Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1342763
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2763 lượt.
nhà nước, tố chất lại càng cao, em tin tưởng sếp vô điều kiện. Hơn nữa em cũng có lòng tin với bản thân mình, em chấm nhân phẩm của sếp nên mới cưới, nếu không còn lâu em mới phải để mình chịu thiệt như thế này. Thực ra sếp mới phải lo lắng về em, bệnh viện là nơi như thế nào? Giai xinh gái đẹp, nho nhã lịch thiệp, phong độ ngời ngời, có môi trường, có thời gian để tạo ra các vụ scandal, nhưng trong lòng em có sếp, dù nơi đó là vũng bùn, em vẫn có thể nở hoa sen, hi hi, nói hơi quá, nhưng là sự thật.
Khang Kiếm bỗng lạnh run lên, từng sợi tóc gáy dựng đứng, như thể ở một góc khuất không ai nhìn thấy, có một đôi mắt đang nhìn chằm chằm qua đây, xuyên qua áo anh, da anh, xuyên thẳng vào linh hồn trần trụi của anh.
- Sếp nóng lắm sao? - Bạch Nhạn sờ bàn tay đẫm mồ hôi của anh.
- Hơi… hơi hơi.
- Vậy sếp bật nhỏ điều hòa đi một chút, em ngủ trước đây.
Cô dụi mắt đứng dậy, hôn má Khang Kiếm, mơ màng đi lên trên lầu.
- Cẩn thận. - Khang Kiếm cẩn thận đỡ Bạch Nhạn đang suýt chút nữa va vào lan can. - Đi từng bậc một thôi, đừng vội.
Anh ôm eo cô.
- Sếp nhà em thật chu đáo. - Bạch Nhạn nhắm mắt lại, dựa vào người anh.
Khóe miệng Khang Kiếm không ngừng co giật.
- Chúc sếp ngủ ngon.
Trước cửa phòng ngủ, Bạch Nhạn vẫy tay, đóng cửa.
Khang Kiếm nhìn chằm chằm cánh cửa đóng chặt, cắn môi, bỗng thèm hút thuốc, anh chạy thình thịch xuống lầu.
Đêm khuya yên tĩnh, ngoài trời gió nổi, thổi vào người mát lạnh. Anh châm thuốc, rít mạnh mấy hơi, nghĩ tới bà xã đang nằm trong phòng ngủ. Rõ ràng là khôn khéo ranh mãnh, tại sao từ trước tới giờ cô chưa từng hoài nghi về mối quan hệ của bọn họ?
Anh đã chuẩn bị vài câu trả lời để trả lời cô, tại sao lại ở riêng? Tại sao đối với cô lúc nóng lúc lạnh?
Đôi khi anh cảm thấy mình rất kỳ quặc, nhưng cô lại thích ứng nhanh hơn anh rất nhiều, gần như là lấy làm vui vẻ.
Cô trêu chọc, cô nũng nịu, cô cười cợt, như mưa hoa ngày xuân, lại như chiếc kim trong gối, lúc cười nói cũng có thể biến vũ khí thành tơ lụa. Còn anh như ngắm hoa trong sương mù, hoa còn chưa thấy đã lạc đường trong sương.
Bạch Nhạn như vậy, không phải là điều anh mong muốn. Anh muốn cô yêu anh sâu sắc, si mê anh, sùng bái anh, phục tùng anh vô điều kiện, giống như cô là con diều bay trên trời, nhưng dây diều lại nằm trong tay anh, vĩnh viễn không vượt ra khỏi lòng bàn tay.
Nhưng bây giờ, hình như vai trò đã âm thầm đảo ngược.
Vấn đề là ở chỗ nào? Rõ ràng mỗi bước đi đều không sai lầm.
Càng nghĩ càng không lí giải nổi.
Khang Kiếm lại có một đêm trằn trọc mất ngủ, trong phòng điều hòa để rất thấp. Buổi sáng ngủ dậy, đầu váng mắt hoa, mũi nghẹt, mi mắt giật giật không ngừng, tim đập thình thịch hỗn loạn.
Hôm nay sẽ không có chuyện gì xảy ra chứ? Khang Kiếm duy tâm vỗ mắt, tâm tình phiền muộn.
Những gì phải đến đã đến
Sau này, Khang Kiếm nhớ lại ngày hôm nay, cái máy mắt này quả không phải là duy tâm.
Hôm nay là một ngày nhiều sự kiện.
Trời rất đẹp, mấy khu vực quanh Tân Giang đều đang mưa, ánh nắng rực rỡ mà không gay gắt rọi lên gương mặt tuấn tú nhưng nhợt nhạt vì không ngủ đủ của Khang Kiếm.
Thành phố im lìm như một tòa thành chết vừa trải qua cơn dịch bệnh. Thường ngày vào giờ này, khu thành cũ với phần lớn là những hộ dân có thu nhập thấp sinh sống đã vô cùng huyên náo. Lúc này, mọi người đều đang tập trung ở Quảng trường Nhân dân, khu quảng trường vốn chẳng rộng rãi là mấy đã trở nên chật kín. Giữa quảng trường, mấy cây cổ thụ đã sừng sững suốt mấy trăm năm nằm vắt ngang trên đất, một ông lão tuổi đã cao đang ôm lấy thân cây, góc trán đọng vài vệt máu, người đã cứng đờ.
Mẹ chồng từ phương Bắc tới
Lại là một ngày đẹp trời nắng vàng rực rỡ, nhưng tâm trạng của Bạch Nhạn lại bình thường. Hôm nay là thứ Hai, một tuần bận rộn lại sắp bắt đầu, hôm nay lại đúng dịp Tết Đoan ngọ truyền thống của dân tộc Trung Hoa, hôm nay cũng là ngày mẹ chồng đại nhân giá lâm. Theo Luật Lao động, đáng lẽ hôm nay được nghỉ, nhưng điều khoản này không thích hợp với y tá, đến phiên bạn trực thì dù có là đêm giao thừa cũng phải đi làm.
Đây là ngày lễ truyền thống đầu tiên từ sau khi Bạch Nhạn và Khang Kiếm kết hôn. Lúc cô ở đảo Giang Tâm, nghe Khang Kiếm nói mẹ chồng sẽ đến, trong lòng cô đã âm thầm chuẩn bị. Tự mình gói bánh chưng rồi nấu một mâm cơm ngon, mở một chai rượu, tốt nhất là gọi cả ông Khang Vân Lâm cùng tới, cả nhà vui vầy sum họp.
Lúc đó không phải là bây giờ.
Khi đó, cô vẫn còn có chút vị nể sếp Khang, giờ đây, ý nghĩ này đã theo gió bay xa.
Đối với người khác, có một “gia đình” hoàn chỉnh là điều đương nhiên, cực kì bình thường, với cô, dường như đó vĩnh viễn là một món đồ xa xỉ mà dù cô có dốc cạn cả túi cũng chẳng thể nào mua được.
Nhưng những gì cần làm cô vẫn sẽ làm, chỉ là tâm trạng không còn như trước nữa.
Cũng như hồi nhỏ chơi “trò vợ chồng”, trò chơi kết thúc, không có bố, không có mẹ, không có