Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342531
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2531 lượt.
anh là trái tim cô lại cảm thấy ngọt ngào ấm áp không khống chế được.
Hôm sau Thư Sướng gặp Tạ Lâm mới biết nguyên nhân khiến Thôi Kiện mất mát như vậy.
"Ô la la!" Tạ Lâm giơ năm ngón tay lên lắc lư khiến Thư Sướng hoa cả mắt.
"Chị làm gì thế?" Thư Sướng nhíu mày đẩy tay chị ta ra.
Tạ Lâm vui vẻ sáp tới xòe tay ra, "Nhìn thấy không?"
Lúc này Thư Sướng mới phát hiện trên ngón áp út của Tạ Lâm có một chiếc nhẫn kim cương màu hồng phấn.
"Chị mới mua à?"
"Vớ vẩn!" Tạ Lâm trợn mắt nhìn cô, "Xướng Xướng, chị sắp kết hôn rồi".
Hả? Thư Sướng nhất thời không tiếp nhận được thông tin, "Chị cũng phải kết hôn?"
Tạ Lâm cong miệng yêu kiều, "Em làm sao thế? Chẳng lẽ chị không thể kết hôn à?"
Thư Sướng chớp chớp mắt, "Ý em không phải như vậy. Chị có thể tiết lộ chú rể là ai không?"
"Có thể chứ! Giáo sư đại học Y, họ Lâm".
Thư Sướng trợn mắt há mồm, cô cảm thấy mình phải nhìn nhận lại Tạ Lâm. Cô ngây ngốc hỏi thêm một câu, "Không phải là một ông già chứ?"
Tạ Lâm thản nhiên ngồi xuống, nhẹ nhàng gật đầu, xoay xoay chiếc nhẫn kim cương, "Ờ, năm mươi rồi".
"Tạ Lâm, tại sao chị phải làm khổ chính mình như vậy?" Thư Sướng sợ hãi.
"Đây không phải làm khổ, đây là tìm bến đỗ. Phụ nữ không giống đàn ông, đàn ông bốn mươi tuổi còn được các cô gái hai mươi mấy tuổi đòi cưới, còn phụ nữ bốn mươi chỉ có thể lấy ông già năm mươi thôi. Chị cũng coi như may mắn, giáo sư Lâm không hói đầu, bụng cũng không phệ, con trai đang học tiến sĩ ở nước ngoài, vợ đã chết hai năm. Sau khi kết hôn chị không có gì phải suy nghĩ cả. Đàn ông như vậy lại rất thương vợ, chị cũng không phải suốt ngày lo lắng mấy cô bé trẻ trung dụ dỗ anh ấy".
"Đúng là cao kiến. Nhưng tại sao đột nhiên chị lại muốn lấy chồng?" Thư Sướng biết đời sống riêng tư của Tạ Lâm luôn luôn phong phú, chị ta có thể sống một cuộc sống bình tĩnh được không?
Chị mệt rồi, không thể nước chảy bèo trôi mãi được. Đã không lấy được người mình yêu thì nên tìm cho mình một nơi dừng chân tốt, đúng lúc này giáo sư Lâm xuất hiện. Hai bên cùng kết hôn, cả chị và sư phụ em đều vui vẻ. Xướng Xướng, em cũng phải tranh thủ cưới khi còn trẻ đi, nếu không em sẽ không được chọn người khác mà là người khác chọn em đấy".
"Chị có thể quên hết những chuyện trước đây sao?"
"Đương nhiên. Cưới không phải yêu, yêu có thể yêu nhiều lần nhưng hôn nhân lại cần sự trung thành trăm phần trăm, nếu không làm sao em có thể yêu cầu đối phương? A, yên tâm, chị đã triệt để hoàn lương làm người rồi. Tiền lương và trợ cấp của giáo sư Lâm rất cao, sau này chị bán quảng cáo cũng không cần vất vả như trước nữa, chỉ việc sống an phận thủ thường thôi".
Thư Sướng còn có thể nói gì ngoài chúc phúc?
Sau khi qua tuổi bốn mươi, rốt cục cả Thôi Kiện và Tạ Lâm đều đã an phận. Nhưng vẻ mặt hai người đều tỏ ra cam chịu chứ không hề vui mừng như những người sắp cưới khác. Dường như đây là một việc họ cần dùng hết sức lực mới hoàn thành được, thở dài một hơi, sau đó ngã vật xuống giường yên tâm thiếp đi.
Chẳng lẽ hôn nhân không hề đáng chờ mong như mọi người thường nói?
Ninh Trí đến nhà chơi mang theo đặc sản của thành phố nơi anh ta đi công tác: Mấy hộp xương sườn chua ngọt, một túi tinh bột mì, mấy bức tượng đất nung ngoại hình thật thà chất phác.
Mấy thứ này ở Tân Giang cũng có bán. Có điều, thiên lí tống nga mao, lễ khinh tình ý trọng .
"Sao phải tốn kém thế cháu!" Nhìn thấy Ninh Trí, Vu Phân vui vẻ cười không ngừng. Bà không làm việc được nên sai khiến Thư Tổ Khang hết việc này đến việc khác, nào là lấy hoa quả, nào là bóc lạc. Đã sắp đến Tết âm lịch, nhà nhà đã bắt đầu mua sắm các loại hàng Tết.
"Bác gái, bác cứ ngồi đi, để tự cháu làm". Ninh Trí dìu Vu Phân, quay đầu nhìn cầu thang, "Đúng là rất hẹp. Bác gái, bác với bác trai ở trên tầng làm gì?"
"Trước kia là vì Thần Thần, sau này cũng không muốn chuyển xuống nữa".
"Ngày mai cháu thuê công ty vệ sinh đến dọp dẹp nhà cửa một chút, nhân tiện chuyển phòng cho hai bác xuống phòng Thư Sướng được không?"
"Ninh Trí, cháu chu đáo quá. Đúng là đến mùa đông chân bác vừa mỏi vừa nhức, lên xuống cầu thang mệt quá".
Vu Phân nheo mắt nhìn Ninh Trí, đúng là càng nhìn càng thích, "Đến Tết cháu có phải về Canada không?"
Ninh Trí đang bóc lạc bên bàn, bóc xong đưa cho Thư Sướng đang ngồi bên cạnh nghe mọi người nói chuyện một cách rất tự nhiên, "Cháu không có họ hàng hay bạn bè gì ở Canada nên không về nữa. Cháu ở Tân Giang thôi".
"Thế thì tới nhà bác ăn Tết đi!" Vu Phân nhiệt tình.
"Mẹ..." Thư Sướng gọi một tiếng, cô cảm thấy mẹ quá đường đột.
"Có tiện không bác?" Ninh Trí hỏi nhưng mắt lại nhìn Thư Sướng.
Vu Phân liên tục gật đầu, "Đương nhiên là tiện. Có thêm cháu thì càng đông vui. A, cháu nói chuyện với Xướng Xướng đi, bác đi xem bố Xướng Xướng nấu cơm thế nào rồi!"
Thư Sướng thở dài vô lực.
"Sao thế? Giận anh nuốt lời à?" Ninh Trí ngồi lại gần Thư Sướng hơn một chút.
"Ninh Trí, mẹ em hay xúc động nên không suy nghĩ kĩ, anh đừng nghe mẹ em. Em tự quét dọn nhà cửa được, chuyển phòng cũn