Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342536
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2536 lượt.
g chỉ phải chuyển quần áo thôi, không có gì phiền phức đâu. Một đống việc ở công ty anh đủ khiến anh vất vả rồi".
"Thư Thư, anh muốn đến nhà em ăn bữa cơm tất niên. Nếu em không hoan nghênh thì anh ở nhà vậy".
"Cũng không phải em không hoan nghênh..." Thư Sướng bị anh ta nói cứng họng.
"Vậy có nghĩa anh đến được đúng không? Nếu anh đến thì phải thể hiện lòng thành chứ, việc nặng trong nhà cứ để anh lo, hai bác đã lớn tuổi rồi, em lại là phụ nữ, anh là đàn ông, anh không làm thì ai làm? Thư Thư, bao nhiêu năm rồi anh toàn đón giao thừa ở công trường hoặc ở khách sạn, cảm giác ăn cơm tất niên như thế nào anh cũng quên mất rồi".
Thư Sướng đang định nói chen vào thì anh ta lại cười ngắt lời, "Mấy ngày hôm trước anh nhận được một cuộc điện thoại. Em đoán xem là của ai? Là của Triệu Khải, giáo viên thực tập dạy bọn anh năm lớp mười hai. Bây giờ anh ta làm luật sư rồi, không biết nghe ai nói bây giờ anh ở Tân Giang nên đã liên lạc với anh. Anh ta nói anh ta cũng quen em và hẹn hôm nào cùng đi ăn cơm. Thứ bảy này được không? Gọi cả Thắng Nam nữa, bốn người chúng ta cùng đi tắm suối nước nóng, ăn các món dân dã. Đồng thời cũng xem như chúc mừng em vừa trở thành phóng viên chủ chốt".
Nếu Ninh Trí mời một mình Thư Sướng thì Thư Sướng sẽ từ chối ngay. Thứ bảy và chủ nhật này Thư Sướng muốn dành toàn bộ cho Bùi Địch Văn, nhưng bây giờ có cả Triệu Khải và Thắng Nam nên cô đành phải gật đầu.
Hôm sau là thứ năm, mùng hai tháng chạp âm lịch.
Trên công trường thi công giai đoạn ba của Tụ Hiền Uyển, các công nhân nhà xa đã về nhà ăn Tết, chỉ còn những người nhà tương đối gần vẫn ở lại làm việc. Đột nhiên ầm một tiếng, tất cả mọi người thấy dưới chân chấn động. Ngừng công việc đang làm dở quay lại tìm nơi phát ra âm thanh, họ chỉ thấy khói bụi mù mịt, sàn gác vừa đổ bê tông được hai ngày đã sập một nửa.
Ninh Trí đi công tác mấy ngày về đang ngồi nghe chủ quản các ngành báo cáo trong phòng hội nghị thì chiếc điện thoại di động đặt bên cạnh đổ chuông dồn dập, dồn dập đến mức anh ta cảm thấy khó chịu. Đứng dậy nghe máy, đầu bên kia quản đốc thở hổn hển, "Tổng giám đốc Ninh, xảy ra chuyện rồi. Sàn gác khu nhà đang xây vừa bị sập trúng hai công nhân, đã đưa đến bệnh viện, tôi thấy có một người chắc không qua được".
Ninh Trí thấy tức ngực, lớn tiếng hỏi, "Anh làm quản đốc kiểu gì vậy? Tôi vẫn dặn anh phải chú ý chất lượng công trình, chú ý an toàn thi công. Tết nhất đến nơi rồi, nếu có chuyện gì thì biết ăn nói với gia đình người ta thế nào?"
Quản đốc bên kia ấp úng, "Khi đổ mái tôi vẫn giám sát cẩn thận, có thể là vì mấy hôm nay trời lạnh nên bê tông hơi..."
Ninh Trí ngắt lời anh ta, "Đừng tìm nguyên nhân vội, phải xử lí hiện trường ngay, đến bệnh viện chăm sóc bệnh nhân, cố gắng không được để ngoại giới biết, nếu không hậu quả sẽ không thể tưởng tượng được".
Anh ta gập điện thoại lại, cũng không nghe báo cáo nữa mà gọi Trưởng phòng Phùng và mấy chủ quản khác lập tức chạy tới công trường.
Cả công trường đều được quây kín, cách li hoàn toàn với các công trình giai đoạn một và giai đoạn hai. Lối vào có tấm biển "Công trường đang thi công, không phận sự miễn vào". Chiếc Mercedes Benz của Ninh Trí dừng lại trước cửa sắt, bảo vệ nhận ra xe anh ta nên mở cổng sắt ra. Qua cửa sổ xe, đột nhiên Ninh Trí nhìn thấy một chiếc Chery chạy vội đến. Bảo vệ ngăn lại, cửa xe mở ra, Thư Sướng từ trên xe bước xuống đưa thẻ phóng viên cho bảo vệ. Bảo vệ vẫn lắc đầu nguầy nguậy đẩy Thư Sướng ra bên ngoài.
"Chết tiệt!" Ninh Trí nhắm mắt chửi thầm một câu rồi bảo tài xế dừng xe lại. Anh ta dặn Trưởng phòng Phùng mấy câu rồi xuống xe quay lại.
"Cô ấy là tôi mời tới", Ninh Trí bình tĩnh nói với bảo vệ rồi giơ tay vẫy.
Bảo vệ xấu hổ gãi đầu cười cười với Thư Sướng rồi mở cổng sắt ra.
"Thư Thư, em tới nhanh thật", Ninh Trí cho Thư Sướng một nụ cười đắng chát.
Thư Sướng sửng sốt, cô nhận được điện thoại báo tin nên vội vàng chạy tới, không để ý công trường này vốn là của công ty bất động sản Trí Viễn, cô bất giác cau mày.
Ninh Trí kêu bảo vệ mang một chiếc mũ bảo hộ tới rồi đội lên cho Thư Sướng, sau đó anh ta ra hiệu mời Thư Sướng đi vào công trường.
Thư Sướng đi theo Ninh Trí vào công trường, Ninh Trí thoải mái đi trước dẫn đường, "Thư Thư, em muốn đến đâu xem trước?"
Thư Sướng nhìn thấy một nhóm công nhân đang chất những khối bê tông cốt thép lên một chiếc xe tải lớn.
"Những mảnh bê tông này là mảnh vỡ của sàn gác sập xuống à?" Cô quay sang hỏi Ninh Trí.
"Không phải, bên kiểm nghiệm nói không đạt tiêu chuẩn nên anh bảo công nhân phá đi làm lại".
Đột nhiên Thư Sướng nhìn thấy vết máu trên một viên gạch vỡ. Cô bước tới cầm viên gạch lên hỏi, "Có người bị thương à?"
Ninh Trí không nói gì, nhìn cô không chớp mắt. Đám công nhân vẫn vùi đầu làm việc như không nghe thấy cô nói gì.
Sắc mặt Thư Sướng trắng bệch, bàn tay cầm viên gạch run run, viên gạch rơi xuống đất vỡ thành hai nửa.
"Thư Thư, đến văn phòng ngồi một lát!" Ninh Trí đưa Thư Sướng đến văn phòng trong công trường, anh ta đó