Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342532
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2532 lượt.
ng cửa lại, rót cho Thư Sướng một chén trà.
"Công trình lên đến trăm triệu có xảy ra một hai vụ tai nạn cũng nằm trong phạm vi an toàn. Thư Thư, anh không muốn giấu em, hôm nay công trường xảy ra chút chuyện, hai công nhân bị sàn gác sập đè bị thương, một người chưa cứu được, một người khác thương thế đã ổn định, anh đã cho người đi xử lí rồi. Anh biết phóng viên phải đưa tin chân thực, cho nên em có thể phản ánh đúng sự thật. Nhưng anh có một yêu cầu, Thư Thư, em có thể không viết là sàn gác sập xuống bị thương hay không? Như vậy người khác sẽ cho rằng chất lượng của tòa nhà có vấn đề, tạo thành ảnh hưởng rất xấu đối với danh dự của cả công ty bọn anh. Khu nhà giai đoạn ba này cũng không thể bán ra được nữa, tất cả đầu tư sẽ trôi theo dòng nước".
Hơi nóng từ chén trà bốc lên khiến hai mắt Thư Sướng mông lung, Thư Sướng ngẩn ra, miệng há ra rồi lại bất đắc dĩ khép lại. Lần đầu tiên cô không thể trấn tĩnh trước một sự kiện tin tức, cô cảm thấy bất lực.
"Trong công ty anh, Tống Tư Viễn phụ trách thị trường phía bắc, anh phụ trách thị trường phía nam, vừa mới xây dựng được nền tảng, anh không thể để tất cả hủy hoại trong chốc lát được. Thư Thư, nói thật với em, vì người đến là em nên anh mới để em nhìn thấy việc này, nếu là phóng viên khác thì chắc chắn sẽ không thể được nhìn thấy hiện trường. Còn anh cũng sẽ dùng cách của anh để công bố chuyện này với bên ngoài, em không cần cảm thấy mâu thuẫn trong lòng, chuyện đã đến nước này cũng không có cách nào vãn hồi cả. Anh sẽ cho giám sát chặt chẽ chất lượng thi công sau này, cũng sẽ giải quyết tốt vấn đề với hai công nhân bị nạn. Nhưng nếu em vẫn nhất định phải viết như vậy thì anh cũng hiểu được, em có đạo đức nghề nghiệp của em". Ninh Trí nhún vai, thành khẩn nhìn Thư Sướng, "Thư Thư, có điều anh rất muốn em giúp anh, điều này không hề đi ngược lại nguyên tắc nào mà ngược lại còn cứu vãn công ty anh, cứu vãn hàng ngàn nhân viên. Được không?"
Trong lòng Thư Sướng như có một nồi nước sôi, sôi trào, quay cuồng, cô như mất khả năng ngôn ngữ, chỉ có đôi mắt lúc thì nhìn Ninh Trí, lúc lại nhìn công trường không ngừng bận rộn bên ngoài.
"Tổng giám đốc Ninh, tôi vừa báo cáo tai nạn và thương vong với Cục giám sát an toàn". Trưởng phòng Phùng đẩy cửa ra, đang nói thì nhìn thấy Thư Sướng liền cười chào hỏi, "Phóng viên Thư, sao cô đã đến rồi?"
"Thư Thư đến phỏng vấn, anh nói sơ qua chuyện xảy ra với cô ấy sau đó đưa cô ấy đến bệnh viện thăm hỏi hai công nhân". Ninh Trí trả lời giúp Thư Sướng.
"Được rồi. Ôi, hai công nhân làm việc trên cao không thắt dây an toàn nên mới xảy ra chuyện lớn như vậy, thật sự đáng tiếc. Tôi đã bảo mọi người đến đón người nhà bọn họ tới đây rồi, cũng đặt phòng khách sạn cho họ rồi". Trưởng phòng Phùng nói, "Phóng viên Thư, cô có muốn đi xem hiện trường tai nạn không?"
"Anh còn phải gọi mấy cuộc điện thoại. Thư Thư, em đi trước đi, lát nữa anh và em cùng tới bệnh viện". Ninh Trí cầm tay Thư Sướng, ghé vào bên tai nói nhỏ chỉ để cô nghe thấy, "Thư Thư, cảm ơn em!"
Trên công trường gió rất mạnh, mùi bùn đất và mùi xi măng thoang thoảng. Thư Sướng ngẩng đầu nhìn những tòa nhà đang xây dựng, bên trên là không trung màu xám chì, đột nhiên cô cười mỉa mai.
Đến bệnh viện thăm công nhân bị thương xong, cô trở lại tòa soạn viết bài rồi gửi đến hộp thư của biên tập. Bên ngoài đã sáng đèn, trong tòa nhà ngoài phòng trực ban thì chỉ có Phòng pháp trị còn sáng. Cô mệt mỏi gấp máy tính lại, đứng dậy tắt đèn đi ra. Trước khi vào thang máy cô nhận được điện thoại của Ninh Trí, Ninh Trí nói anh ta đang ở nhà cô đợi cô về ăn tối.
"Em còn chưa viết bài xong, mọi người ăn trước đi!" Cô không nhiều lời, sau khi dừng cuộc gọi lại bấm số của Bùi Địch Văn.
Ninh Trí nói hiểu cô, cô nghĩ cô cũng có thể hiểu anh ta. Đứng ở góc độ của anh ta thì các vấn đề cần bận tâm, cần suy xét đều khác cô. Sự phát triển của công ty, kế sinh nhai của hàng ngàn nhân viên quan trọng hơn nhiều so với tính mạng của hai người. Có tai nạn là chuyện xấu nhưng cũng là chuyện tốt, đây là một cảnh báo, qua đó ít nhất cũng có thể phát hiện vấn đề, phát hiện được vấn đề sẽ có thể giải quyết, giải quyết được tất cả sẽ an bình.
Thực ra Ninh Trí sống rất khó khăn, anh ta không nhiều lời nhưng cô có thể tưởng tượng được. Để có ngày hôm nay, anh ta đã phải rất vất vả, cho nên cô đồng ý giúp anh ta, bởi vì anh ta từng có tên là Lưu Dương.
Sau khi giúp anh ta, cô cảm thấy trong lòng rất nhẹ nhàng nhưng lại hơi trống rỗng. Giống như một đứa trẻ cầm bài thi được điểm 10 nhờ quay bài đứng trong lớp học sợ hãi nhìn mọi người, cực kì khát vọng có thể nhìn thấy một ánh mắt tín nhiệm.
Thư Sướng lái xe rất nhanh, mười lăm phút đã về đến Khế Viên. Cô có chìa khóa nhà Bùi Địch Văn, sau khi gõ cửa một lát không thấy ai trả lời, cô liền tự mở cửa vào nhà.
Cửa phòng bếp đang đóng, qua cửa kính cô nhìn thấy Bùi Địch Văn mặc áo len hoa tối màu đang bận rộn, hơi nước nghi ngút, máy hút khói kêu vù vù, thảo nà