Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Hồng Giấy

Hoa Hồng Giấy

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 1342810

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2810 lượt.

a người ta nữa không? - Cô ngẩng đầu lên, hung hăng hỏi.
Khang Kiếm còn chưa kịp đáp, cô đã lại đấm một cú vào ngực anh:
- Sau này còn dám lăng nhăng nữa hay không?
Anh nhìn cô không chớp mắt rồi nắm tay cô đặt lên ngực mình:
- Điều anh không dám làm nhất là đánh mất em, khi đó tất cả đều không còn ý nghĩa.
Miệng Bạch Nhạn mếu máo, bao nhiêu mệt mỏi tích tụ trong lòng đều theo nước mắt tuôn ra ngoài, nhưng cô vẫn hung hăng trừng mắt nhìn Khang Kiếm:
- Bây giờ đã biết ai là tốt nhất trên đời chưa! Sau này còn dám để cho người đó phải lo lắng sợ hãi nữa hay không?
Khang Kiếm như phát cuồng, nếu có thể dùng tay móc trái tim mình ra như trong phim Họa bì thì anh nhất định sẽ lấy ra cho cô xem. Anh tin, dù thật xấu hổ, rằng khắc trên trái tim ấy đều là tên của cô.
- Bà xã, chúng ta vẫn cứ đứng mãi ở đây à? - Anh than nhẹ một tiếng, xiết chặt vòng tay để sưởi ấm cho cô với vẻ không đành lòng.
- Nếu không thì đi đâu? - Cô lẩm bẩm, ngoan ngoãn để anh ôm, ngọ nguậy trong lòng anh, len lén ngửi hơi thở ấm nóng của anh.
Họ nhìn nhau mỉm cười rồi nhắm mắt lại, cuối cùng cũng trao cho nhau một nụ hôn triền miên nồng cháy.
- Á! Bạch Nhạn? - Đồng nghiệp đi buôn chuyện dưới lầu chạy lên, thấy Bạch Nhạn bị một người đàn ông ôm ghì lấy ép vào tường thì tưởng là tội phạm nên vội hét lên thất thanh, túm lấy cái chổi ở hành lang xông lên.
- Ông... mau buông Bạch Nhạn ra?
Khang Kiếm cười méo xệch, bất đắc dĩ buông Bạch Nhạn ra rồi quay đầu lại.
- Khang... sếp Khang... - Cô bạn đồng nghiệp đỏ mặt nhìn Bạch Nhạn, gương mặt Bạch Nhạn ửng hồng đầy vẻ thẹn thùng sau khi vừa âu yếm. - Xin lỗi, em không biết là anh. Hai người tiếp tục đi, em chuồn đây.
Nói xong cô đồng nghiệp quay người chạy biến.
- Anh ấy phải đi rồi. - Bạch Nhạn đẩy Khang Kiếm ra rồi gọi với theo cô ấy.
Khang Kiếm lườm cô, mười mấy ngày rồi không được ôm bà xã, một chút này sao đủ bù đắp nỗi nhớ mong?
Vờ như không nhìn thấy, Bạch Nhạn sửa lại mũ và vuốt phẳng quần áo:
- Em đang trong giờ làm việc đó!
Rồi cô đứng thẳng lên một cách đầy chuyên nghiệp:
- Anh... đến khách sạn với bố mẹ anh đi!
- Anh… - Khang Kiếm nhắm mắt lại với vẻ bất đắc dĩ - Vậy thôi, anh về nhà!
- Mình thật sự không cố ý đâu, nếu biết vợ chồng cậu đoàn tụ thì mình tuyệt không dám đến làm phiền. - Sau khi Khang Kiếm ra về, cô bạn đồng nghiệp ngượng ngùng xin lỗi Bạch Nhạn.
Bạch Nhạn xua tay rồi chạy ra khung cửa sổ sát đất nhìn theo cái bóng kéo dài của Khang Kiếm, vừa đi anh vừa ngoái lại nhìn đầy lưu luyến.
Cô bịt miệng, muốn cười, nhưng nụ cười còn chưa nở thì nước mắt đã rơi.
Có thể nhìn thấy anh đứng trước mặt mình, cho dù làm cô tức giận, khiến cô đau lòng, nhưng cảm giác đó thật tuyệt!






Hai vạn dặm dưới đáy biển
Đồng nghiệp của Bạch Nhạn đúng là mau mồm, trời còn chưa sáng cô nàng đã đem chuyện sếp Khang không nén nổi nỗi nhớ nhung, đêm hôm khuya khoắt, giữa đường đi lối lại đã cùng Bạch Nhạn diễn một màn tình cảm ướt át thêm mắm dặm muối vào đi kể khắp nơi.
Mọi người chọc ghẹo, trêu đùa tới tận khi hai tai Bạch Nhạn đỏ bừng lên mới tha cho cô. Sau đó mọi người đều nghĩ sếp Khang giờ đã được minh oan, hai vợ chồng lại vừa bén lại lửa tình, đêm giao thừa này không thể để Bạch Nhạn phải trực đêm được. Người nhiệt tình đều thích tác thành cho người khác, mấy cô y tá trong phòng phẫu thuật đều chụm đầu bàn bạc, kỳ nghỉ Tết dài ngày mọi người thay phiên nhau trực ca, để Bạch Nhạn được bình yên đón năm mới ngọt ngào.
Vì thế, sau bữa trưa, Bạch Nhạn bị chị em đồng nghiệp tống cổ ra khỏi bệnh viện.
Đường phố chiều giao thừa vắng vẻ hơn hẳn mọi ngày, một số siêu thị đã đóng cửa từ sớm, chỉ còn xe buýt vẫn đúng hẹn vào bến như mọi khi.
Theo thói quen, Bạch Nhạn lấy điện thoại ra xem giờ, nghĩ tới việc hai ngày nay cô ở riết trong bệnh viện nên trong nhà còn chưa chuẩn bị gì. Buối sáng sếp Khang không gọi điện lần nào, cô đoán có lẽ anh đã đưa hai vợ chồng ông Khang Vân Lâm về tỉnh. Tết nhất một thân một mình, ăn gì cũng chẳng có ý nghĩa gì đặc biệt, thực ra cô muốn ở lại trong phòng bệnh viện hơn.
Xe buýt vào bến, trên xe chỉ có mấy người, Bạch Nhạn chọn một chỗ gần cửa sổ. Vừa ngồi xuống, điện thoại của cô đã reo.
Nhìn số điện thoại, Bạch Nhạn mỉm cười.
- Liễu Tinh, năm mới vui vẻ, chúc cậu năm mới phát tài, vận đào hoa nở rộ.
- Không cần đâu, mình có rồi. - Mà không chỉ có một tin, từ khi Liễu Tinh về quê ăn Tết, gần như ngày nào Giản Đơn cũng nhắn cho cô mười mấy tin.
- Cậu có thì tốt rồi. Thư ký Giản thật là dễ thương nha, có điều trong chuyện tình cảm hơi chậm chạp, cần phải nhẫn nại. Thôi, không nói nữa, mình phải vào siêu thị càn quét đây.
Cúp điện thoại, Bạch Nhạn cười rạng rỡ. Cô biết ngay Liễu Tinh mang tâm trạng rối như tơ vò này gọi điện kể lể với cô đâu phải chỉ vì Lý Trạch Hạo. Trong lúc tình cờ, đồng chí Giản Đơn đã khuấy động một hồ nước xuân rồi!
Những ấm ức có thể nói ra miệng thì không coi là ấm ứ