Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Hồng Giấy

Hoa Hồng Giấy

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 1342906

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2906 lượt.

i, cười cô quạnh. Khi thật sự muốn cự tuyệt một người, Bạch Nhạn sẽ đề phòng tới mức một cái kim cũng chui không lọt.
Điều khiến anh cảm thấy thanh thản là, cô không dùng giọng điệu lạnh như băng mà nói với anh rẳng “Xin lỗi, em thật sự không thể nào tiếp nhận tình yêu của anh.”Kết quả tuy giống nhau, nhưng cách từ chối này, rất ân cần, rất chân thành và chu đáo.
Họ đi xuyên qua hành lanh để ra ngoài cửa lớn. Lý Trạch Hạo dáng ngà ngà say, mặt đỏ phừng phừng bước tới.
Ngẩng đầu lên nhìn thấy anh ta, đoán là anh ta đưa Y Đồng Đồng tới đây ăn chơi nhậu nhẹt, lòng Bạch Nhạn không khỏi phẫn nộ.
- Tiến triển tốt đấy nhỉ! - Lý Trạch Hạo đã đi qua rồi nhưng nhác thấy Bạch Nhạn và Lãnh Phong thì lùi lại, giọng điệu nhàn nhạt, nhưng rõ ràng là mang ý mỉa mai.
Lãnh Phong bị câu hỏi của anh ta làm cho ngơ ngác, không rõ anh ta có ý gì. Nhưng không cần anh phải bận tâm, Bạch Nhạn đã lên tiếng trước:
- Chậc, sự tiến triển này nếu so với ngọn lửa tình kinh thiên động địa của thầy Lý và cô Y thì đúng là một trời một vực.
Lý Trạch Hạo nhìn Bạch Nhạn, gân xanh nổi đầy mặt.
Anh ta hiểu quan hệ của Bạch Nhạn và Liễu Tinh sâu sắc tới mức nào, lần trước lúc đi xem nhà, anh ta đã được nếm sự lợi hại của cô. Chỉ một câu nói nhẹ bỗng như không của cô đã đủ khiến mặt mũi của anh và Y Đồng Đồng xám xịt như tro. Anh không dám nổi giận, nhưng cũng chẳng thể nhịn nhục được, nghểnh cổ nhìn ngó hồi lâu rồi mới cố nén giận nói:
- Bạch Nhạn, anh biết em có thành kiến với anh, nhưng anh biết anh bị như thế là đáng đời. Có điều đây là chuyện của anh và Liễu Tinh, em đừng chưa hỏi rõ ngọn ngành đã vác gậy đánh người. Liễu Tinh hiện giờ cũng đâu có cô đơn.
Giọng điệu nghe như vừa đánh đổ hũ giấm ủ mấy trăm năm.
- Không cô đơn? - Nghe anh ta nói vậy, Bạch Nhạn nổi trận lôi đình - Ý anh tức là việc anh lên giường với người phụ nữ khác, Liễu Tinh cũng có phần sai? Đúng, đúng, cô ấy sai, sai là vì cô ấy cho rằng anh là thầy người ta nên đạo đức sáng ngời, có tình có nghĩa, thực chất anh chỉ là một tên Trần Thế Mỹ thời hiện đại cố làm ra vẻ đạo mạo mà thôi.
Lý Trạch Hạo đứng sững như trời trồng, máu dồn lên đầu, mặt đỏ tía tai, phải hít mạnh mấy hơi anh ta mới có thể khống chế được cơn kích động rồi nói qua kẽ răng:
- Tôi thay lòng đổi dạ, thế cô ta tốt ở chỗ nào? Cũng chỉ mới có mấy tháng thôi mà đã ôm ôm ấp ấp với thằng đàn ông khác rồi.
