pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Hồng Giấy

Hoa Hồng Giấy

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 1342852

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2852 lượt.

mỏng, hơi lạ.
- Tiệm Ba ngàn sợi hả?
Trên phố ồn ào quá, Bạch Nhạn nghe không rõ, bịt tai kia lại rồi quay lưng vào trong.
- Không phải - Minh Tinh ngập ngừng, nuốt nước bọt - Là trại giam khu Thành Tây.
- Sao… sao chị lại ở đó?
- Đừng hỏi nữa, đến mau.
Đang định hỏi cho rõ ràng thì Minh Tinh đã cúp điện thoại. Bạch Nhạn đành rút lại lời định nói, đầu óc mờ mịt đứng dưới bóng cây.
Cô không hiểu tại sao Thương Minh Tinh lại phải vào trại tạm giam, chị ta đâu phải là dân thất nghiệp lang thang, Minh Tinh đã làm gì?
Bạch Nhạn chưa từng trải qua chuyện này, nhất thời không nghĩ được ra manh mối. Nhưng bất luận thế nào thì Thương Minh Tinh đã gọi điện cho cô, cô phải nhanh chóng tới đó xem sao.
Bạch Nhạn không dám đợi xe buýt, gọi taxi đi luôn, dọc đường luôn miệng giục tài xế chạy nhanh hơn.
Xuống xe trước cửa trại tạm giam, nhìn anh cảnh vệ đeo băng đỏ đứng ở cổng, Bạch Nhạn đi thẳng về phía đó.
Anh cảnh vệ yêu cầu cô xuất trình chứng minh thư, kiểm tra rất lâu. Cô ngước mắt nhìn mái hiên trên đầu anh ta. Cô cảm thấy cái băng đỏ trên cánh tay anh ta cứ mãi dao động dưới mí mắt cô, trái tim cô cũng giật thột theo.
- Cô có quan hệ gì với Thương Minh Tinh?
- Tôi chỉ đến thăm chị ấy thôi. Anh hỏi để làm gì? - Bạch Nhạn cảnh giác nhướn mắt.
- Đương nhiên chúng tôi phải hỏi rõ. Quan hệ gì?
Bạch Nhạn ngần ngừ một lát rồi nói:
- Họ hàng.
- Họ hàng thế nào?
- Tôi… là em họ chị ấy.
Anh cảnh vệ bật cười, mồm ngoác rộng nhe hai hàm răng vàng vàng.
- Cô ta lắm em họ thật, bên trong đã có mấy cô em họ ngồi cùng rồi đấy!
- Thế thì đã sao?
- Chả sao cả, vào đi!
Bạch Nhạn đi xuyên qua một cái hành lang nằm ngang tới đại sảnh của trại tạm giam, nhìn thấy Thương Minh Tinh đứng trong góc phía nam, cô vội vàng bước tới trước mặt chị ta.
Thương Minh Tinh đầu tóc bù xù, có lẽ đã khóc, mặt loang lổ từng vết như một cái bảng pha màu, ánh mắt hoảng loạn.
- Bạch Nhạn, cứu chị với, nhất định em phải cứu chị. Bọn họ… bọn họ nói sẽ bảo cho bố mẹ chị biết để họ tới nộp phạt rồi áp giải chị về nhà. Em cũng biết tính mẹ chị rồi, nếu biết chị làm những chuyện này, bà ấy sẽ đập đầu vào tường mà chết mất.
- Rốt cuộc chị đã làm những chuyện gì? - Bạch Nhạn hết hồn vì giọng nói thẽ thọt van xin của Thương Minh Tinh. Thương Minh Tinh trước giờ luôn nhìn cô bằng ánh mắt tóe lửa, khinh khỉnh vênh váo, nói chuyện với cô như thể đang bố thí.
Thương Minh Tinh hơi há miệng, cúi gằm đầu xuống.
Bạch Nhạn quay đầu nhìn ra xung quanh. Trong sảnh lớn lác đác người. Một số đứng dựa vào tường, quay mặt vào nhau nói chuyện; một số ngồi bệt dựa vào tường, thành kính ngước mặt nhìn trời im lặng; một cô bé rúc vào góc tường đối diện nhìn cô, mắt trợn to nên lòng trắng nhiều hơn lòng đen, trông rất kỳ quặc. Ở góc nào đó có người đang khóc thút thít.
Những người này đều còn trẻ, ăn mặc trang điểm đều tương tự như Thương Minh Tinh, môi đỏ chót, quần áo sặc sỡ, toát ra vẻ lòe loẹt, phóng đãng.
Bạch Nhạn bỗng hiểu ra, mặt thoáng đỏ bừng.
Thương Minh Tinh thu hết cam đảm ngẩng đầu lên:
- Bạch Nhạn em… gọi điện cho chồng em, anh ta quen biết rộng, có được không?
- Chị vào đây từ bao giờ? - Bạch Nhạn không biết phải nói gì, cũng không dám hứa hẹn gì.
- Đêm qua.
Bạch Nhạn hạ giọng:
- Họ có bằng chứng không?
Thương Minh Tinh tức giận trừng mắt nhìn cô:
- Nếu không có thì tôi có vào đây không?
Chị ta lại thở dài, đổi sang giọng điệu cầu xin, kéo tay Bạch Nhạn:
- Bạch Nhạn, trước đây anh trai chị rất tốt với em, vì em mà không biết đã đánh nhau với người ta bao nhiêu lần, em nể mặt anh ấy giúp chị đi.
Bạch Nhạn khó chịu nhắm mắt lại, gạt tay chị ta ra.
- Đừng nhắc tới tên anh chị nữa, để em tìm cách.
Ra khỏi trại tạm giam, cô hít mạnh mấy hơi, trong đầu nhanh chóng điểm qua những người quen biết. Nếu ai bị bệnh gì, muốn tìm bác sĩ thì cô còn có cách, mấy quan chức pháp luật này của chẳng quen ai. Hình ảnh Khang Kiếm lướt qua đầu, cô lập tức gạt đi. Cô không muốn cho Khang Kiếm và bà Lý Tâm Hà có lý do xúc phạm cô thêm một lần nữa.
Nghĩ mãi, cuối cùng trong đầu nảy ra hình ảnh một người.
Bạch Nhạn nhếch mép cười khổ, nhấc điện thoại lên, rất nhanh đã có người nghe. Giọng nói coi trời bằng vung của Lục Địch Phi vang lên ở đầu dây bên kia:
- Cô nhóc, nhớ anh rồi à?
Bạch Nhạn cười cười:
- Lâu rồi không nghe được tiếng anh Lục, cũng thấy hơi nhớ. Anh về Tân Giang chưa?
Lục Địch Phi hừ một tiếng, giọng đầy tổn thương:
- Anh về được một tuần rồi, ngày đêm ôm điện thoại ngóng tên em, sắp mòn cả mắt rồi em mới gọi điện tới.
- Xin lỗi, tôi có lỗi quá, không hỏi thăm anh Lục sớm.
- Thái độ này còn tạm được, nhưng mà em phải an ủi con tim bị tổn thương của anh đi.
- Rồi, bất kể là trị bằng Đông y hay Tây y, nhất định sẽ làm cho anh Lục khỏi bệnh.
- Vậy Đông y trước đi, tối nay chúng ta đi ăn đồ hầm thuốc bắc?
- Được - Bạch Nhạn cắn môi - Mời mấy lần cũng được, nhưng anh Lục à, tôi có chuyện muốn nhờ anh giúp.
- Ranh ma quá