Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1342777
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2777 lượt.
i đó còn lợi hại hơn con nói qua điện thoại nhiều, mẹ cảm thấy nước cờ này của con có thể đã đi sai rồi. Nó mồm mép giảo hoạt, hại người không chớp mắt, không có chút giáo dục nào, con đã quá nhượng bộ nó rồi, nó không xứng.
Khang Kiếm sầm mặt:
- Mẹ, con phải đi làm rồi, mẹ bảo thím Ngô đưa mẹ xuống dưới đi dạo, ở đây gần sông, phong cảnh rất đẹp.
- Mẹ đến đây không phải là để ngắm cảnh. – Bà Lý Tâm Hà có phần tức giận – Kiếm Kiếm, con không bị con bé đó mê hoặc đấy chứ?
Khang Kiếm cười khổ:
- Sao có thể được mẹ?
Giọng nói không hề chắc chắn.
- Tốt nhất là như vậy, mẹ cứ cảnh báo trước, cho dù con thích nó, mẹ cũng tuyệt đối không chấp nhận, con đừng giẫm lên vết xe đổ của bố con.
Khang Kiếm nhíu mày, lẳng lặng nhìn bà rồi đi ra ngoài.
- Kiếm Kiếm, mì nguội rồi, mau ngồi xuống ăn đi. – Thím Ngô cười hi hi bước tới.
Khang Kiếm nhìn bát mì to vật vã, nhắm mắt lại, cười hiền lành:
- Tối qua con ăn bánh chưng vẫn chưa tiêu hết, bát mì to thế này con ăn không nổi, con ăn thứ khác vậy.
Anh bước vào bếp mở tủ lạnh, đầu tiên là ngăn mát, rồi đến ngăn đá, mở đi mở lại, lông mày xoăn tít:
- Thím Ngô, bánh chưng đâu?
- Không ở trong đó sao? – Thím Ngô lấy cái hộp giấy ở phía trên ra.
- Không phải cái này, bánh Bạch Nhạn gói cơ.
Sắc mặt thím Ngô thoắt thay đổi: “Thím không biết”, giọng đầy bực bội.
Khang Kiếm lại tìm thêm lần nữa, quái thật, đĩa bánh chưng đầy ụ tối qua biến đâu mất rồi?
Oẳng oẳng… Lệ Lệ vẫy đuôi chạy tới, cắn ống quần Khang Kiếm.
Khang Kiếm ngồi xổm xuống xoa đầu Lệ Lệ:
- Lệ Lệ, có phải mày ăn không?
Lệ Lệ lúc lắc cái đuôi trông rất vô tội.
Phòng phẫu thuật.
Đầu giờ, không ai làm việc, tất cả túm tụm lại trong phòng nghỉ, vây quanh một túi bánh chưng, mỗi người lấy một cái.
- Chậc, ngon quá đi mất, Bạch Nhạn, không ngờ em lại nấu ăn giỏi như vậy, đây đúng là cái bánh chưng ngon nhất mà chị đã từng ăn đấy. – Y tá trưởng vừa ăn vừa tán dương – Cùng là vợ hiền, so với Bạch Nhạn thì không so nổi, chẳng trách sếp Khang lấy em mà không lấy chị.
Mọi người nghe xong xém chút phụt cười:
- Sếp Khang người ta cần vợ chứ không cần mẹ.
- Bây giờ phi công trẻ lái máy bay bà già đang là mốt đấy. – Y tá trưởng không mảy may ngượng ngùng.
- Máy bay này cũng hơi… hơi già nhỉ!
- Già mới biết thương người, mới dày dạn kinh nghiệm – Y tá trưởng liếm mấy hạt gạo dính trên đầu ngón tay, ợ một cái đầy vẻ thèm thuồng – Nhóc con mặt búng ra sữa thì có gì là hay, vừa phải tốn tiền, vừa phải dẫn đi chơi, động một tí là khóc, khóc rồi lại phải dỗ. Yêu máy bay bà già tốt hơn nhiều chứ, vốn ít hiệu quả cao, tâm đầu ý hợp, nhanh chóng cho ra sản phẩm.
- Chị bây giờ vẫn có thể cho ra sản phẩm á? – Bạch Nhạn dựa vào cửa, quay mặt vào trong, vừa uống trà vừa hỏi.
Y tá trưởng vỗ cái bụng cao ngất:
- Chỗ này của chị là vùng đất phì nhiêu màu mỡ, đã ra là phải ra cực phẩm.
- Cực phẩm á? – Mấy cô y tá đồng loạt phì cười – Như thế nào?
- Giống… bác sĩ Lãnh… - Khuôn mặt mũm mĩm của y tá trưởng đỏ bừng, ngẩng đầu lên thấy bên ngoài phòng nghỉ có người đang đứng.
Những người khác đang vùi đầu ăn bánh chưng, không phát hiện ra.
- Chị còn có thể sinh ra sản phẩm như bác sĩ Lãnh á? – Bạch Nhạn cười rung cả vai – Thế thì hai người đúng là biến dị gene, một người là xích đạo, một người là Bắc Cực.
- Bạch Nhạn… - Y tá trưởng nháy mắt với cô.
Mọi người băn khoăn chớp mắt, ngẩng đầu lên.
- Á! – Một cô y tá kêu thất thanh.
Bạch Nhạn cũng ngoái lại, mặt bỗng đỏ như quả cà chua chín.
Căn phòng đột ngột giảm nhiệt độ, không khí ngưng đọng, không ai dám lên tiếng, đưa mắt nhìn nhau không dám nhúc nhích.
Lãnh Phong mặt không lộ vẻ gì, không bước vào, không rời đi, cũng không lên tiếng, ánh mắt nhìn thẳng vào Bạch Nhạn.
- Anh… anh muốn ăn bánh chưng không?
Bạch Nhạn xấu hổ muốn chết, cắn răng hít một hơi, nặn ra một nụ cười tội nghiệp.
Những người khác đều thông cảm nhắm mắt lại, thầm đoán tiếp theo bác sĩ Lãnh không biết sẽ lôi mục nào khoản nào trong điều lệ y học ra mà gầm lên một trận.
- Có. – Lãnh Phong gật đầu.
Bạch Nhạn há hốc mồm, tưởng mình nghe nhầm.
- Không muốn mời sao? – Lãnh Phong nhướn mày, khóe miệng nhếch lên một nét cười như có như không.
Trời ạ, bác sĩ Lãnh cười lên trông gợi cảm quá, hệt như một tia nắng ấm, một cơn gió nhẹ, một trận mưa rào. Mấy cô y tá trong nháy mắt đã chết chìm trong những nét dịu dàng của Lãnh Phong.
- Mời chứ, mời chứ ạ! – Bạch Nhạn tiến đến chụp lấy cái túi, bên trong vẫn còn mấy cái bánh chưng, đưa cả cho Lãnh Phong.
- Cảm ơn! – Những ngón tay thon dài của Lãnh Phong vuốt phẳng chiếc túi nhăn nhúm, xách trên tay – Y tá trưởng, cho tôi mượn bản ghi chép ca mổ chiều hôm qua của khoa Tiết niệu, bản của tôi không biết vứt đâu rồi.
- Vâng vâng, anh đợi một lát! – Y tá trưởng dùng tốc độ ánh sáng phóng vào phòng hồ sơ, lại dùng tốc độ ánh sáng để lấy ra hồ sơ anh cần.
- Làm phiền chị quá. – Lãnh Phong gật đầu với mọi người, quay người bước đi đầy phong độ.
Đợi