Lý Trạch Hạo nhắm mắt lại, nhớ lại cảnh tượng nhìn thấy trước cổng bệnh viện sáng hôm đó, gân xanh trên trán nổi gồ lên.
Không thèm quan tâm điều anh ta nói là thật hay là giả, Bạch Nhạn cười lạnh:
- Lẽ nào anh muốn Liễu Tinh ôm một tấm bia tiết hạnh, thủ tiết vì anh? Hay là phải quỳ ở nơi chia tay, đợi anh chơi chán, đợi lương tâm anh thức tỉnh rồi thì quay về cùng cô ấy ngắm nước chảy bèo trôi?
- Bạch Nhạn, em không phải là Liễu Tinh, em căn bản không hiểu được tình cảm mười bốn năm của chúng tôi. - Lý Trạch Hạo khàn giọng nói, mắt đỏ hoe.
Bạch Nhạn nheo mắt cười toe:
- Tôi đâu có dạy dỗ người khác, đương nhiên không hiểu, nhưng chị ta hiểu. - Cô bĩu môi.
Lý Trạch Hạo quay đầu lại, trơ như phỗng nhìn Y Đồng Đồng mặt mày trắng bệch đang đứng ở cửa căn phòng bao riêng.
- Thầy Lý, anh đi vệ sinh mà sao lâu thế? - Trong phòng thò ra một cái đầu, vẫy tay cười cười với Lý Trạch Hạo.
- Tới đây! - Lý Trạch Hạo cúi đầu, bước qua người Bạch Nhạn và Lãnh Phong, mắt nhìn thẳng.
Y Đồng Đồng vẫn đứng sững nơi đó, không nhúc nhích.
- Vào đi! - Lý Trạch Hạo kéo Y Đồng Đồng.
- Đừng đụng vào tôi! - Y Đồng Đồng hất tay anh ta ra.
Lý Trạch Hạo sầm mặt, kéo mạnh Y Đồng Đồng vào trong phòng, cửa sập lại đánh “rầm”.
Bạch Nhạn nhún vai.
- Chúng ta đi thôi! - Cô nói với Lãnh Phong.
Lãnh Phong nổ máy xe, ra tới đường, anh quay sang nhìn Bạch Nhạn:
- Đừng giận nữa.
- Em không tức giận, em chỉ không ngờ anh ta vừa ôm ấp người phụ nữ khác, lại vừa dám nhắc tới tình cảm mười bốn năm. Liễu Tinh đáng thương giờ này vẫn còn vương vấn anh ta.
Bạch Nhạn mệt mỏi dựa vào ghế, nhắm mắt lại, day day thái dương.
- Nếu có tình yêu, chẳng phải em đã nói không cần quá so đo sao? - Lãnh Phong vừa học đã thực hành luôn.
Bạch Nhạn hạ cửa kính xe xuống một nửa, để gió đêm mát lạnh thổi ùa vào, xua đi nỗi bực bội trong lòng.
- Liễu Tinh và anh ta đã từng bên nhau rất ngọt ngào, xuôi chèo mát mái, chưa từng trải qua mưa gió. Bây giờ mới chỉ có một chút sóng gió, anh ta đã vứt cô ấy lại mà quay lưng bỏ đi. Hôn nhân là chuyện cả đời người, phải chia ngọt sẻ bùi, cùng chung hoạn nạn. Em và Khang Kiếm chưa từng trải qua ngọt ngào, từ khi quen nhau đã chỉ toàn là sóng gió. Chính vì đã trải qua những điều này nên mới ý thức được điều gì là quan trọng nhất. Chuyện này lại khác. Muốn gặp được một tình yêu chân chính vững chắc như bàn thạch, thật khó biết bao!
Nhìn cảnh đêm lướt qua ngoài cửa sổ, cô dần bình tâm lại.
Từ đầu đến cuối, Lãnh Phong đều im lặng.
Anh nghĩ, sau đêm nay, cách hiểu của anh đối với tình yêu có lẽ đã khác.
Hiểu chính xác thì đã sa