Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342595
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2595 lượt.
g giỏi nhất".
***
"Phóng viên!" Thấy Thư Sướng không nói gì, ông ta bất an ho một tiếng.
"A", Thư Sướng đang chìm trong suy tư chợt bừng tỉnh, cô mở máy ghi âm.
Ông ta nói về việc tham ô nhận hối lộ của mình trong nhiệm kì một cách rất thản nhiên, không hề tỏ ra hối hận ăn năn như Thư Sướng thường thấy, vẻ mặt lạnh nhạt như đang nói về chuyện của người khác. Còn đối với kết cục như bây giờ, ông ta chỉ cười nhạt thở dài, "Hai mươi năm, hai trăm bốn mươi tháng. Lúc ra ngoài tôi đã gần tám mươi tuổi rồi..."
Ông ta lắc đầu.
"Những người... phụ nữ đó... Ông có yêu bọn họ không?" Thư Sướng không nhịn được hỏi ra điều cô vẫn tò mò bấy lâu.
"Yêu?" Ông ta nhướng mày kinh ngạc, "Làm gì có yêu? Tôi không yêu họ, họ cũng không yêu tôi. Người ta nói là tôi băng hoại đạo đức, nhưng thực ra quan hệ giữa chúng tôi là lợi dụng lẫn nhau. Người khác đưa hối lộ cho tôi bằng tiền, họ hối lộ cho tôi thân thể họ. Có thể tôi đòi tiền những người khác, nhưng tôi chưa bao giờ đòi hỏi thân thể của họ. Tất cả họ đều chủ động hẹn tôi, đưa ra địa điểm, thời gian, lúc hoan ái sẽ đưa ra yêu cầu của họ. Loại người này không xứng để nói đến yêu. Nếu người nào ngồi ở vị trí của tôi thì người đó sẽ là người nằm bên cạnh bọn họ, trong mắt bọn họ tôi chỉ là một công cụ mà thôi, tôi không cảm thấy có lỗi với bất kì ai trong số bọn họ".
"Vợ ông thì sao? Lúc ở bên bọn họ ông có nghĩ đến vợ ông không?"
Ông ta mím môi.
Rất lâu sau ông ta mới nói, "Vợ chồng nghèo khổ mới nói đến tình yêu. Hôn nhân là vật chất, tình yêu là tinh thần. Vật chất thiếu thốn, chúng ta mới cần có tình yêu để bù đắp. Sau khi vật chất đã thừa thãi thì nói đến tình yêu chỉ là một chuyện rất buồn cười".
"Vì sao?"
Ông ta cười cười bí hiểm, "Cô còn quá trẻ, từ từ cô sẽ hiểu".
Thư Sướng ngồi ngỡ ngàng, cô cảm thấy ông ta nói không hoàn toàn đúng. Cô và Dương Phàm chưa đến nỗi nghèo nhưng cũng không dám nói là giàu, không khác gì đại bộ phận tầng lớp làm công ăn lương trong thành phố. Vì sao người ta có thể yêu thương san sẻ cho nhau còn cô và anh ta lại nửa đường đứt gánh?
Tình yêu vẫn luôn thay đổi phù hợp với từng người, cô cho là như vậy.
Hoàng hôn sau cơn mưa, bầu trời phía tây toàn bộ nhuộm thành ráng đỏ.
Đang là giờ tan tầm, xe cộ như nước người như sóng, một chiếc xe cảnh sát bật đèn ưu tiên hú còi vượt qua dòng xe cộ rồi dừng lại trước một cửa hàng bán đồ ăn vặt, người đi đường lũ lượt quay đầu lại xem.
"Sướng thật!" Mục Thắng Nam nhảy xuống xe rất gọn gàng, chìa khóa xe móc trên đầu ngón tay, vẻ mặt rất là kiêu ngạo.
"Ọe..." Mặt Thư Sướng trắng bệch, cô tháo dây an toàn, bò từ trong xe ra ôm chặt gốc cây ven đường nôn sạch những gì đã ăn buổi trưa.
"Phạm nhân này mi thanh mục tú, ngoại hình đúng là không tồi!"
"Bạn dám khinh thường xe của tớ?" Thư Sướng nhổ nước trong miệng ra như gặp chuyện vô cùng nhục nhã, "Nó theo tớ vào nam ra bắc, che gió che mưa cho tớ, nó rách nát ở chỗ nào?"
Thắng Nam giơ ngón tay trỏ lên đè môi lại, "Được rồi, được rồi, nó không rách nát, nó oai phong hơn kỵ sĩ, nó lạnh lùng hơn kiếm khách, nó đẹp đẽ hơn BMW, thế được chưa?"
Thư Sướng uống một ngụm nước rồi mới theo Thắng Nam đi vào cửa hàng ăn vặt.
Hai người gọi một bát sủi cảo và hai bát mì, cơ bản chỉ có một mình Thắng Nam ăn, Thư Sướng ăn không ngon miệng, cô chỉ ăn đúng một chiếc sủi cảo.
Ăn xong đi ra, Thắng Nam đưa Thư Sướng về nhà thay quần áo trước.
Trong nhà tối đen như mực, Thư Tổ Khang và Vu Phân ở bệnh viện còn chưa về, Thư Sướng gọi điện thoại hỏi thăm tình hình, được biết hết thảy đều ổn. Cô lại nói chuyện mấy câu với Thư Thần rồi mới đi tắm, thay chiếc váy liền áo màu đen có thể phối hợp với mọi phong cách.
Làm phóng viên không thể không xuất hiện trong nhiều trường hợp khác nhau, trong tủ quần áo của mỗi người bao giờ cũng phải có vài bộ đồ ra hồn.
Thư Sướng là một người lười nhác, cô cảm thấy sắm riêng giầy và túi xách cho hợp với mỗi bộ quần áo là điều quá phiền phức. Màu đen quả thực là một màu sắc hoàn mỹ, bất kể giầy hay túi xách kiểu gì cũng có thể phối hợp rất hài hòa.
Chiếc váy đầm này có vai nhỏ, thắt eo, cắt may cẩn thận, đơn giản, phù hợp với mọi loại tuổi, mọi loại trường hợp. Thư Sướng cho rằng chỉ cần không rách thì cô có thể mặc chiếc váy này đến năm năm mươi tuổi.
Theo yêu cầu của Thư Sướng, Thắng Nam thay một chiếc áo phông màu đen rộng rãi, mặc quần jean, tóc vuốt keo dựng ngược, tai đeo tai nghe. Cô nghiêm mặt, nhìn qua chính là một anh chàng đẹp trai không hơn không kém.
Lúc hai người đi vào Đêm Paris lúc hơn tám giờ tối, khách khứa chưa nhiều, ánh đèn mờ mờ, ai ai cũng thì thầm nói chuyện như đang trao đổi công việc gì đó rất bí hiểm.
Đêm Paris trang trí rất chuyên nghiệp, bất kể sáng hay tối thì mỗi một góc đều có thể có những thứ khiến bạn cảm thấy bất ngờ: Một cây mạn đà la , một tấm biển hiệu bằng đồng loang lổ, những bức ảnh phục chế được làm cũ bằng nước trà hay vài tấm áp phích âm nhạc nước ng