Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1342799
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2799 lượt.
i đẹp mặt hơn? Tôi không câm không điếc, không mù không liệt, dáng vẻ cũng không đến nỗi có lỗi với quần chúng, nói như lời bà là đứa con gái đầy vẻ lẳng lơ, chung chăn chung gối với con trai bà suốt hai tháng mà con trai bà không đụng đến tôi, người ta sẽ nghĩ sao? Chắc chắn người ta sẽ tử tế nhắc khéo bà đưa chàng trai đi khám chuyên khoa! Nếu nói con trai bà là quan chức cương trực ngay thẳng, không bị nữ sắc mê hoặc, vậy tại sao lại lấy tôi? Trông tôi cũng chẳng giống Quan m Bồ Tát để có thể thờ trong nhà. Lại giả như, trong bụng tôi có đứa bé, bà muốn đi làm giám định, tốt thôi! Tôi không có ý kiến, bà khẳng định con trai bà hiện giờ đang bị cắm sừng, tôi cũng phải hỗ trợ một tay chứ nhỉ?
- Cô… miệng chó không mọc được ngà voi… - Bà Lý Tâm Hà thẹn quá hóa giận, nói không suy nghĩ.
Bạch Nhạn nhắm mắt lại:
- Bà Lý, miệng chó không mọc được răng chó, công chúa Lệ Lệ tôn quý của nhà bà cũng thế.
- Mày là đồ… dột từ trên nóc dột xuống… - Thím Ngô nhảy dựng lên chửi bới.
Bạch Nhạn thâm trầm nhìn họ, xua tay, đóng sập lại cánh cửa phòng ngủ, đoạn tuyệt với mọi thứ ở bên ngoài.
Đấu võ mồm, có ý nghĩa gì chứ?
Cuộc sống, không thể lúc nào cũng giương cung bạt kiếm, lúc nào cũng phải chuẩn bị đổ máu nơi sa trường.
Người khác có thể coi cô là tấm bia, nhưng tấm bia cũng có quyền được lựa chọn cung tên.
Bạch Nhạn nhắm mắt lại, lấy điện thoại ra tìm số của Khang Kiếm rồi ấn luôn.
“Thuê bao quý khách vừa gọi hiện đã tắt máy.” - Giọng nói ngọt ngào của cô tổng đài viên vang lên hết lần này đến lần khác trong đêm khuya.
Bạch Nhạn không tin, lại bấm đi bấm lại. Bấm đến lúc điện thoại hết pin, kết quả vẫn không thay đổi.
Cảm giác này khiến cho người ta tức giận, khiến người ta bực bội, giống như bạn dùng hết sức mình, lấy hết can đảm vung nắm đấm lên, nhưng lại đấm vào khoảng không.
Bạch Nhạn hận nghiến răng nghiến lợi, nếu giờ sếp Khang đứng trước mặt cô, chưa biết chừng cô sẽ xé xác anh ra, sau đó nuốt chửng.
Trằn trọc nửa đêm, sáng hôm sau xuống lầu, Bạch Nhạn không còn tươi cười như bình thường nữa, nếu đã quyết định sau này sẽ thành người dưng, vậy thì từ giờ bắt đầu vũ trang mặt lạnh.
Bà Lý Tâm Hà và thím Ngô đã ngồi trong phòng ăn sáng, cười nói rôm ra, không ai nhìn Bạch Nhạn.
Trong tiểu khu cũng có vài gia đình nuôi chó, sau khi Khang Kiếm và Bạch Nhạn đi làm, bà Lý Tâm Hà bảo thím Ngô bê xe lăn xuống dưới, bà sẽ dắt Lệ Lệ đi một vòng trong tiểu khu. Lệ Lệ có dáng vẻ đáng yêu, bà Lý Tâm Hà lại là người tàn tật, đi tới đâu cũng thu hút người khác. Có một đám các bà mẹ nhiệt tình tới bắt chuyện, nghe nói bà Lý Tâm Hà là mẹ của Khang Kiếm, liền vội phấn khích tỏ ra thân thiện.
- Biết rồi, hai vợ chồng trẻ rất đẹp đôi. Cô con dâu gặp ai cũng cười, lúc cười lúm đồng tiền ngọt lịm, nói chuyện rất lễ phép, nhìn thấy ai xách nhiều đồ liền chủ động giúp đỡ. Hai vợ chồng cũng rất tình cảm, đi đường đều nắm tay nhau. Hôm đó tôi đứng trên lầu nhìn thấy con trai bà bế con dâu bà lên xe. Hi hi, bác thật là may mắn, có con dâu vừa xinh xắn lại vừa biết điều, đâu như con dâu tôi, nhìn thấy tôi là lườm nguýt, đến nhà ăn cơm cứ như đi dự tiệc, chai dầu đổ cũng không biết dựng lên.
Bà Lý Tâm Hà nghe vậy, trong lòng không thoải mái, sau đó không nói chuyện nữa.
Mấy bà mẹ lại không hiểu tâm tư của bà, vẫn mỗi người một câu kể lể những chuyện hay ho mà họ chứng kiến kể từ khi Khang Kiếm và Bạch Nhạn dọn tới.
Hai lần như vậy, bà Lý Tâm Hà không muốn xuống dưới nữa. Nhưng Lệ Lệ không chịu, nó đã thích những chú cẩu khác trong tiểu khu, hơn nữa nó còn phải đại tiện, trời nóng, bĩnh ra chuồng chó thì thím Ngô sẽ xử lý ngay, nhưng vẫn có mùi.
Bà Lý Tâm Hà bất lực, mỗi ngày lại phải dậy sớm, xuống dưới đi dạo cùng với công chúa Lệ Lệ.
Bạch Nhạn uống một cốc nước nóng, lấy trong tủ lạnh ra một quả dưa chuột cho vào trong túi, khóe mắt liếc qua bà Lý Tâm Hà, sắc mặt hơi tiều tụy, nhưng không có vẻ gì là lo lắng. Xem ra, sếp Khang đã báo cáo hành tung, nếu không thì dựa vào tình thương mà bà Lý Tâm Hà dành cho sếp Khang, cả đếm không về sẽ kêu gào cho cả thế giới đều biết.
Sếp Khang không bị người ngoài hành tinh bắt đi là tốt rồi, cô lau nước bên khóe miệng, mở cửa đi làm. Bắt đầu từ tối hôm qua, phải trực đêm hai ngày liền, trong tay cô lại xách thêm một cái túi.
Lên xe buýt, điện thoại liền reo. Bà Bạch Mộ Mai gọi tới, giọng điệu ai oán:
- Tối qua con vào trong lâu như vậy, vứt mẹ ở ngoài một mình. Lấy chồng rồi thì không cần nhìn mẹ nữa phải không?
Bạch Nhạn không đáp. Cô không nhìn, ắt sẽ có người nhìn. Khỏi cần đoán, buổi tối qua của bà Bạch Mộ Mai chắc hẳn rất rực rỡ, nếu không giọng điệu ai oán này sao lại đầy vẻ phong tình.
Bà Bạch Mộ Mai cũng không để tâm:
- Không muốn nhìn thì không muốn nhìn, con vẫn cứ là con gái của mẹ, đứng ở góc độ người mẹ mẹ nhắc nhở con một chút: phụ nữ đừng có tự chà đạp bản thân mình, con thông tình đạt lý, con bao dung độ lượng, con không thù dai, cũng chẳng có tác dụng gì. Người ta quý ở chỗ biết tự lượng sức mình, không