Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Hồng Giấy

Hoa Hồng Giấy

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 1342848

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2848 lượt.

ít, cứ biết nổ máy là được rồi.
- Chết người đấy. - Bạch Nhạn méo mặt lẩm bẩm.
- Không chết được, tôi tin em. - Lãnh Phong thoải mái nằm xuống.
Bạch Nhạn co tay lại thành nắm đấm, nghiến răng trèo vào ghế lái, cả người căng cứng lên. Cô thở dài một hơi rồi nổ máy, chiếc xe rung lên một hồi rồi tắt máy.
- Anh Lãnh, xe… không nổ… - Cô ngoái lại, sắp khóc đến nơi.
- Thử lại lần nữa. - Giọng Lãnh Phong rất nhỏ, như đã ngủ lịm đi.
Bạch Nhạn hít sâu rồi lại hít sâu, cô thu hết dũng khí rồi lại nổ máy, chiếc xe bỗng lao vọt về phía trước. “Á…”, cô hoảng hốt kêu toáng lên.
Một nét cười hiện ra bên khóe miệng Lãnh Phong.
Đầu tiên xe chạy với tốc độ ốc sên, rồi đến tốc độ của lừa, dần dần Bạch Nhạn tìm được một chút cảm giác, nhưng chỉ cần có một chiếc xe hiện lên trong kính chiếu hậu là cô lại căng thẳng tới mức cả người cứng đờ, chân run lẩy bẩy.
Cảm giác như cả một thế kỷ đã trôi qua, cuối cùng cô cũng thấy được trạm thu phí Tân Giang. Đầu xe ngoặt vào gần cửa thu phí rồi dừng lại, Bạch Nhạn mặt trắng bệch như tờ giấy, ngồi chết lặng trên ghế. Nhân viên thu phí nói chuyện với cô, cô cũng không trả lời, đôi môi run rẩy.
Những chiếc xe đợi nộp phí ở phía sau sốt ruột nhấn còi, Lãnh Phong tỉnh lại, xuống xe đi tới phía ghế lái rồi mở cửa xe ra:
- Để tôi lái.
- Tên khốn kiếp này, anh chết quách đi! - Bạch Nhạn bỗng ôm lấy vô lăng khóc òa lên.
- Rồi rồi, anh là tên khốn khiếp, anh không ra gì. - Lãnh Phong cười, áy náy cười với nhân viên thu phí, nhấc Bạch Nhạn sang ghế phụ lái rồi lên xe, nộp tiền, sau đó lái xe sang chỗ đỗ xe ở bên ngoài.
Bạch Nhạn vẫn đang khóc.
- Được rồi, được rồi! - Lãnh Phong khẽ ôm và vỗ vào lưng cô, không nhịn được cười - Mọi việc qua rồi.
- Nếu vừa rồi xảy ra tai nạn thì làm thế nào? Lần cuối cùng tôi sờ vào xe là cách đây những hai năm - Bạch Nhạn thút thít lườm Lãnh Phong.
- Chúng ta đâu có gặp tai nạn? Bạch Nhạn, có những chuyện em cho rằng không làm nổi, thực ra là em không chỉ làm được, mà còn có thể làm rất tốt. - Lãnh Phong lau nước mắt đọng ở khóe mắt cô, dịu dàng nói.
- Đó… chỉ là ăn may thôi. - Bạch Nhạn đốp lại.
- Cho dù là ăn may, tôi cũng muốn thử một lần. - Lãnh Phong nở một nụ cười kiên quyết.
Bạch Nhạn chẳng thấy chuyện này buồn cười chút nào, dù cho Lãnh Phong xin lỗi chân thành đến mấy, an ủi dịu dàng đến mấy, có chết cô cũng không ngồi vào xe của anh ta nữa.
Ở ngoại ô, cô kiên quyết đòi xuống xe, đứng bên vệ đường đợi xe buýt vào thành phố.
Hồi đó học lái xe là vì không chịu nổi sự kích động của Liễu Tinh và một đám bạn đồng nghiệp, nói cái gì mà đông người đăng ký học thì được giảm giá. Không có trâu bắt chó đi cày, cô bị lôi cổ đi, rồi cũng lấy được bằng lái. Nhưng một cô y tá nhỏ nhoi thì lấy đâu ra cơ hội chạm vào xe hơi, đến rẽ trái rẽ phải cô còn chẳng rành.
Sếp Khang có một chiếc xe, phần lớn thời gian là khóa trong nhà xe, đi làm hay tan làm đều có Giản Đơn dùng xe riêng đưa đón. Viên chức bình thường mấy nhà đủ tiền nuôi xe, tư duy của Bạch Nhạn vẫn đang dừng ở khuôn mẫu này, cô chưa từng nghĩ tới việc lôi chiếc xe đó ra đi.
Cô rất ghét cách cưỡng ép ngang ngược của Lãnh Phong. Người khác có thể không hiểu tiềm năng của mình, nhưng Bạch Nhạn hiểu mình rất rõ.
Lãnh Phong bất đắc dĩ đứng chờ xe cùng cô, gương mặt tuấn tú thoáng chút hụt hẫng, vốn đã định buổi tối sẽ cùng nhau ăn cơm, bây giờ lại chẳng dám nói nữa.
- Có phải em cảm thấy tôi rất không tôn trọng em? - Anh hỏi.
Bạch Nhạn mím chặt môi, nhìn đăm đăm về phía trước. Xe buýt đến, cô không nói tạm biệt mà lên xe luôn.
Qua cửa xe, cô nhìn thấy Lãnh Phong vẫn đứng yên tại chỗ, bóng anh đổ dài dưới đường giữa nắng trưa, trong lòng bất chợt cảm thấy có cái gì đó rất kỳ lạ.
Người ta nói phụ nữ ngờ nghệch, sao đàn ông cũng có thể ngô nghê như vậy? Lãnh Phong muốn chọn cô gái nào làm vợ chẳng được, tại sao lại đi ngắm trúng gái đã có chồng như cô? Cho dù sau này cô ly hôn thì vẫn là đã qua một đời chồng.
Đây rõ ràng là một con đường khúc khuỷu.
Đúng là bị quỷ ám! Bạch Nhạn không nghĩ ra được cách giải thích nào khác, đồng thời cũng không thừa nhận một sự thật: giữa đàn ông và phụ nữ chắc chắn không thể có một tình bạn đơn thuần.
Xe buýt dừng ở trung tâm thành phố, Bạch Nhạn xuống đổi xe, rút điện thoại ra nhìn giờ thì phát hiện thấy có một cuộc gọi nhỡ và một tin nhắn.
Tin nhắn của Lãnh Phong gửi. “Xin lỗi, tôi hơi vội vàng, đó là vì tôi sợ lại bỏ lỡ em một lần nữa. Thôi được, trước khi em được tự do trở lại, tôi sẽ không nhắc tới chuyện này nữa”.
Cô đọc xong bèn xóa luôn.
Cuộc gọi nhỡ là của một số máy lạ. Bây giờ lừa đảo qua điện thoại nhiều, chuông vừa reo đối phương đã cúp máy, bạn gọi lại thì phát hiện ra số máy đó ở bên Hồng Kông hoặc là quảng cáo gì đó.
Bạch Nhạn chẳng bận tâm, đang định gập máy thì điện thoại bỗng reo, vẫn là số máy lạ đó.
Đợi đến hồi chuông thứ ba Bạch Nhạn mới ấn nút nhận cuộc gọi.
- Bạch Nhạn, tôi Minh Tinh đây, cô có đến chỗ tôi được không? - Giọng Minh Tinh dẻo quẹo, rất mềm