Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1342793
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2793 lượt.
với người đàn ông khác, sao lại tức đến như vậy? Trái tim đâu biết nói dối.
Trái tim cô cũng không biết nói dối, khi ấy, nó đau như dao cắt, máu chảy đầm đìa, cảnh vật sụp đổ ngay trước mắt.
Kết cục tối hôm nay, hình như là sự thật, lại hình như không phải.
Lục Địch Phi đã từng nói hai mươi tư năm trước, ông Khang Vân Lâm đã từng về nằm vùng ở huyện Vân.
Bà Lý Tâm Hà nói hai mươi tư năm trước đã không thắng nổi, bây giờ sao có thể thắng được?
Năm nay cô vừa tròn hai mươi tư tuổi.
Mấy cái hai mươi tư ghép lại với nhau, muốn không nghĩ đến cũng khó. Ông Khang Vân Lâm và bà Bạch Mộ Mai có phải đã từng quen biết hay không. Cô không dám khẳng định. Nhưng giữa hai người có điều mờ ám, chính mắt cô cũng trông thấy.
Cuộc sống riêng tư của bà Bạch Mộ Mai vẫn luôn rất phong phú, bà ấy không xa rời được đàn ông, đàn ông cũng không rời xa được bà.
Bà Lý Tâm Hà biết chuyện này, sếp Khang có biết không?
Nếu là tình cũ, hai mươi tư năm trước, ông Khang Vân Lâm và bà Bạch Mộ Mai là một đôi tình nhân yêu đương thắm thiết, hiện thực phũ phàng không thể thành phu thê, vì thế, yêu ai yêu cả đường đi, đem hết hy vọng dồn lên con cháu đời sau?
Là ông Khang Vân Lâm ép sếp Khang cưới cô sao? Đầu óc Bạch Nhạn trăm mớ bòng bong.
Như vậy, sếp Khang bị bố ép uổng, cho nên lấy cô rồi lại ruồng rẫy cô, cho nên bà Lý Tâm Hà mới căm ghét cô?
Không đúng, Bạch Nhạn lắc đầu, sếp Khang không phải là người đặt đâu ngồi đó, nhìn thái độ của bà Lý Tâm Hà đối với ông Khang Vân Lâm, cũng không thể là kiểu người vợ hiền coi chồng như thần thánh được.
Cô và Khang Kiếm quen nhau là do ngẫu nhiên, không phải do người ta giới thiệu.
Vậy là dùng cô để trả thù bà Bạch Mộ Mai?
Bạch Nhạn bật cười, suy nghĩ này quá hoang đường. Nếu làm hỏng một cái áo da của bà Bạch Mộ Mai, bà sẽ nổi cơn tam bành, còn cô mà bị sứt miếng thịt nào, bà cũng chẳng buồn ngước mắt lên xem.
Tuy Bạch Nhạn không quen thuộc lắm với đàn ông của bà Bạch Mộ Mai, nhưng cái tên Khang Vân Lâm này cô chỉ nghe nói tới sau khi đã quen Khang Kiếm. Với tính cách hư vinh của bà Bạch Mộ Mai, nếu có quan hệ mật thiết với một nhân vật cốt cán như ông Khang Vân Lâm thì sẽ tự nhiên để lộ ra trong lời nói.
Hai mươi tư năm về trước, bà Bạch Mộ Mai không thể phá hoại gia đình ông Khang Vân Lâm, bây giờ ông Khang Vân Lâm từng này tuổi rồi, tuy bà Lý Tâm Hà tàn tật, nhưng mối quan hệ vợ chồng này vững như bàn thạch, không ai có thể phá hoại, bà Bạch Mộ Mai có thể dằn vặt gì chứ?
Sếp Khang có thể vì bố mình ngoại tình mà đem cuộc hôn nhân của chính mình ra làm con thí chốt để thí, có đáng không? Anh ta thông minh như vậy, sẽ không làm chuyện ngu ngốc này đâu.
Bạch Nhạn nghĩ thế này cũng không phải, thế kia cũng không phải, đầu óc sắp nổ tung.
Điều có thể khẳng định là sếp Khang lấy cô, chắc chắn trăm phần trăm không phải là tình yêu, trong lòng anh ta có người đẹp Y Đồng Đồng, cũng chắc chắn trăm phần trăm có liên quan đến bà Bạch Mộ Mai. Mục định thật sự, ngoại trừ cô, tất cả những người khác đều biết rõ, còn cô lại không thể mở miệng hỏi.
Có lẽ không biết còn tốt hơn.
Bạch Nhạn nín thở, vở kịch giữa cô và sếp Khang tới lúc phải dừng lại rồi.
- Bạch Nhạn, em có đi hay không? - Khang Kiếm cau mày, mất kiên nhẫn hạ kính xe xuống, gắt lên với Bạch Nhạn.
Bạch Nhạn đi tới, đăm đăm nhìn Khang Kiếm qua lớp cửa xe.
Đối với sếp Khang, cô đã từng mong đợi, đã từng cảm kích, trong lòng tán thưởng anh, yêu quý anh, một lòng một dạ một làm vợ của anh, thậm chí năm lần bảy lượt tìm cớ bao biện cho sai lầm của anh, cho anh mười cơ hội.
Thực ra mười lần đã qua lâu rồi, cô lại không muốn phải thừa nhận.
Đã đến lúc phải đầu hàng số phận.
Cô không nỡ làm tổn thương người trong nhà, nhưng người trong nhà lại hết lần này đến lần khác làm cho cô thương tích đầy mình.
Người mạnh mẽ đến đâu cũng có lúc mệt mỏi.
- Anh đi trước, em… muốn đi dạo một mình. Sếp Khang, ngày mai chúng ta tìm lúc nào nói chuyện nghiêm túc, có được không? - Bạch Nhạn trều môi, qua cửa xe, cô giúp Khang Kiếm chỉnh lại cổ áo bị lật.
- Ngày mai tính. - Khang Kiếm nổ máy, lại hỏi một câu - Em thật sự không đi?
Bạch Nhạn gật đầu.
Chiếc xe rồ lên rồi lao đi như một cơn lốc trước mắt cô, mùi xăng nồng nặc còn lan tỏa trong không khí.
Cả người Bạch Nhạn bồng bềnh như đang lơ lửng trên không trung, mắt đau rát, mỗi lần chớp mắt lại là một lần nhức nhối.
Mặt cô trắng bệch như một tờ giấy, phải rất lâu sau mới dồn lại được chút sức lực, cố gắng kiềm chế đôi bàn tay run rẩy, chầm chầm đi về phía đêm.
Gió, không biết nổi lên từ lúc nào, bóng cây hai bên đường dao động khiến ánh đèn tan ra thành từng mảng, hắt lên khuôn mặt lúc sáng lúc tối.
Bạch Nhạn không gọi xe, đi không mục đích, đi tới lúc hai chân chùng xuống mới dừng lại, ngẩng đầu lên, thấy mình đang dừng lại trước cửa tiệm cắt tóc Ba ngàn sợi.
Ba ngàn sợi, bây giờ không còn là tiệm cắt tóc, mà là thẩm mỹ viện. Tiệm vẫn chưa đóng cửa, bên trong có thêm mấy nhân viên, ánh đèn màu hồng phấm mờ ảo, n