Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Hồng Giấy

Hoa Hồng Giấy

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 1342809

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2809 lượt.

ở như sắp bị ép ra khỏi lồng ngực. Anh chưa từng ôm cô chặt đến mức quên cả thương hương tiếc ngọc như thế này. Đầu lưỡi anh dịu dàng linh hoạt khuấy đảo trong khoang miệng cô, mang theo hơi rượu nồng, nghịch ngợm quấn quít triền miên với lưỡi cô, từ dịu dàng mơn trớn đến nồng nàn say đắm, hôn đến khi cô suýt không thở được. Người anh dính sát vào người cô.
Chỉ một lát, mái tóc xoăn nhẹ của Bạch Nhạn đã xõa tung ra khỏi mũ y tá. Cô trợn trừng mắt, vừa lẩm bẩm điều gì đó vừa dùng sức đấm mạnh vào vai anh.
- Tiểu Nhạn… - Sau cơn mê đắm, Khang Kiếm ngước mắt lên, vội vàng buông cô ra rồi vỗ nhẹ lên lưng cô.
- Anh muốn hại chết em sao? - Bạch Nhạn khom người thở dốc.
- Anh nhớ em quá. - Khang Kiếm cười khẽ, cọ cằm lên tóc cô rồi cúi đầu hôn lên đôi môi mọng đỏ của cô, giọng khàn đi - Để anh hô hấp nhân tạo cho em.
Thoáng bình tĩnh lại, Bạch Nhạn gỡ tay anh ra rồi lùi lại phía sau:
- Không cần.
Nhìn gương mặt xị xuống và đôi mắt không một tia ấm áp của cô, người Khang Kiếm căng lên, tim như bị ai kéo ra khỏi lồng ngực.
- Xin lỗi Tiểu Nhạn, anh đến muộn.
Anh lắc đầu, dặn lòng mình không được quá mẫn cảm.
Anh tiến lên trước một bước, nắm lấy tay cô lật lên lật xuống, hình như cô gầy và xanh đi, cằm cũng nhọn hơn lúc anh đi.
Qua ông Nghiêm Lệ, anh biết được mọi điều cô đã làm vì anh, anh nghe mà tim không ngừng run lên. Một người đàn ông lại phải để cho một cô gái yếu ớt dang tay bảo vệ, anh rất hổ thẹn, nhưng cũng cảm thấy ấm áp.
Anh không phải là người đàn ông tốt, nhưng anh may mắn biết bao khi được một người con gái thông minh, đáng yêu và bao dung như vậy đem lòng yêu thương.
Vốn tưởng rằng cô không yêu sâu nặng bằng anh, đến giờ mới biết tình yêu của anh còn lâu mới có thể rộng lớn bằng cô.
Anh chỉ có thể dùng một tình yêu sâu nặng hơn, rộng lớn hơn, dùng cả cuộc đời mình để đáp lại tình yêu của cô!
Chỉ có tình yêu, chỉ có sinh mệnh.
- Vẫn còn chưa tới mười một giờ, vẫn chưa muộn. - Bạch Nhạn không kích động đến đánh mất bản thân mình như anh, cô rất lạnh lùng, không mỉm cười, như đang nói chuyện công việc, rất chuyên nghiệp nhưng lại không có chút tình cảm nào.
Khang Kiếm nhắm mắt lại. Anh nghĩ Bạch Nhạn đang làm nũng với anh, xa nhau lâu như vậy anh lại không tới gặp cô trước để cô được yên lòng. Anh cũng là bất đắc dĩ, anh phải xua hết mọi người đi mới có thể yên ổn ở bên cô. Anh đã nghĩ tới việc gọi điện, nhưng anh sợ sóng điện thoại không đủ hơi ấm, anh muốn gặp mặt cô, muốn nhìn thẳng vào mắt cô, muốn ôm cô, cảm nhận hơi ấm của cô, rồi sau đó bọn họ sẽ cùng nhau trò chuyện.
- Tay em hơi lạnh. - Anh đánh trống lảng, cảm thấy ngón tay cô lạnh giá bèn kéo lên áp sát vào má mình - Chúng ta vào phòng trực nói chuyện đi!
Bạch Nhạn không nhúc nhích mà chỉ lắc đầu:
- Lát nữa đồng nghiệp sẽ lên nghỉ ngơi, anh vào trong đó không tiện. Có chuyện gì cứ nói luôn ở đây!
Giọng điệu xa lạ của cô khiến hơi thở của anh như ngừng lại, đầu óc cũng như ngừng hoạt động.
- Bạch Nhạn, không phải em không muốn gặp anh đấy chứ? - Anh hỏi đùa, đưa tay véo cái mũi xinh của cô.
- Sếp Khang, em hơi mệt rồi. - Bạch Nhạn cụp mắt xuống, lảng tránh ánh mắt nồng nàn của anh.
- Mệt thì vào nghỉ đi, anh đưa em đi.
- Không phải là cơ thể, mà là trái tim em mệt. - Cô đưa tay lên từ từ gỡ tay anh ra.
Khang Kiếm im lặng đợi cô nói tiếp.
- Người ta nói làm quan là một nghề nguy hiểm, làm tốt thì vẻ vang dòng họ, làm không tốt thì liên lụy tới cả chín đời. Tương tự như vậy, vợ của sếp không phải người bình thường nào cũng làm được, mà cần phải có lòng can đảm, cần có sự nhạy cảm về chính trị, cần biết cùng tiến cùng lùi với sếp. Sếp Khang, mấy ngày nay em như ngồi trên tàu lượn cao tốc, em nhát gan nên không thích cảm giác này. Em chỉ muốn tìm một người chồng an phận cùng nhau sống bình yên qua ngày. Anh hiểu ý em chứ? - Cô ngước lên, đôi mắt thăm thẳm như hồ nước lặng lẽ nhìn anh.
- Bạch Nhạn, sau này chúng ta sẽ sống bình yên. Xin lỗi vì đã làm em sợ. - Khang Kiếm cắn môi, áy náy muốn ôm cô vào lòng.
- Sếp Khang, em thật sự là tài hèn sức mọn, không đảm nhận được những vị trí khó khăn. Cứ nhìn vào thực tế chung sống giữa chúng ta sẽ thấy lời nói của anh có độ tin cậy rất thấp. Tha lỗi cho em chỉ biết nghĩ đến mình, em muốn sống thoải mái hơn một chút.
- Bạch Nhạn, đừng nói những lời dối lòng như vậy. - Khang Kiếm run rẩy nhắm mắt lại, một nỗi chua chát trào lên trong lòng - Em đã từng hứa sẽ đợi anh năm đến mười năm, anh mới chỉ đi xa có hơn mười ngày, em sẽ không thay đổi đâu.
Hàng mi dài của Bạch Nhạn khẽ chớp:
- Đúng vậy, em đã từng hứa với anh. Nhưng khi đó anh nói là đi làm xa, nam nhi chí tại bốn phương, đương nhiên em không thể làm vướng chân anh. Nhưng bây giờ, mười mấy ngày này là anh bị song quy, anh có biết trong cảm giác giày vò bất lực ấy còn có cả cảm giác nhục nhã không?
Gương mặt tuấn tú của Khang Kiếm trắng bệch như tờ giấy, anh nhìn Bạch Nhạn bằng vẻ mặt không dám tin.
- Nếu em cảm thấy nhục nhã, tại sao em còn giúp anh? - Tr


Ring ring