Ai Nói Tuổi Trẻ Không Thể Lầm Lỡ
Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1342796
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2796 lượt.
hân viên đều mặc váy ngắn áo gilê, mắt ai nấy đều tô vẽ như gấu trúc.
- Ở đây không cắt tóc, chỉ gội đầu. - Một nhân viên thấy Bạch Nhạn đứng rất lâu ngoài cử liền bước ra ngoài nói, giọng không chút thiện cảm.
- Minh Tinh? - Bạch Nhạn lờ mờ nhận ra hình dáng quen thuộc sau lớp phấn son dày cộm, thốt lên nhưng không chắc lắm.
Nhân viên đó sững lại, nương theo ánh đèn trong tiệm quét mắt dò xét Bạch Nhạn, bước ra ngoài.
- Cô đến đây làm gì?
Không đợi Bạch Nhạn trả lời, chị ta đi tới bến xe buýt phía đối diện, chỗ đó có một cái ghế dài, giờ này người đợi xe không còn đông nữa.
- Ngồi đi! - Thương Minh Tinh đặt mông ngồi xuống, góc ngồi vừa chắn tầm nhìn của Bạch Nhạn.
Bạch Nhạn cúi đầu, không nói tới việc cô nhìn thấy hai người đàn ông đi vào Ba ngàn sợi, hai cô nhân viên liền quấn lấy họ như dây leo.
- Em chỉ đi ngang qua. - Bạch Nhạn trả lời.
- Ờ. - Thương Minh Tinh bắt chéo chân, không biết trên người chị ta xịt cái gì mà tỏa ra một mùi hương hăng hắc. Chị ta không nghiêng đầu mà liếc xéo sang:
- Hôm nọ tôi thấy cô cùng một người đàn ông dắt tay nhau đi vào KFC, người đó là ai?
- Chồng em.
- Cô kết hôn rồi? - Vẻ mặt căng thẳng của Thương Minh Tinh bỗng thả lỏng, ánh mắt nhìn Bạch Nhạn bớt hằn học đi một chút - Không ngờ còn có người dám lấy cô.
- Đúng vậy, em cũng không ngờ. - Bạch Nhạn cười theo.
- Nhưng mà thời buổi bây giờ, phụ nữ không hư đàn ông không yêu, tôi coi như đã nhìn thấu rồi. - Thương Minh Tinh bỡn cợt lắc đầu - Người như cô chưa biết chừng lại càng được chuộng.
Bạch Nhạn không để ý tới lời châm chọc của chị ta, trầm ngâm một lúc rồi mới hỏi:
- Anh trai chị… anh ấy vẫn khỏe chứ?
Thương Minh Tinh vỗ đùi đánh tét một cái:
- Lúc đầu nói là tháng Năm sẽ về, đột nhiên nhận nhiệm vụ đi học ở Nga, có thể phải sang thu mới quay về, đám cưới cũng hoãn lại.
- Vâng, mùa thu cưới là đẹp nhất, thời tiết đẹp, không nóng không lạnh.
Lúc Minh Thiên vào nhập học ở Học viện Không quân cũng là mùa thu, hai cây phong ở bến xe đỏ rực như lửa.
- Mẹ tôi cũng nói thế. Đúng rồi, cô cho tôi số di động. Trông chồng cô ra dáng lắm, sau này có chuyện gì chưa biết chừng tôi sẽ nhờ anh ta giúp.
Bạch Nhạn cười cười, nhắn tin vào số điện thoại của Thương Minh Tinh. Trước đây, Thương Minh Tinh không thèm nhìn cô, nói chuyện lại càng không, vì Khang Kiếm mà lại thay đổi thái độ với cô.
- Cô mau về đi, tôi còn phải làm ăn. Bạch Nhạn, cô… không được nói chuyện của tôi với mẹ tôi.
Thương Minh Tinh ngoái lại dặn dò.
Nếu không có lớp phấn đó, Bạch Nhạn tin rằng cô nhất định có thể thấy được Thương Minh Tinh đang xấu hổ.
- Em có thể buôn chuyện với mẹ chị được sao?
Thương Minh Tinh khựng lại, quay người chạy về phía Ba ngàn sợi.
Bên ngoài lại có thêm vài người đàn ông nữa đến.
Mĩ nhân như ngọc, trăng như rượu, đêm vừa nồng, càng khuya lại càng vui.
Bạch Nhạn ngồi thêm một lúc nữa, một chiếc xe buýt dừng lại, cô không nhìn mà lên xe luôn.
Số cô cũng may, chiếc xe buýt chạy về phía tiểu khu nhà cô. Bạch Nhạn cười khẽ.
Bà Lý Tâm Hà và thím Ngô vẫn chưa ngủ, họ đang đợi Bạch Nhạn về. Với bọn họ, bữa cơm tối nay thật chán ngán, nhưng lời vạch trần của Khang Kiếm là thu hoạch duy nhất của họ. Bạch Nhạn đã vênh váo suốt mấy ngày nay rồi, bọn họ đương nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội làm nhụt nhuệ khí của cô.
Bạch Nhạn đầy cửa bước vào, bà Lý Tâm Hà đang ngồi trên xe lăn, thím Ngô đứng bên cạnh, hai người bám ngay lấy Bạch Nhạn, nửa cười nửa không.
- Khang Kiếm đâu? - Bà Lý Tâm Hà hỏi.
- Chúng tôi không đi cùng đường. - Bạch Nhạn rất mệt, thay đôi dép lê, muốn lên lầu tắm sớm rồi đi ngủ.
- Bạch Nhạn, Khang Kiếm nói từ khi hai đứa kết hôn cho đến giờ đều chưa từng ngủ với nhau, chuyện này có thật không? - bà Lý Tâm Hà cố tình nói thật chậm, thật khẽ, nhưng giọng nói lại lộ rõ sự phấn khích không thể kiềm chế.
Bạch Nhạn ngẩng đầu, không độp lại như mọi lần mà chỉ mỉm cười rồi cất bước lên lầu.
Cô rất thông cảm với bà Lý Tâm Hà, có người chồng như ông Khang Vân Lâm, cơ thể lại không được tốt, có mấy chuyện có thể làm cho bà ấy vui vẻ chứ? Cứ để bà ta vui sướng một chút đi!
- Sao không nói gì, không phải bây giờ cô lên lầu dưỡng thai đấy chứ?
Thím Ngô há mồm cười sằng sặc:
- Dưỡng thai gì chứ, có mà dưỡng quỷ thì có. Cũng không biết đường mà soi gương, Kiếm Kiếm nhà chúng ta cao quý như vậy, thèm cô ta sao?
Bạch Nhạn mím môi, bước từng bậc lên lầu.
- Thím Ngô đừng nói lung tung, có thể là có thai, có điều không biết là của ai đây! Đẻ ra rồi nhất định phải đi giám định. - Bà Lý Tâm Hà sung sướng đến nỗi giọng cũng méo đi.
Thím Ngô bịt miệng:
- Biết đâu là một đứa con hoang.
Bạch Nhạn bỗng quay đầu lại, khóe miệng nhếch lên một nụ cười:
- Bà Lý, bà không thích đứa con dâu này là tự do của bà. Nhưng mà, bà sẽ không đẩy đứa con trai yêu dấu của bà vào lửa bỏng đâu nhỉ?
- Cô lại định giở trò gì đây? - Bà Lý Tâm Hà trừng mắt.
- Giả như, con trai bà không động đến tôi, chuyện này mà nói ra ngoài, bà cảm thấy a