Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1342850
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2850 lượt.
, cuối cùng cũng chịu khai thật - Lục Địch Phi lại hừ một tiếng - Nói đi, chuyện gì?
Hiệu suất làm việc của Lục Địch Phi rất nhanh chóng, chưa đầy nửa tiếng đã có một chiếc xe cảnh sát chạy như bay tới. Một người đàn ông mặc đồng phục cảnh sát bước xuống, quan sát Bạch Nhạn:
- Cô là cô Bạch phải không?
- Vâng, tôi là Bạch Nhạn, chào anh.
Người đàn ông cười cười, không tự giới thiệu:
- Đi theo tôi!
Người cảnh vệ đứng ở cửa liền sửng sốt liếc Bạch Nhạn, cung kính gọi người đàn ông là “Trạm trưởng Lý”.
Bạch Nhạn thầm lè lưỡi.
Trạm trưởng Lý đi thẳng đến văn phòng của trại tạm giam, nói tên Thương Minh Tinh, hỏi thăm tình hình. Đêm qua khu Thành Tây truy quét tệ nạn, bắt quả tang Thương Minh Tinh và một người đàn ông lõa lồ nằm trên giường trong một căn phòng nhỏ phía sau tiệm Ba ngàn sợi.
Trạm trưởng Lý bảo nhân viên thụ án xóa tên Thương Minh Tinh, không lưu vào hồ sơ, sau đó cười với Bạch Nhạn:
- Cô quen thân với bí thư Lục như vậy, bảo anh ấy tìm cho chị họ cô một công việc để làm thì mới lâu dài được, chuyện này…
Anh ta tặc lưỡi, không nói tiếp.
Bạch Nhạn xấu hổ không còn chỗ nào để chui xuống, đành liên tục cảm ơn.
- Đừng cảm ơn tôi, người cần cảm ơn là bí thư Lục kia! - Trạm trưởng Lý nói.
Bạch Nhạn đưa Thương Minh Tinh ra ngoài, dẫn chị ta đến một tiệm ăn Hồ Nam gọi mấy đĩa đồ ăn.
Thương Minh Tinh như đã đói ngấu, thức ăn vừa bê lên liền cầm đũa gắp lia lịa, ăn nhanh đến mức miệng bóng nhẫy, đầu đầy mồ hôi, hai mắt đờ đẫn, cổ họng căng phồng lên.
Bạch Nhạn nhìn mà muốn rách cả miệng.
- Cô phải chi bao nhiêu tiền, lát nữa tôi đi rút tiền trả cô. - Thương Minh Tinh phùng má nói.
- Em không dùng tiền. Minh Tinh, không phải tay nghề cắt tóc của chị rất tốt sao, sao lại làm…
Thương Minh Tinh liếc xéo cô, nuốt thức ăn trong mồm xuống, ợ một cái:
- Tốt mấy cũng chẳng kiếm được bao nhiêu, còn chả đủ tiền thuê nhà và chi tiêu lặt vặt.
- Vậy chị về huyện Vân đi!
- Về huyện Vân? - Thương Minh Tinh khẽ thở hắt ra, ánh mắt sầm lại, vẻ mặt vô cùng buồn bã. - Bố mẹ tôi bây giờ gặp ai cũng khoe, anh trai tôi làm đội trưởng đội phi công còn tôi ở Tân Giang kiếm được một đống tiền. Bây giờ mà quay về chẳng phải khiến họ mất sạch mặt mũi hay sao. Thôi, đây là chuyện của tôi, không cần cô chỉ đạo. Tôi nhớ rồi, lần này tôi nợ cô.
Bạch Nhạn không nói gì, chỉ cảm thấy lòng đau quặn từng cơn. Mẹ của Thương Minh Tinh cả đời nói chuyện thị phi của người khác, bà ấy xem việc dạy dỗ được hai đứa con là điều tự hào, nếu biết con gái mình làm chuyện này, mổ bụng tự sát còn chả kịp, Minh Thiên cũng sẽ không chịu nổi.
Ăn xong, Thương Minh Tinh vội vã bỏ đi.
Bạch Nhạn lại gọi điện cho Lục Địch Phi, còn chưa kịp cảm ơn, Lục Địch Phi đã trách móc:
- Cô nhóc, em thiên vị quá đấy, Khang Kiếm đường đường là trợ lý thị trưởng, có đơn vị nào ở Tân Giang mà cậu ta không có người quen, thế mà lại để anh phải gọi cú điện thoại này. Em không muốn làm mất mặt chồng em nên khiến anh mất mặt, còn em thì chẳng sao. Nhờ anh chuyện khác thì được, lại nhờ anh nói hộ cho một cô gái bán dâm, người ta còn tưởng anh và cô ta có chuyện gì mờ ám nữa!
Bạch Nhạn bị anh ta nói cho cứng họng, bèn giở giọng đáng thương:
- Xin lỗi đã bôi nhọ anh Lục, thật sự tôi không nghĩ đến điều này, vậy… tôi mời anh Lục ăn cơm thêm vài lần có được không?
- Đằng nào thì anh cũng chẳng trong sạch gì, nhọ thêm tí cũng không sao. - Lục Địch Phi rất hào hiệp, cho Bạch Nhạn một đường lui. - Thôi được, chấp nhận! Tối nay…
- Hôm nay tôi có việc, ngày mai tôi vẫn nghỉ phép. Để ngày mai được không?
Bạch Nhạn rời khỏi Viện Điều dưỡng từ sáng sớm, vật vã tới tận giờ này, bản thân cô cũng đã ngửi thấy mùi mồ hôi trên người mình, chân đã rủn ra không đứng vững.
- Được. - Lục Địch Phi rất thẳng thắn. - Nhưng địa điểm do anh chọn, đắt chút xíu cũng không sao chứ?
- Tuyệt đối không thành vấn đề. - Bạch Nhạn cười.
- Vậy thì tới quán cà phê trên tầng thượng khách sạn Hoa Hưng, chúng ta uống cà phê trước rồi ăn tối sau.
Đợi trăng rắc ánh vàng
Giản Đơn đặt chuyến bay lúc ba giờ chiều. Ăn cơm xong, trả phòng, Khang Kiếm bảo Giản Đơn tới mấy tòa soạn đón các phóng viên. Xe do ông bác công tác tại Bộ Lao động bố trí, kiểu xe du lịch nhập khẩu rất rộng rãi, thoải mái. Khang Kiếm ngồi trong đại sảnh của khách sạn, chờ xe đón mọi người rồi mới quay lại đón mình.
Tâm trạng của Khang Kiếm lúc này có thể dùng bốn chữ “nhớ nhà da diết” để hình dung, chỉ ước sao mọc ngay đôi cánh bay về Tân Giang.
Anh nhớ ngôi nhà của anh và Bạch Nhạn, nhớ tiếng cười giòn tan, cái miệng xinh xinh hay dẩu lên và lúm đồng tiền dễ thương của cô, đặc biệt là nhớ món “tuyệt chiêu bí truyền” do chính tay cô nấu nữa.
Thực ra, tất cả những gì có liên quan đến Bạch Nhạn, anh đều nhớ.
Tối qua nằm trên giường, anh hồi tưởng lại một lượt những chuyện đã xảy ra từ khi quen Bạch Nhạn. Trong cả quá trình đó, anh luôn mỉm cười. Bạch Nhạn cũng có lúc t