XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Hồng Giấy

Hoa Hồng Giấy

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 1342824

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2824 lượt.

n không nỡ ăn, luôn bảo tôi là không thích ăn. Nhưng chỉ cần tôi thích thì họ đều mua cho tôi…
Lãnh Phong nghẹn lời, mím chặt môi, không nói tiếp được nữa.
- Thích thật - đôi mắt Bạch Nhạn sáng lấp lánh - Tôi rất ngưỡng mộ anh.
- Ngưỡng mộ? - Lãnh Phong ngạc nhiên, lại có người ngưỡng mộ một đứa trẻ mồ côi sao?
Bạch Nhạn không giải thích, mở cửa xe nhìn vầng trăng sáng trên đầu:
- Anh Lãnh, tôi nghe người ta nói, trẻ con và bố mẹ có duyên với nhau, có lương duyên mà cũng có nghiệt duyên. Duyên phận giữa anh và bố mẹ tuy không dài, nhưng chắc chắn là lương duyên.
Lãnh Phong bật cười:
- Chẳng lẽ em với bố mẹ em lại là nghiệt duyên? Cô nhóc ơi, nhất định là em được bố mẹ cưng chiều quá nên mới nói lung tung như thế. Em có kể mọi chuyện hiện tại của em cho bố mẹ em không?
- Chà, chín giờ hơn rồi. - Bạch Nhạn liếc nhìn chiếc đồng hồ điện tử trên xe kêu thất thanh - Tôi phải đi tắm rồi đi ngủ đây. Anh Lãnh, phim để xem sau nhé.
- Bạch Nhạn, em đang trốn tránh điều gì? - Lãnh Phong nắm vai cô, ngăn không cho mở cửa xe.
Bạch Nhạn quay lại, bình tĩnh nhìn Lãnh Phong, nghiêm túc nói:
- Anh Lãnh, trong cuộc sống luôn có những thứ chúng ta không thể chấp nhận được. Dù tôi có là phụ nữ đã có chồng hay chưa, chúng ta cũng sẽ chỉ là hai đường thẳng song song không bao giờ giao nhau.
Khung cửa sổ bằng giấy đó sắp bục ra rồi, có những lời nói không thể nào che giấu được nữa. Sự quan tâm của Lãnh Phong đối với cô, thật sự là rất cảm động, nhất là trong những lúc như thế này, luôn không tự chủ được mà muốn dựa vào, dù chỉ là mượn một bờ vai, nếu không tại sao thứ Bảy nào cũng lẳng lặng đi theo anh. Nhưng nghe xong những lời vừa rồi của anh, cô biết anh khao khát điều gì, anh cũng giống cô, đang tìm kiếm một mái nhà toàn vẹn ngập tràn ánh nắng ấm áp cho mình trú ngụ. Điểm khác nhau giữa anh và cô là, ngoài mặt cô ấm áp, nhưng trong lòng lại lạnh lẽo, còn Lãnh Phong tỏ ra lạnh lùng, nhưng nội tâm lại vô cùng ấm áp.
Lãnh Phong nhìn thấu hoàn cảnh hiện giờ của cô, nhưng lại không phát hiện ra nội tâm thật sự của cô. Một khi đã nhìn rõ rồi, anh sẽ rời xa cô.
Đấy cũng là nguyên nhân khiến khi còn đi học, cô hết lần này đến lần khác cự tuyệt những chàng trai theo đuổi mình. Đã biết trước kết quả là bi kịch, hà tất phải bắt đầu?
- Sao em tin chắc như vậy? - Lòng Lãnh Phong thoáng chùng xuống - Có phải vì tôi không có bố mẹ không?
Bạch Nhạn cười nhạt:
- Anh Lãnh, anh không biết bây giờ người ta bợ đỡ tới mức nào, mẹ chồng nàng dâu rất khó hòa hợp, anh không có bố mẹ, đây không phải là điểm yếu, mà ngược lại chính là điểm mạnh của anh.
- Em không nỡ từ bỏ mọi thứ hiện tại? Bạch Nhạn, tuy tôi không làm quan, nhưng với năng lực của tôi nhất định sẽ không để em sống tệ hơn bây giờ. - Lãnh Phong cuống quýt.
- Anh Lãnh, ngừng lại đi! Chúng ta làm đồng nghiệp, nếu có cô y tá nào kha khá tôi sẽ giới thiệu cho anh. - Bạch Nhạn gạt tay anh ra rồi mở cửa xe.
Lãnh Phong nhảy xuống từ phía bên kia, đuổi theo, chặn trước mặt cô:
- Tôi không ép em phải thích tôi ngay bây giờ, tôi sẽ đợi tới khi em ly hôn, sau đó chúng ta từ từ đến với nhau, rồi em hẵng đưa ra kết luận.
- Xin lỗi, tôi không thể đồng ý. - Bạch Nhạn khổ sở quay đầu đi, không thể để cho anh nhìn thấy nước mắt trong mắt cô.
Cô vội bước qua anh.
Hai vai Lãnh Phong chùng xuống, vẻ rất không cam lòng, nhìn theo bóng dáng cô:
- Bạch Nhạn, chuyện này không phải em nói là được, tôi sẽ không dễ dàng từ bỏ như thế đâu.
Bạch Nhạn không quay lại, không lên tiếng, đi thẳng một mạch về phía trước.
Hôm sau tỉnh dậy, hai người gặp nhau trong nhà ăn, vẻ mặt Bạch Nhạn vẫn như thường ngày, gương mặt anh tuấn của Lãnh Phong trông rất tiều tụy.
Mã Gia rất tò mò:
- Anh Lãnh, tối qua anh chẳng uống mấy mà sao sắc mặt còn không bằng tôi thế kia?
Lãnh Phong mặt lạnh như tiền, lẳng lặng ăn cháo, không trả lời.
Buổi sáng không có ca mổ, Lãnh Phong không màng đến lời mời ở lại của viện trưởng Viện Điều dưỡng, kiên quyết đòi về Tân Giang.
Mã Gia đứng bên cạnh xe, nhét một cái phong bì vào túi xách của Bạch Nhạn như lần trước. Bạch Nhạn muốn từ chối, anh ta liền cười, xua tay bỏ đi.
- Mã Gia, anh… không đi sao? - Bạch Nhạn nhìn anh ta vung vẩy hai tay trông rất ung dung tự tại.
- Tôi ở lại câu cá, mai mới về.
Bạch Nhạn miệng méo xệch, lòng hơi nơm nớp.
Lãnh Phong bắt tay với viện trưởng và các bác sĩ, ném túi xách vào trong xe, nhảy vào ghế lái. Bạch Nhạn vẫn ngồi ở ghế sau, xe quay đầu phóng lên đường huyện, để lại sau lưng một đám bụi mờ mịt.
Lãnh Phong lái xe, Bạch Nhạn nhìn ra ngoài cửa, hai người đều không nói gì.
Xe đi vào đường cao tốc, Lãnh Phong bỗng dừng xe lại bên đường rồi xuống xe:
- Tối qua tôi ngủ không được tốt, em lái xe đi, tôi ra phía sau chợp mắt một lát.
Mắt Bạch Nhạn muốn lòi ra khỏi tròng:
- Tôi… đâu có biết lái xe.
- Chẳng phải em nói em có bằng lái sao?
- Có bằng lái, nhưng kinh nghiệm thực tế của tôi rất ít ỏi.
Lãnh Phong mở cửa xe kéo cô ra ngoài:
- Ít thì