Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342528
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2528 lượt.
cô, "Thói quen thật sự quá đáng sợ, tối qua rõ ràng đã mệt lắm rồi, nhưng về đến nhà không thấy em, nằm trên giường không thể nào ngủ được. Cô bé ngốc, anh biết bây giờ trong đầu em đang nghĩ gì. Bất kể anh yêu nhiều hay ít thì anh cũng chỉ muốn dành cho một mình em".
Cô nghĩ, nếu cô không tình cờ gặp Tống Dĩnh thì anh có nói những điều này với cô không?
Cô nghĩ, lúc cô bán sách ở tỉnh lị, cả buổi chiều và hơn nửa buổi tối hôm qua anh đều ở cùng Tống Dĩnh, chỉ là để bàn chuyện công việc sao?
Cô nghĩ, nếu thật sự là chuyện cũ đã qua thì có gì không thể nói chuyện thẳng thắn với cô? Khi quyết định chính thức qua lại với anh , cô cũng đã nói với anh về chuyện của Dương Phàm vì sợ anh hiểu lầm, chuyện của Ninh Trí cô cũng đã giải thích toàn bộ. Sau khi nghe chẳng lẽ anh không có ý nghĩ gì sao?
Cô nghĩ, có phải trong lòng anh ta cảm thấy áy náy với cô nên mới điều sư phụ cô khỏi phòng pháp trị và đưa cô lên làm phóng viên chủ chốt không? Tiền lương và tiền thưởng của phóng viên chủ chốt đều cao gấp đôi trước kia.
Cô đột nhiên cảm thấy khó chịu vì vô số ý nghĩ này của mình. Nếu cô lần lượt hỏi anh tất cả những câu hỏi này thì tất nhiên hai người lại phải cãi nhau, nếu không sẽ là chiến tranh lạnh. Để giữ cho một tình yêu được vĩnh cửu thì phải có sự tin tưởng tuyệt đối vào đối phương.
Cô không phải ghen tuông vì những chuyện quá khứ, chuyện trước kia anh yêu ai. Con người phải quý trọng hiện tại và tương lai, nhưng nghĩ đến những câu hỏi này cô lại không thể cảm thấy thanh thản. Có lẽ không phải cô không tin anh mà là cô không tin chính mình.
Cô dựa vào cái gì để giành được toàn bộ sự chú ý của anh?
"Vì sao anh lại điều phóng viên Thôi đến Phòng thời sự xã hội?" Cô quyết định tạm thời xem nhẹ những vấn đề đó và hỏi đến vấn đề quan trọng trước.
"À, đó là việc điều động công tác thông thường đối với nhân viên thôi mà". Bùi Địch Văn nói rất giống cách nói của Thôi Kiện.
"Sư phụ em là người có trình độ và danh tiếng nhất trong Phòng pháp trị. Có thêm mấy năm nữa em cũng không thể bằng được sư phụ. Anh thiên vị thế này thì người khác làm sao có thể tâm phục khẩu phục được?" Cô gấp đến mức đỏ cả mắt.
Bùi Địch Văn nhìn cô chằm chằm, đầu tiên là mím môi, sau đó sờ mũi, khóe miệng run run rồi cuối cùng không nhịn được cất tiếng cười to.
"Anh còn cười à?" Cô đột nhiên nổi giận đẩy mạnh anh ra.
Anh ôm cô, "Anh không nhịn được, em không biết em như vậy đáng yêu đến mức nào đâu".
"Có phải thấy em bị người khác nói xấu thì anh sẽ cảm thấy rất vui không?" Cô nhăn mũi, không biết tại sao nước mắt lại chảy xuống.
Lúc này Bùi Địch Văn mới thôi cười, anh vội rút khăn giấy lau nước mắt cho cô, "Cô bé ngốc, em cho rằng việc này là quyết định của cá nhân anh à? Hình như anh không phải một Tổng biên tập độc tài như vậy! Việc điều động công tác và thăng chức của nhân viên đều do tập thể ban lãnh đạo nghiên cứu có tham khảo ý kiến của nhân viên. Bây giờ là xã hội dân chủ, em đừng chụp mũ cho anh như thế. Em trở thành phóng viên chủ chốt là vì Giám đốc và các Trưởng phòng thấy thành tích của em trong năm vừa qua rất tốt nên nhất trí đề cử. Anh còn nói em cần rèn luyện thêm mấy năm nhưng họ nói em có tiềm năng này, em hoàn toàn có thể đảm nhiệm được. Thực ra anh không hề muốn để em làm phóng viên chủ chốt vì phóng viên chủ chốt sẽ phải đi phỏng vấn và tham dự rất nhiều hội nghị, bận rộn đến mức chúng ta không có cả thời gian hẹn hò. Nếu anh nhớ em thì làm thế nào? Còn phóng viên Thôi, đó là tòa soạn giao trọng trách cho anh ta, không phải anh ta đến Phòng thời sự xã hội làm phóng viên mà là làm Phó Trưởng phòng. Em đúng là đa nghi, hiểu lầm anh rồi đúng không? Mau nhận lỗi đi!" Anh sờ sờ mũi cô chiều chuộng.
A, sao lại như vậy? Thế tại sao sư phụ lại có vẻ mất mát?
Thư Sướng cũng không phản kháng mà chỉ buồn bực chớp mắt.
"Tối qua anh ngủ không ngon, hết giờ làm chúng ta ra ngoài ăn tối rồi về Khế Viên sớm một chút". Anh vui vẻ hôn nhẹ lên mắt cô.
"Buổi tối em phải về nhà", cô phục hồi lại tinh thần, lắc đầu, "Tối qua mẹ em ngã gãy tay, em phải chăm sóc mẹ".
"Có nghiêm trọng không? Vì sao không gọi điện thoại nói với anh?"
Nói với anh thì anh sẽ vội vã chạy tới hay sao? Thư Sướng thở dài buồn bã trong lòng.
"Cũng còn may là chỉ gãy xương cánh tay trái, đã bó bột rồi". Cô trả lời qua quýt.
"Vậy chiều đi làm về chúng ta cùng về nhà em". Anh nghiêm túc.
Thư Sướng cười nhạt nhìn bầu trời âm u ngoài cửa sổ, "Bây giờ tình thần bố mẹ em rất kém, tạm thời đừng quấy rầy họ vội!"
Bùi Địch Văn đến nhà thì cô nên giới thiệu anh thế nào? Lãnh đạo tòa soạn? Lãnh đạo quan tâm đến nhân viên quá! Bạn trai? Anh là loại bạn trai có thể cùng cô nở hoa kết quả sao? Bây giờ cô còn không dám khẳng định.
Nhưng Thư Sướng rất rõ ràng, người đàn ông cô dẫn về nhà chỉ có thể có một loại kết quả.
Bùi Địch Văn trầm ngâm, giọng nói mang vẻ tự giễu, "Thư Sướng, em vẫn còn đề phòng anh!"
Cô chủ động dang tay ôm anh. Đâu phải chỉ anh mới có thói quen, chỉ cần ngửi thấy mùi bạc hà trên người