Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1342778
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2778 lượt.
anh đi khuất tầm mắt, mọi người mới thở hắt ra, từ từ trở về với thực tại.
- Trời ơi, bác sĩ Lãnh này đúng là âm hồn, một âm hồn cực kỳ đẹp trai và gợi cảm. – Một cô y tá nói.
- Có đẹp trai gợi cảm hơn thế nữa, tớ cũng chẳng thèm. – Một cô y tá khác rúm người lắc đầu – Tớ không muốn bị đông thành đá.
- Được rồi, được rồi, mọi người đi làm đi, đừng nhiều chuyện nữa.
Bị Lãnh Phong bắt quả tang ăn vặt trong giờ làm việc, nếu anh ta chạy đến chỗ viện trưởng nói này nọ, hậu quả sẽ khó mà lường. Y tá trưởng xua tay giải tán mọi người.
Bạch Nhạn vẫn đứng sững như trời trồng.
- Bạch Nhạn, em không đi xem lịch phân công ca mổ hôm nay à? – Y tá trưởng ngoái đầu hỏi.
- Em đi liền đây. – Bạch Nhạn nói, hai tay vẫn xoắn vào nhau.
Vừa rồi, lúc cô đưa cái túi giấy cho Lãnh Phong, ở một góc mà người khác không nhìn thấy, tay anh nắm chặt lấy tay cô, cô sững sờ trợn mắt. Trong đôi mắt lạnh lùng của anh, cô phát hiện ra một tia nhìn quen thuộc. Đã từng, có một người thiếu niên ngây ngô cũng từng dùng ánh mắt như vậy để nhìn cô, ánh mắt ấy có tên là thích. Dù rất ngắn ngủi, nhưng đủ để cô nhìn rõ.
Thật sự không thể tin được.
Có thể là do cô quá căng thẳng, là cảm giác sai lầm do sợ hãi chăng?
Hay là cô đã làm gì khiến Lãnh Phong hiểu lầm? Bạch Nhạn vội tự kiểm điểm, kết luận vẫn là không có.
Cô thậm chí còn chạy đến thỉnh giáo Liễu Tinh, hỏi xem hành vi cử chỉ của cô có phù hợp với tiêu chuẩn của một phụ nữ có chồng đoan trang, hiền thục không?
Liễu Tinh xoa đầu cô:
- Nhạn, thần kinh cậu vẫn bình thường chứ!
Bạch Nhạn lại hoang mang chạy lên lầu, buổi sáng có hai ca mổ, buổi chiều nghỉ, đang ngả người gà gật trên ghế, điện thoại bỗng réo vang như gọi hồn.
Cô không thèm nhìn số gọi đến, mở máy luôn: “Alô!” Nghe thấy giọng đối phương lập tức sững sờ.
- Y tá Bạch, cô có rỗi không?
Giọng nói lành lạnh của Lãnh Phong từ đầu dây bên kia vọng tới, Bạch Nhạn kinh ngạc tới mức nhổm ngay dậy:
- Tôi đang làm việc.
- Mời cô đến khoa Tiết niệu lấy lại hồ sơ mà tôi cầm lúc sáng.
Bạch Nhạn lau mồ hôi rịn trên trán:
- Được, tôi tới ngay.
Trời ạ, tim đập điên cuồng không ngừng.
Trong bệnh viện có hai khoa không thể tự ý xông vào, một là khoa Phụ sản, hai là khoa Tiết niệu, đều là hai khoa liên quan đến chuyện thầm kín cá nhân. Mặc dù các bác sĩ không phân biệt nam nữ, nhưng bệnh nhân lại rất ngại việc này. Thông thường, khoa Phụ sản cố gắng bố trí toàn là bác sĩ nữ, khoa Tiết niệu chắc chắn là bác sĩ nam.
Bạn nói xem, nếu một người đàn ông chạy đến khoa Tiết niệu làm phẫu thuật cắt bao quy đầu, đối diện với một nữ bác sĩ xinh như hoa như mộng, vậy chẳng phải xảy ra chuyện lớn sao!
Khoa Tiết niệu cũng không phải là không có phụ nữ lui tới, ví dụ như y tá nữ, nhưng ai nấy đều đeo khẩu trang, mắt nhòm mũi, mũi nhòm mồm, không nói không nhìn ngó lung tung.
Trước khi Bạch Nhạn tới, cũng đã nghiêm túc chỉnh đốn lại trang phục một lượt, tóc tai cặp lại gọn gàng, ngoan ngoãn nằm gọn trong mũ y tá, tìm một cái khẩu trang tiệt trùng đeo vào, quần áo vuốt cho phẳng phiu, thót bụng, ưỡn ngực, ánh mắt nghiêm nghị.
Cô đứng trước cửa, hít thật sâu, nhìn vào trong, không có bệnh nhân, Lãnh Phong đang ngồi, phía sau có một y tá thực tập đang pha trà cho anh. Nước rất nóng, cô y tá bê lên, hơi đung đưa tách trà trong tay, muốn làm nguội nước bằng sự thay đổi không khí. Sau đó cô ấy lại lấy từ trong túi áo ra một túi khăn giấy tiệt trùng đặt bên tay Lãnh Phong:
- Bác sĩ Lãnh, anh lau tay đi.
- Cảm ơn! – Lãnh Phong ngẩng đầu lên, khóe miệng hơi nhếch lên.
Cô y tá đỏ mặt, bối rối cúi đầu.
Bạch Nhạn muốn lòi cả con ngươi, toi rồi, hôm nay sao trông bác sĩ Lãnh lại tình cảm như thế, lại còn cười nữa. Lúc sáng đúng thật là mình cảm nhận sai, bác sĩ Lãnh không chỉ đối với cô, mà anh ta đổi tính rồi, bắt đầu phát ra ma lực với mọi người, báo hại cô căng thẳng lo lắng như sắp gặp quân địch.
Bác sĩ Lãnh cũng không còn trẻ nữa, nghe nói vẫn còn độc thân, cũng nên động lòng trần rồi.
Bạch Nhạn cảm thấy trong lòng nhẹ nhõm, không còn thận trọng như trước nữa, liền thoải mái gõ cửa:
- Bác sĩ Lãnh, tôi đến rồi.
Hết sức cung kính.
- Ừ! – Lãnh Phong ngoảnh lại – Mời ngồi.
Anh đưa tay về hướng chiếc ghế đối diện.
- Không ngồi đâu, trong phòng phẫu thuật vẫn còn có việc.
Dè dặt.
- Buổi chiều hình như không có ca mổ! – Lãnh Phong bình thản nói.
Đoàng, nói dối bị lật tẩy, Bạch Nhạn đỏ mặt, xấu hổ cười cười, vội chuyển chủ đề sang cô y tá thực tập:
- Em gái đáng yêu này cũng học trường y tá à?
Y tá thực tập gật đầu.
- Vậy chị là đàn chị của em đó. – Bạch Nhạn ra vẻ già đời.
- Em chào chị. – Cô y tá ngoan ngoãn cất tiếng chào.
- Tiểu Trương, đến phòng bệnh xem tình hình bệnh nhân mổ hôm qua thế nào rồi. – Lãnh Phong không cho cô được già nhanh, đuổi khéo cô y tá đi.
Trong phòng chỉ còn lại Lãnh Phong và Bạch Nhạn, một áp lực vô hình khiến Bạch Nhạn cảm thấy hít thở hơi khó khăn, ánh mắt lúc nóng lúc lạnh của anh, như một tấm lưới từ từ ập xu