Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1342797
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2797 lượt.
có được thì đừng miễn cưỡng, tuổi xuân ngắn ngủi, nhân lúc còn chống cự được, chia tay càng sớm càng tốt.
Bạch Nhạn cười khe khẽ:
- Con là con gái của mẹ, tuổi xuân sao lại ngắn ngủi được? Mẹ hiện giờ vẫn đang mê đảo chúng sinh đó thôi.
- Con mà có được một ngón tay cái của mẹ thì đã đủ dùng cả đời rồi. Tiếc là con không có. Những gì cần nói mẹ đã nói rồi, làm hay không là tùy con.
Bà Bạch Mộ Mai vừa cúp máy, điện thoại lại réo tiếp. Lần này là ông Khang Vân Lâm.
Từ lúc nhìn thấy một màn mờ ám của ông Khang Vân Lâm và bà Bạch Mộ Mai tối qua, biết được nguyên nhân ông ta đối tốt với mình, mọi thiện cảm trong lòng Bạch Nhạn đều tan biến sạch.
- Dạ! - tiếng “bố” này bây giờ thật mỉa mai, không thể thốt ra nữa - Đã ăn sáng chưa ạ? - Cô lãnh đạm hỏi.
- Ăn rồi, đang đi trên đường cao tốc về tỉnh. - Điện thoại của ông Khang Vân Lâm thỉnh thoảng lại có tiếng gió kêu rin rít, xe chạy rất nhanh - Bạch Nhạn, bà Tâm Hà mẹ con nhỏ nhất nhà, bị ông bà ngoại với các bác của Khang Kiếm chiều hư rồi, thực ra bà ấy không xấu bụng, nếu có nói gì con đừng để tâm.
- Không đâu ạ.
Bạch Nhạn ngó cảnh đường phố và người xe đi lại bên ngoài cửa xe, mỉm cười.
- Bà ấy ở thêm vài ngày nữa rồi bố sẽ bảo Tiểu Hoàng tới đón về. Hai ngày này Khang Kiếm không ở nhà, con chịu khó đảm đương một chút.
- Khang Kiếm đi đâu ạ?
- Nó không nói với con à? - Ông Khang Vân Lâm ngạc nhiên - Việc cải tạo thành cũ Tân Giang, kéo đổ mấy gốc cổ thụ, không ngờ có người post lên mạng, hiện giờ phản ứng rất dữ. Bây giờ phóng viên chương trình “Vấn đề hôm nay” của Đài truyền hình Trung ương có thể sẽ tới, Khang Kiếm đi Bắc Kinh tìm người thu xếp, cố gắng dẹp yên chuyện này. Sáng sớm nay nó bay.
Bạch Nhạn dạ một tiếng, hai vai chùng xuống, trong lòng tắc nghẹn.
- Yên tâm, mấy ông bác nó có nhiều người quen ở Bắc Kinh, chuyện này chắc sẽ ổn thôi.
Cô chẳng có gì là không yên tâm với năng lực làm việc của sếp Khang cả, chỉ cảm thấy anh ta đi thật đúng lúc.
Đây cũng coi như là ý trời, có thể để cô suy nghĩ kỹ lưỡng thêm một lần, quyết định thêm một lần, trên đời này không bán thuốc hối hận đâu.
Bạch Nhạn nhếch mép tự giễu, lần này ông trời quả thật quá đa mang rồi, không cần thiết.
Buổi sáng lịch phẫu thuật được bố trí dày đặc, có lần tiến hành hai ca mổ cùng một lúc. Bạch Nhạn vốn định tranh thủ chạy ra ngoài ăn sáng, lần này lại đói tới tận trưa, cảm thấy tim dính vào phổi đến nơi.
Cô mua một phần cơm rang thập cẩm ở căng tin, bê đĩa tìm chỗ ngồi, vừa ngẩng đầu lên liền nhìn thấy Lãnh Phong từ ngoài bước vào.
Bạch Nhạn vội nhìn sang hướng khác, thấy Liễu Tinh đang ngồi trong góc, vui mừng chạy tới.
- Cậu hớn hở gì thế? - Liễu Tinh mặt mũi phờ phạc lườm Bạch Nhạn.
- Trời đẹp, tiền đồ sáng sủa, mình có thể không vui sao? - Bạch Nhạn uống một ngụm canh, nuốt một thìa cơm rang, cảm thấy như được hồi sinh.
Liễu Tinh lấy muôi nguấy bát canh chua trứng trong veo thấy đáy nước trước mặt, bỗng nghiêm túc hỏi:
- Nhạn, cậu nói xem sống chung và kết hôn có khác nhau không?
Bạch Nhạn sững người, nhai cơm, chớp mắt, nuốt xuống:
- Có khác chứ! Cảm giác về trách nhiệm và sứ mệnh đều không giống. Tuy đều là một đôi nam nữ chung trên một chiếc giường, nhưng kết hôn được pháp luật bảo vệ, có một văn bản ràng buộc, ly hôn rồi có thể được chia nửa gia sản. Còn sống chung, vẫy tay chào nhau là đường ai nấy đi, chẳng mang theo chút gì của người kia.
Liễu Tinh hậm hực gõ lên đĩa cơm của Bạch Nhạn:
- Cậu chẳng đoan trang gì cả. Nhạn - Một người nhanh mồm nhanh miệng như Liễu Tinh lại lấm lét nhìn tứ phía, ấp a ấp ung - Mình muốn… kết hôn rồi.
- Vậy thì cưới đi! Các cậu đã đính hôn mười mấy năm rồi, đáng lẽ phải cưới từ lâu rồi.
- Nhưng thầy Lý nhà mình không cầu hôn.
Bạch Nhạn thiếu chút nữa thì phun cơm ra ngoài:
- Chị hai à, chẳng lẽ cậu còn muốn anh ấy miệng ngậm hoa hồng, tay dâng nhẫn kim cương, chân quỳ trước mặt cậu, khẩn thiết cầu khẩn: Em yêu, lấy anh nhé?
Liễu Tinh không cười, lặng lẽ gật đầu:
- Lúc ông xã mình vừa mới đi làm đã nhắc tới chuyện kết hôn, nhưng kết hôn là chuyện lớn, bọn mình chưa tích góp được gì, lại không có nhà, bố mẹ cũng chẳng hỗ trợ được bao nhiêu, mình bèn nói hoãn lại mấy năm, đợi bọn mình tiết kiệm được chút tiền rồi mới bàn chuyện cưới hỏi.
- Vậy bây giờ các cậu có tiền rồi à?
- Có một chút, không nhiều, nhưng mà…
- Cậu linh cảm thấy điều gì không ổn à? - Dựa vào sự hiểu biết của mình với Liễu Tinh, Bạch Nhạn quả quyết.
Quả nhiên, Liễu Tinh giật bắn mình, lắc đầu quầy quậy:
- Đừng nói linh tinh, nếu đàn ông khắp thiên hạ đều đi quá giới hạn thì ông xã mình nhất định sẽ là người kiên trì đến cuối cùng.
- Tự mình mâu thuẫn. - Bạch Nhạn bĩu môi, tỏ vẻ rất không đồng tình.
Liễu Tinh bất đắc dĩ, thật thà khai báo:
- Bây giờ anh ấy dạy toán lớp Mười hai, bận tối tăm mặt mũi, mình gọi điện cho anh ấy, chưa kịp nói gì thì anh ấy đã sốt ruột cúp máy. Mình chạy tới đưa đồ ăn tẩm bổ cho anh ấy, mặt anh ấy vẫn lạnh tanh. Mình âm thầm theo