Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1342768
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2768 lượt.
ang như vậy, tại sao bà Lý Tâm Hà lại có thái độ đó với mình? Chẳng phải thành ngữ có câu “Yêu ai yêu cả đường đi lối về” đó sao? Tục ngữ cũng nói “Vuốt mặt nể mũi” đó thôi?
Trước mắt cô và sếp Khang là một gia đình mà!
Càng phân tích càng thấy thú vị.
Trong lòng sếp Khang có người đẹp Y Đồng Đồng, nhưng lại quyết tâm lấy cô làm vợ bằng được, bà Lý Tâm Hà coi cô như cái đinh trong mắt, lại mặc nhiên công nhận cô là con dâu.
Cô phải đánh giá gia đình này như thế nào đây, nên ca tụng họ lòng dạ bao la, hay là thông cảm cho những bất đắc dĩ phía sau không thể nói ra của họ?
Có điều trong mắt Bạch Nhạn, thái độ này của bà Lý Tâm Hà cũng chỉ là một cơn mưa bụi.
Đối phó với người trên ngôi cao chót vót, anh phải dứt khoát cúi thấp xuống hòa mình với cát bụi, biến thành một hạt cát, một cọng cỏ. Một hạt cát, một cọng cỏ thì có gì đáng sợ chứ. Lửa rừng đốt không hết, gió xuân thổi lại lên. Người đứng trên cao không chịu được lạnh đâu.
Cửa phòng mở ra, ba người cười cười nói nói đi ra ngoài, tiến vào phòng khách như khách quý, ôsin Bạch Nhạn đã sắp bát đũa xong xuôi.
- Đây là cái gì? – Bà Lý Tâm Hà nhón lấy một cái bánh chưng hình tứ giác trên đĩa, vẩy vẩy, dây buộc bánh dính dầu hơn nên trơn, chiếc này hình như cũng buộc không chặt, lá gói bánh bỗng tung ra, chiếc bánh chưng rơi bịch xuống nền nhà.
Bạch Nhạn hòa nhã bước lên thuyết minh:
- Lúc mẹ nhấc lên thì nó là bánh chưng, bây giờ, nó rơi xuống đất, biến thành bánh dày rồi.
- Đây mà cũng là bánh chưng à? Cho chim ăn à? – Thím Ngô trợn tròn mắt, thiếu chút nữa mắc nghẹn, bà ta quay người đi vào trong bếp, lấy ra một cái hộp bằng giấy dầu mà bà vừa mới cất vào – Đây mới là bánh chưng nè!
Bà ta lấy trong cái hộp ra sáu cái bánh chưng to tướng, trông y hệt như thân hình bà ta, đặt lên bàn.
Bạch Nhạn gật đầu, cuối cùng cô cũng đã lĩnh hội được “lá gói cục cơm” mà sếp Khang nói là thứ gì rồi.
- Khang Kiếm, mau ngồi xuống, hôm nay thím dậy sớm để gói, hồi trước con thích ăn nhất đấy. – Thím Ngô cười tít mắt, lại tất bật vào trong bếp bê ra một đĩa mắm tỏi – Chấm với cái này.
Bà ta đẩy đĩa bánh chưng của Bạch Nhạn ra thật xa.
- Oẳng…
Công chúa Lệ Lệ rất không có khí phách bỗng nhảy từ đùi bà Lý Tâm Hà xuống, xông tới miếng bánh chưng nhân thịt trên nền nhà, ngoạm từng miếng to ngon lành, cái đuôi nhỏ ngoáy tít.
- Lệ Lệ, Lệ Lệ! – Bà Lý Tâm Hà tức đỏ cả mặt.
Bạch Nhạn nhịn cười tới mức đau cả bụng, cô ngồi xuống như không có chuyện gì, một mình một cõi, kéo đĩa bánh chưng của mình gói lại, thong thả ung dung pha một tách trà, cắn từng miếng nhỏ.
Khang Kiếm nhìn cô, lấy một cái bánh chưng trong ánh mắt chờ đợi của thím Ngô, bóc ra, chấm vào mắm tỏi, ăn một miếng, lại nhìn Bạch Nhạn một cái.
- Sườn gì thế này, sao ngọt thế? – Bà Lý Tâm Hà cau mày nhìn đĩa sườn sốt đỏ rực.
Thím Ngô hoàn toàn là fan trung thành của bà, lập tức dịch đĩa sườn xào ra xa:
- Ăn tôm hấp rượu vậy!
- Tôi dị ứng với tôm, thím không nhớ à? – Bà Lý Tâm Hà cáu kỉnh.
Tôm hấp cũng dịch sang một bên, canh cá trích đậu phụ quá nhạt, gỏi sứa có thể miễn cưỡng ăn được – “Cho nhiều dấm quá” – Bà Lý Tâm Hà chỉ gắp vài miếng.
Vẫn là thím Ngô thông minh, tìm một lọ tương ớt cho vào trong đĩa, trộn sứa lên, coi như có thể giúp bà Lý Tâm Hà ăn hết được một bát cơm.
Nhưng những món bà Lý Tâm Hà không thích, thím Ngô quyết không đụng đũa, đẩy thẳng tới trước mặt Bạch Nhạn, Khang Kiếm cũng gắp vài đũa, nhưng bà Lý Tâm Hà cứ kéo anh lại nói chuyện mãi.
- Kiếm Kiếm, lần trước bí thư Tùng tới Bắc Kinh công tác, bác con ăn cơm với ông ấy, có nhắc tới con. Nghe ý ông ấy thì chức thị trưởng xây dựng ngoài con ra không còn ai khác. Lục Địch Phi chỉ biết ăn chơi nhảy múa, không thể làm chính trị.
- Mẹ, mẹ đánh giá sai Địch Phi rồi, khu đô thị mới của Tân Giang rất có tiếng trên tỉnh, nơi đó là do anh ấy dựng nên đấy.
- Đó là do dưới trướng nó có mấy người tài, nó hữu danh vô thực, toàn đi cướp công.
Khang Kiếm cười:
- Mẹ, làm lãnh đạo chẳng lẽ chuyện gì cũng phải tự mình động tay động chân? Biết dùng người là tốt rồi.
- Trong mắt mẹ, con giỏi hơn nó nhiều.
- Nhưng chuyện này không phải mẹ nói là được. – Khang Kiếm vỗ lên tay bà Lý Tâm Hà – Mẹ không cần phải lo cho con đâu, đến lúc đó Đại hội Hội đồng nhân dân sẽ có sự lựa chọn công bằng.
Bà Lý Tâm Hà gật đầu:
- Từ nhỏ con chưa từng khiến mẹ phải lo lắng, chỉ có chuyện này, mẹ thấy ấm ức thay cho con.
Bà không thèm che giấu, nhìn thẳng vào Bạch Nhạn.
Bạch Nhạn uống trà, ăn bánh chưng, giả câm giả điếc, nhắm mắt làm ngơ, rất nhàn nhã, hưởng thụ.
- Sếp ơi, bánh chưng nhân thịt này ngon lắm! Anh ăn thử một miếng đi!
Bạch Nhạn lại bóc một cái bánh chưng, thịt thăn và tôm nõn lấp lánh giữa những hạt gạo, cô cắn một miếng đầy thỏa mãn. Cô đưa cái bánh đã bị cắn một miếng lên sát miệng Khang Kiếm, cười nũng nịu.
Gân xanh trên trán bà Lý Tâm Hà nổi từng đám, vẻ mặt như thể có món đồ gì yêu quý bị người ta sỉ nhục.
Khang Kiếm khó nhọc nuốt một miếng bánh chưng,