Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Hồng Giấy

Hoa Hồng Giấy

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 1342851

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2851 lượt.

ức giận, nhưng dù có tức giận, anh vẫn thấy điệu bộ ấy rất đáng yêu.
Trước đây, khi qua lại với Y Đồng Đồng, anh cảm thấy giữa họ chỉ đơn thuần là sự hấp dẫn khác giới. Cô ta xinh đẹp, xuất chúng, rất nữ tính. Khi hai người nắm tay nhau dạo phố, những người đàn ông đi qua đều nhìn anh bằng ánh mắt ngưỡng mộ. Có một cô bạn gái như thế, người đàn ông nào mà chẳng thấy tự hào. Nhưng tiếp xúc lâu ngày, có lẽ thẩm mỹ đã mệt mỏi, tình cảm mãnh liệt thuở ban đầu cũng nhạt dần đi. Nửa đêm tỉnh dậy, nhìn người con gái nằm trong lòng mình, đôi khi còn cảm thấy xa lạ.
Chia tay với Y Đồng Đồng, nói thì là lý trí, nhưng không hẳn không phải do tình đã cạn.
Khi gặp lại, anh nhìn Y Đồng Đồng, trong lòng không cảm nhận được chút tình cảm nào, ngược lại còn có chút coi thường cô. Cô ta lại còn lợi dụng quan hệ của anh để giúp họ hàng làm ăn. Anh hiểu rõ ràng cô ta có giá, vì thế mới tặng một căn hộ và một chiếc xe, như vậy cũng coi như đã hết tình hết nghĩa.
Bác chủ nhà lại hỏi cô, chẳng phải bây giờ cô đã lấy chồng giàu rồi sao, sao còn đi xem phòng?
Bạch Nhạn cười hì hì, chột dạ nói: Cháu xem hộ bạn ạ.
Chán nản đi ra khỏi phòng bác chủ nhà, Bạch Nhạn mua một chai nước ở bên đường, uống một hơi hết nửa chai, vừa thở dốc cô vừa che trán, nhìn mặt trời rừng rực trên đầu, mắt bất giác đỏ hoe. Nước mắt ngân ngấn, cô lại chớp mắt nuốt vào trong.
Nếu không gặp sếp Khang, có lẽ hiện giờ cô vẫn đang tiếp tục cuộc sống bình thường, làm một người bình thường, có lẽ vẫn chưa gặp được người đàn ông mang tới cho cô một mái ấm, nhưng ít nhất là vẫn sẽ được sống rất yên ổn. Nhưng cuộc sống yên ổn này đã bị sếp Khang phá tan rồi.
Bạch Nhạn không nhịn được chửi thầm sếp Khang mấy câu, lưng đau chân mỏi tiếp tục tiến về phía trước.
Buổi chiều, cuối cùng cũng tìm được một căn hộ trong một tiểu khu nhỏ cách bệnh viện ba dãy phố, tiền thuê không rẻ, Bạch Nhạn cắn răng trả tiền đặt cọc cho trung tâm môi giới, xác nhận luôn trước đã. Vừa mới định ngồi xuống nghỉ ngơi, bóp chân một lát thì điện thoại của Lục Địch Phi đã gọi tới.
Trong một nhà vệ sinh công cộng, Bạch Nhạn rửa mặt, thoa kem chống nắng, lấy tay làm lược chải cho tóc đỡ rối rồi bắt xe đi luôn.
Đúng là trùng hợp, vừa bước vào đại sảnh của khách sạn Hoa Hưng đã gặp ngay Hoa Hưng đang chắp tay sau lưng ra lệnh cho một người đàn ông trông có vẻ như là giám đốc bộ phận khách hàng.
- Cô Bạch, sao cô lại rảnh rỗi tới đây vậy?
Hoa Hưng rất tinh mắt, vừa nói vừa liếc ra ngoài cửa, những thớ thịt trên gương mặt béo núc cứng lại, bước tới niềm nở nghênh đón.
Mặt Bạch Nhạn phơi nắng đỏ au, bước vào đại sảnh mát lạnh này, lỗ chân lông khắo người giãn ra sảng khoái.
- Tôi có hẹn với người khác. – Bạch Nhạn mỉm cười duyên dáng, nắm quai túi xách nhìn xung quanh, Lục công tử đâu nhỉ?
Ánh mắt Hoa Hưng sáng lóe, cảm thấy cực kỳ hân hạnh:
- Mọi người đi mấy người để tôi bố trí cho, đảm bảo sẽ để cho cô Bạch và bạn bè ăn chơi hết cỡ. Khách sạn của chúng tôi mới mời một đầu bếp Ấn Độ, làm món cơm bốc cực kỳ chính cống, tôi nghĩ cô nên ăn thử.
Bạch Nhạn chớp mắt:
-Trên tầng thượng của các ông có phải có một quán cà phê không?
Hoa Hưng sững người, cười có vẻ chật vật, trong lòng bắt đầu thấp thỏm:
- Cô Bạch, quán cà phê tầng thượng... hai ngày nay đang sửa chữa, nhưng ở đây chúng tôi có rất nhiều quán cà phê, tầng 20 là phong cách Nam Mỹ, cũng rất ổn.
Bạch Nhạn không biết lề thói của tầng thượng này, không khỏi bối rối:
- Nhưng anh ấy nói là quán cà phê tầng thượng mà.
Đầu óc lanh lợi của Hoa Hưng nhanh chóng hoạt động, mồ hôi lạnh túa ra trên cái trán bóng nhẫy:
- Anh ấy có phải là...
- Cô nhóc, em cũng là nhân vật VIP đó nhỉ, hôm nay ông chủ Hoa lại đích thân tiếp đãi cơ đấy!
Người gác cửa khom người mở cửa, Lục Địch Phi chưa thấy người đã thấy tiếng.
Mặt Hoa Hưng vàng như nghệ.
Lục Địch Phi mặc một chiếc áo T-shirt màu trắng có hoa văn màu xanh đậm, bên dưới là chiếc quần đũi thụng màu kem, trong sự thảnh thơi toát lên vẻ phóng khoáng không phô trương, khiến những cô gái trong đại sảnh không kìm được bèn liếc mắt qua bên này.
- Sếp Lục, làm sao đây, tầng thượng thấy bảo là...
Bạch Nhạn quay người lại, vừa định mở miệng nói với Lục Địch Phi, Hoa Hưng đã cuống quýt nói xen vào, vỗ mạnh lên trán:
- Xem cái tính tôi này, tôi vừa mới nhớ ra rồi, tầng thượng đã sửa chữa xong xuôi.
- Sao thế, tầng thượng đổi phong cách rồi à? – Lục Địch Phi một bên mép mím lại, mép bên kia lại nhệch ra cười gian tà.
Hoa Hưng không dám trả lời, hềnh hệch cười phụ họa rồi làm động tác mời về phía cửa thang máy, lưng áo sũng mồ hôi.
Lục Địch Phi mỉm cười để Bạch Nhạn đi trước, Bạch Nhạn ngoái lại nháy mắt đầy ẩn ý với Hoa Hưng:
- Sếp Hoa, ông không thành thật nhé.
Hoa Hưng cười khan, hơi thở tắc nghẹn trong cổ họng, trông như muốn khóc.
- Không thành thật thế nào cơ? – Lục Địch Phi tỏ ra rất hào hứng, chu đáo xách túi giúp Bạch Nhạn.
- Đó là bí mật giữa tôi và ông chủ Hoa. Lát gặp nhé, ông Hoa. – Bạch Nhạn tinh qu