý của tôi phiền anh bảo anh Giản đưa tới giúp. Lúc nào anh rảnh thì cùng tôi tới Cục Dân chính làm thủ tục. Trong ngăn kéo phòng làm việc có tấm ảnh 3x4 của anh, tới lúc đó nhớ mang theo hai tấm. Thẻ lương của anh cũng đặt ở đó. Thời gian chúng ta kết hôn không dài, tiền của anh tôi chưa tiêu gì đến, tôi không chia gì cho anh, mọi thứ của anh cũng không cần chia cho tôi.
Giây phút này đây Khang Kiếm sợ nhất là phải nghe những lời này, tay nắm chặt lại, cố gắng trấn tĩnh nói:
- Bây giờ em cứ yên tâm tĩnh dưỡng, đừng suy nghĩ lung tung. Mấy việc đó đợi em khỏe rồi mới nói cũng chưa muộn.
- Tôi không muốn đợi nữa. - Giọng Bạch Nhạn bình thản như đang nói về chuyện không liên quan gì đến mình. - Tôi không muốn ngược đãi bản thân. Đến nước này rồi chúng ta hà tất còn phải ở bên nhau. Bố mẹ không thể lựa chọn, những gì tôi có thể thay mẹ tôi bồi thường đều đã bồi thường rồi, nhưng thời gian không thể quay ngược trở lại, mẹ anh không thể lành lặn trở lại, mẹ tôi cũng chẳng thể ngay lập tức biến thành Đức Mẹ, dừng lại ở đây thôi! Nếu đưa nhau ra tòa thì anh sẽ trở thành đề tài cho những lúc trà dư tửu hậu của người dân Tân Giang, anh không để ý, nhưng tôi sợ ảnh hưởng đến cuộc sống sau này của tôi, cứ đi làm thủ tục trực tiếp thì tốt hơn.
Khang Kiếm chầm chậm đứng thẳng dậy, ngơ ngác nhìn Bạch Nhạn, nói khẽ:
- Em không muốn nghe anh giải thích ư?
- Chẳng có gì để giải thích cả. - Bạch Nhạn quay đầu nhìn ra bên ngoài. - Anh xem, trời sáng đến nơi rồi, chuyện của ngày hôm qua đều đã trở thành quá khứ. Tôi muốn giúp anh hoàn thành kế hoạch của anh, nhưng tôi là một người ích kỷ, muốn được sống một cuộc sống đơn giản, vui vẻ. Sếp Khang, tôi không hận anh đâu.
Khang Kiếm cắn môi:
- Anh không bình tĩnh được như em, dù em có nói gì, bây giờ anh không muốn nói tới chuyện này.
Khang Kiếm bỗng cuộn chiếc chăn trên giường lại, trùm lấy Bạch Nhạn:
- Chúng ta về nhà trước đã.
- Tôi đã nói là tôi không muốn. - Bạch Nhạn giọng khàn đặc, trừng mắt nhìn anh.
Khang Kiếm giả câm giả điếc, một mạch bế cô ra ngoài.
Bạch Nhạn vội đấm vào vai anh, nhưng anh lại càng ôm chặt hơn.
- Anh giở trò gì vậy?
Lãnh Phong nghe thấy tiếng động chạy tới, sửng sổt.
- Tôi đưa cô ấy về nhà thay quần áo, nghỉ ngơi, trong bệnh viện đông người qua lại không tiện.
Khang Kiếm nhíu mày, nhận ra người đàn ông đứng trước mặt mình là người hôm đó đưa Bạch Nhạn về nhà, còn đưa khăn tay, lau nước mắt cho cô, trong lòng không khỏi cảnh giác cao độ, mặt lập tức căng cứng lên.
- Bệnh viện là nơi khám bệnh, có gì mà tiện với không tiện. Bạch Nhạn vẫn đang ốm, mời đưa cô ấy về giường.
Giọng Lãnh Phong bình thản, lạnh lùng, tỏ ý không nhượng bộ.
- Anh là ai? - Khang Kiếm thấy người đàn ông này không mặc áo blouse.
- Tôi là bác sĩ Lãnh Phong.
- Khoa nào?
- Chữa bệnh cứu người không cần hỏi khoa nào!
Khang Kiếm cười lạnh:
- Nếu bác sĩ Lãnh không tiện nói, tôi đành phải gọi điện cho viện trưởng của các anh vậy. Ít nhất sau này tôi cũng cần biết phải tới đây để cảm ơn bác sĩ Lãnh đã quan tâm tới vợ tôi như vậy!
Lãnh Phong đón nhận sự mỉa mai của anh:
- Đó là việc tôi nên làm, không cần phải cảm ơn.
- Sao có thể không cảm ơn chứ? Vợ tôi tuy là đồng nghiệp với anh nhưng thân phận hiện tại lại là bệnh nhân. Khuya như vậy vẫn còn làm phiền anh trông nom, tôi thật áy náy quá. Tôi … Bạch Nhạn, em sao thế?
Khang Kiếm cúi đầu nhìn Bạch Nhạn, cô vừa kéo áo anh.
- Tôi… đi với anh.
Giữa hành lang buổi sáng sớm, giọng Lãnh Phong và Khang Kiếm vang lên sang sảng đầy kích động, khiến người nhà của bệnh nhân ở các phòng đều thò đầu về phía này nhìn ngó, mấy cô y tá trực ban đứng cách đó không xa đang thì thào to nhỏ.
Nếu tình hình này tiếp diễn, đến lúc cô ly hôn, những người này suy diễn bóng gió nhất định sẽ liên tưởng tới chuyện này. Cô không thể làm hại thanh danh của bác sĩ Lãnh được.
Chỉ là bất đắc dĩ đi cùng với Khang Kiếm, chứ không phải về nhà.
- Hôm nay em vẫn còn phải uống thuốc, truyền nước. Sắc mặt Lãnh Phong thâm trầm như phủ một tầng sương lạnh.
- Buổi chiều em lại tới, giúp em nói với Minh Thiên một tiếng, em sẽ gọi điện cho anh ấy sau! - Bạch Nhạn lưu luyến nhìn quanh, Minh Thiên chạy đâu mất nhỉ?
- Cậu ấy vào nhà vệ sinh rồi.
Lãnh Phong thở dài, tâm tình phiền muộn, lại muốn hút một điếu thuốc nữa.
Minh Thiên là ai? Độ cảnh giác trong lòng Khang Kiếm càng lúc càng cao.
Bạch Nhạn vâng một tiếng, bất đắc dĩ gật đầu, mặc cho Khang Kiếm bế ra ngoài. Thực ra, cô muốn xuống để tự đi, nhưng không có dép.
Như vậy, trong mắt người kh