Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Hồng Giấy

Hoa Hồng Giấy

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 1342730

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2730 lượt.

lại sơ ý đến thế?
- Không phải, mà là sáng nay được nghe câu này của em, anh thấy rất ấm lòng. Bà xã, bây giờ anh rất tự tin với cuộc hôn nhân của chúng mình, anh tin rằng dù có gặp chuyện gì đi nữa thì chúng mình vẫn luôn kiên định không thay đổi, sẽ không lo được lo mất nữa, đúng không em?
- Đúng, không có trở ngại nào là không vượt qua được.
Anh nâng cằm cô lên, nhìn cô rồi nói với vẻ hết sức nghiêm túc:
- Theo anh lên tỉnh gặp bố mẹ nhé!
Cô gật đầu không chút do dự:
- Vâng!
- Có thể mẹ anh sẽ nói những lời khó nghe, có thể bố anh sẽ không được nhiệt tình cho lắm, nhưng em phải tin ở anh, không được phép có bất kỳ sự dao động nào.
Bạch Nhạn cười:
- Khang Kiếm, mấy chuyện đó chẳng ảnh hưởng gì đến em cả, mấy năm nay em đã miễn dịch từ lâu rồi.
- Không giống nhau đâu, Tiểu Nhạn. Người ngoài nói lời ác độc đến đâu em cũng có thể coi như gió thoảng bên tai, nhưng lời nói của người nhà có thể em sẽ để tâm, bởi vì em quá coi trọng sự công nhận của họ. Anh đã tiêm vacxin dự phòng rồi, đến lúc đó em không được nói một đằng làm một nẻo.
Nhìn vẻ mặt căng thẳng của anh, khóe môi Bạch Nhạn khẽ cong lên:
- Sông có khúc người có lúc. Chỉ cần là vì anh, bây giờ chuyện gì em cũng có thể chịu đựng được. Hơn nữa anh tin tưởng em thêm một chút được không, chưa biết chừng họ sẽ nhanh chóng thích em thôi. Em không phải người hiền lành đâu, em là hồ ly tinh, giỏi nhất là mê hoặc người khác đó.
Ngoài cửa sổ mặt trời dần ló rạng, nhiệt độ trong phòng tăng lên theo. Lòng Khang Kiếm như có cơn bão tràn qua cuộn sóng tung trời.
Anh thật sự không còn gì phải lo lắng nữa.
Hơi thở của anh thoáng run rẩy, anh đưa tay ôm chặt người con gái trước mặt vào lòng, không bao giờ muốn buông ra.
Anh vùi mặt vào vai cô, phải cố gắng hết sức anh mới có thể nén nổi nước mắt.
Trên trời cao, những tán mây thấp đã bị gió thổi tan, từ giờ trở đi sẽ chỉ có những khoảnh khắc trời quang mây tạnh đẹp đẽ.
Sau khi ly hôn, sau khi chia ly, họ trải qua vô số sự giày vò, cuối cùng cũng có thể nắm tay nhau bước sang một trang mới.
Hôm sau, Liễu Tinh và các bạn đồng nghiệp trở về Tân Giang để đi làm. Cảm thấy Bạch Nhạn vẫn cần phải nghỉ ngơi thêm một thời gian nên Khang Kiếm quyết định sau khi họ lên tỉnh kết hôn xong, cô mới quay trở lại bệnh viện làm việc.
Liễu Tinh không nỡ rời xa Bạch Nhạn, cũng không nỡ rời xa Giản Đơn, lúc chia tay, cô nàng cứ không ngừng lau nước mắt. Khang Kiếm nói đùa rằng nếu cô nàng muốn tới ủng hộ sự nghiệp y học của huyện Vân thì anh nhiệt liệt hoan nghênh. Nghe xong Liễu Tinh cứ liếc nhìn Giản Đơn, thật sự cũng có chút động lòng.
Nhìn chiếc xe mất hút trong tầm mắt, Bạch Nhạn cảm thấy hơi hụt hẫng, nhưng cô nhanh chóng lấy lại sự thoải mái. Bây giờ cô giống như một con sâu gạo nhàn rỗi cả ngày, nhưng có thể ở bên Khang Kiếm, và sống cuộc sống hai người ngọt ngào như đang đi nghỉ thì cũng chẳng tệ chút nào. Cô không phải là mẫu phụ nữ yêu sự nghiệp nên không cảm thấy có gì vướng mắc.
Khang Kiếm nhắc cô nên tới thăm bà Bạch Mộ Mai.
Lúc nghe Khang Kiếm nói bà Bạch Mộ Mai bị bệnh và tất cả những gì bà đã làm cho cô, cô thật không dám tin lời anh.
- Là thật đấy, Tiểu Nhạn, em đi thăm bà ấy đi, gần đây bà ấy gầy đi nhiều lắm. – Khang Kiếm trịnh trọng nói.
Từ trước tới giờ Bạch Nhạn chưa từng coi chuyện cắt đứt quan hệ mẹ con với bà Bạch Mộ Mai là thật. Bà ngoại đã qua đời từ mấy năm trước, bà Bạch Mộ Mai không qua lại với mấy người anh trai, người thân thực sự của bà chỉ có mình cô. Nhưng bạn khác giới của bà lại rất nhiều, đây cũng là một nguyên nhân khiến bà không cần đến sự quan tâm của cô.
Bà Bạch Mộ Mai không hề cô đơn, cái bà ấy có chính là những người yêu thương bà.
Nhưng Bạch Nhạn vẫn không thể cắt đứt với bà, bởi vì dòng máu của bà đang chảy trong người cô.
Khang Kiếm đã sớm gọi điện cho bà Bạch Mộ Mai báo tin Bạch Nhạn tỉnh lại, bà ừ một tiếng rồi không tới nữa.
Bạch Nhạn cười chua chát, nếu cô không bị bệnh, có lẽ bà ấy sẽ chẳng nhớ rằng mình có đứa con gái này.
Còn chưa quyết định xem có nên đi thăm bà Bạch Mộ Mai hay không thì Bạch Nhạn bỗng nhận được điện thoại của Khang Kiếm báo tin bà Bạch Mộ Mai bị ngất xỉu khi đang dạy ở Trung tâm Đào tạo.
Cầm điện thoại trong tay, cô đứng sững như trời trồng, đầu óc trống rỗng, như đột nhiên mất đi trí nhớ, lại giống như khả năng tư duy bị tổn thương. Cô liên tiếp hít vào những luồng khí lạnh, ngực căng lên đau nhức.
Một Bạch Mộ Mai yêu kiều tha thướt, nghiêng nước nghiêng thành, suốt ngày uống canh thuốc bổ như tưới hoa tại sao lại có thể ngất đi được?
Cô thẫn thờ đứng suốt mấy giây rồi mới vội vàng chạy tới bệnh viện.
Tới bệnh viện, cô thấy bà Bạch Mộ Mai vẻ mặt bình thản nằm trên giường bệnh truyền nước, ánh mắt nhìn thẳng về phía trước. Khang Kiếm và viện trưởng từ phòng xét nghiệm đi ra, vẻ mặt nghiêm trọng.
Khang Kiếm kéo Bạch Nhạn sang một bên:
- Hồi đầu năm chúng tôi phát hiện bà ấy có khối u ác tính, chúng tôi đề nghị bà ấy nhập viện làm hóa trị nhưng bà ấy từ chối. Bâ