Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Hồng Giấy

Hoa Hồng Giấy

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 1343180

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3180 lượt.

ơn thường ngày.
- Có gì mà không yên tâm? Chẳng lẽ có người lừa bán tôi? - Cô ầm thầm nới rộng khoảng cách giữa hai người.
- Ở đây có rất nhiều nông dân chưa vợ, thấy cô nương nhỏ xinh đẹp như em chẳng không sáng mắt lên à.
- Tôi đã không còn là cô nương nhỏ từ lâu rồi. - Bạch Nhạn trào phúng nhướn mày - Bây giờ tôi là phụ nữ đã có chồng.
Lãnh Phong cười:
- Em tưởng rằng người lừa em còn phải thi vấn đáp sao, chỉ cần vừa mắt là xông tới bắt cóc rồi chạy thẳng, chạy tới thâm sơn cùng cốc, sống cuộc sống hai người ngọt ngào. Lần trước trên tivi chẳng phải có bản tin, ở vùng núi nào đó phát hiện một đôi vợ chồng, chính là cặp đã chạy trốn từ mấy chục năm trước, người phụ nữ cũng là gái đã có chồng, lại còn có cả con, người ta chẳng phải vẫn sống rất tốt sao?
- Tôi không phải là người ta. Bọn muỗi đáng ghét quá. - Bạch Nhạn nhún vai, không ngừng đập vào chân.
- Đi theo tôi. - Lãnh Phong bỗng đưa tay ra kéo Bạch Nhạn đi về phía chiếc xe hơi đằng trước, mở cửa xe, bật điều hòa, lấy trong ngăn kéo ra một hộp kem chống muỗi.
- Bôi đi.
- Anh chuẩn bị đầy đủ thật. - Bạch Nhạn nhận lấy.
- Đó là bởi vì tôi suy nghĩ chu đáo. Thực ra, tôi chưa làm chuyện gì mù quáng bao giờ, tôi luôn suy nghĩ cẩn thận rồi mới bắt đầu.
Cánh tay đang bôi kem của Bạch Nhạn ngừng lại, cô ngước lên bắt gặp ánh mắt sáng rực của Lãnh Phong đang chăm chú nhìn mình.
Cô cụp mắt xuống, tay bất giác run rẩy, vội vàng lảng sang chuyện khác.
- Không ngờ ở nơi xa xôi thế này lại có một hoa viên đẹp thế,
- Xa xôi? Cũng ổn mà, giao thông lại thuận tiện, nghe nói chẳng bao lâu nữa nơi này sẽ xây một khu biệt thự mới sát bờ sông, tới lúc đó chưa biết chừng người Tân Giang cũng sẽ tới ở, lái xe đi làm là được. Bây giờ ở đâu cũng coi trọng môi trường, nơi này không khí trong lành cảnh đẹp, rau củ và hải sản đều tươi hơn trong thành phố.
- Anh thích như vậy thì mua một căn đi. - Bạch Nhạn nói.
- Một mình ở căn nhà rộng như vậy rất cô đơn, trừ khi tôi kết hôn.
- Vậy anh phải cố gắng rồi.
Bôi kem chống muỗi vào, những vết sưng ngứa trên chân dễ chịu hơn nhiều.
Lãnh Phong cười khẽ:
- Bây giờ tôi đang rất cố gắng, em không thấy sao?
Bạch Nhạn cắn môi, yếu ớt ngẩng đầu lên:
- Anh Lãnh…
- Đêm dài như vậy làm gì cho qua nhỉ, chúng ta xem phim đi. - Lãnh Phong bỗng cướp lời cô, lật lật hộp đĩa - Cô dâu chạy trốn thế nào? Richard Gere với Julia Roberts.
Cô dâu chạy trốn! Bạch Nhạn nhắm mắt lại, hôm kết hôn với Khang Kiếm, nếu sau khi nghe xong những lời của người đẹp Y Đồng Đồng, cô cũng diễn màn Cô dâu chạy trốn, có phải trong lòng sẽ không phiền muộn, không xót xa như bây giờ?
Không ai biết được, cô sợ ly hôn đến thế nào.
Nỗi sợ hãi này không phải là lo sợ sau này không sống nổi một mình, không phải lo sợ không quên được sếp Khang. Đối với cô, kết hôn là dùng hết tâm sức trèo lên một đỉnh núi cao chạm tầng mây, trên đường đi, cô cố đè nén mọi cám dỗ, mắt nhìn thẳng trèo lên trên, đã tới đỉnh rồi, giờ cô lại sắp phải nhảy thẳng từ đỉnh núi xuống dưới.
Không phải là không bị tổn thương.
Số mệnh luôn vô tình với cô như vậy, khi còn bé gia đình đã bị thiếu hụt, không có bố, mẹ có cũng như không. Sau khi kết hôn, mái nhà mà sếp Khang mang tới cho cô lại là một bong bóng man trá, cô có phải nên chấp nhận số phận không?
Cuộc đời của cô có lẽ cũng giống như trong bài hát của Lưu Nhược Anh, đã bị an bài là sẽ cô đơn cả đời?
- Bạch Nhạn?
Ngón tay hơi lạnh sượt qua má cô, quay mặt cô lại, cô ngạc nhiên sực tỉnh, lúc này mới phát hiện mặt mình đẫm nước mắt. Cô vội đẩy bàn tay đang lau nước mắt của Lãnh Phong ra, hoảng loạn quẹt lên mặt.
- Tôi…
- Không sao, nước mắt là để thanh tẩy độc tố trong tim, muốn khóc thì cứ khóc. - Lãnh Phong xót xa xoa đầu cô.
- Anh Lãnh, mọi người trong nhà vẫn khỏe chứ? - Cô xấu hổ quẹt mũi, ngồi thẳng dậy.
- Tôi sống ở nhà chị gái. - Giọng Lãnh Phong bỗng trở nên nhẹ bẫng.
Bạch Nhạn nín thở, im lặng chờ đợi câu tiếp theo của anh.
- Nhà tôi có một chiếc thuyền lớn, bố mẹ quanh năm ở bên ngoài giúp người ta chở hàng, ăn nghỉ đều ở trên thuyền, chuyên chạy chuyến Tô Châu - Thượng Hải. Lúc nghỉ đông hay nghỉ hè tôi cũng sẽ lên thuyền giúp việc. Mùa đông năm lớp Mười, khí gas trên thuyền bị rò rỉ, bố mẹ tôi… không tỉnh lại nữa. Sau đó tôi dọn đến ở cùng với chị gái và anh rể.
Lãnh Phong nói xong bèn ngả chiếc ghế thấp xuống, nằm ra nhắm mắt lại.
Chiếc xe bỗng chìm vào trong yên lặng, chỉ còn tiếng hít thở phập phồng của hai người.
Vẫn là Bạch Nhạn lên tiếng trước:
- Khi anh còn nhỏ, họ có thương anh không?
Lãnh Phong gật đầu:
- Đúng vậy, sống trên thuyền không hề dễ chịu như trong thơ của người xưa, để bắt kịp thời gian, có lúc phải chạy đêm chạy ngày, ở trên thuyền mùa đông thì rét cóng mà mùa hạ lại nóng bức. Nhưng chỉ cần tôi lên thuyền, bố mẹ tôi đều cố gắng dừng lại trên bến nghỉ ngơi, mua cho tôi rất nhiều đồ ăn. Nếu trời nóng bố sẽ đưa tôi vào thị trấn, ở nhà trọ. Thực ra bố mẹ cũng không dư dả gì, mua một quả dưa hấu cò