Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342432
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2432 lượt.
br>"Tôi có hẹn với bạn rồi". Thư Sướng nói nhẹ nhàng.
Dương Phàm thất vọng ờ một tiếng, nụ cười nhanh chóng biến mất, ánh mắt trở nên buồn bã.
"Anh không về giúp vợ anh chăm sóc em bé à?"
Dương Phàm đưa tay gạt tóc, Thư Sướng nhìn thấy móng tay anh ta rất dài, móng tay nào cũng có một lớp bẩn đen sì.
"Không muốn về. Về nhà phiền chết đi được, con khóc, mẹ anh và Tiểu Khả cãi nhau, giọng của người giúp việc cũng điếc tai không kém, mẹ vợ lại còn chỉ huy từ xa, hình như ở nhà anh không có chỗ nào dung thân cả. Trong lòng buồn bực không chịu nổi, chỉ muốn tìm một người tâm sự. Xướng Xướng, nhớ lại chúng ta trước kia..."
Thư Sướng cười lạnh lùng ngắt lời anh ta, trên mặt lộ vẻ không kiên nhẫn, "Tôi không nhớ nổi trước kia như thế nào, để sau đi, tôi đang vội, phải đi trước". Ngay cả tạm biệt cũng không chịu nói, cô ngồi xuống, đạp ga, chiếc Chery lướt qua chỗ Dương Phàm như bay.
"Anh... Anh còn chưa nói xong mà!" Âm thanh cô độc của Dương Phàm chìm trong tiếng ồn ào của phố xá hoàng hôn.
Anh ta còn có mặt mũi nhắc tới trước kia, Thư Sướng cũng thấy xấu hổ thay cho anh ta. Diễm ngộ, có thai ngoài dự kiến, một cuộc sống hôn nhân hỗn loạn, tất cả đều là lựa chọn của anh ta. Có gan làm thì phải có gan gánh vác hậu quả, có gì để mà oán hận? Lúc này còn chạy tới tìm cô ôn lại chuyện xưa, muốn tìm được chút an ủi từ chỗ cô sao?
Đúng là quá mức buồn cười.
Lúc này Thư Sướng mới cảm nhận thật rõ, có lúc chia tay chưa chắc đã không phải một chuyện may mắn. Mặc dù lúc đầu hơi đau nhưng sau một thời gian ngoái nhìn lại sẽ không khỏi thầm than may mắn, may mà lúc đầu mình không lấy người đàn ông đó! Như cô với Dương Phàm, nếu không phải bởi vì bệnh của Thần Thần thì vĩnh viễn cô cũng không nhìn thấy bộ mặt thật của anh ta, một bộ mặt không hề đẹp trai tuấn tú mà cũng chỉ là một người đàn ông thông thường, ích kỉ, hẹp hòi, hơi hèn hạ.
Bùi Lạc Lạc đúng là một vị khách chu đáo, cô ta đã đứng đợi trước cửa khách sạn Hoa Hưng từ sớm, nhìn thấy xe của Thư Sướng, cô ta hưng phấn vẫy tay như thể sợ Thư Sướng không dừng xe lại.
Thư Sướng cười cười mở cửa xe để cô ta lên xe.
Bùi Lạc Lạc cong môi, "Thư Sướng, hôm nay chị xử sự không tồi, hình như em hơi thích chị rồi đấy".
"Cô đừng thích tôi quá thì hơn!" Cô không chịu được, quay đầu xe đi đến con ngõ nhỏ rất sâu theo tấm bản đồ đồng nghiệp đã vẽ cho.
"Ơ, Thư Sướng, tại sao ngay cả một cái vòng tay hay dây chuyền chị cũng không có? Anh cả em sẽ không hẹp hòi như vậy chứ? Từ trước Tết anh ấy đã bảo em thiết kế cho chị nguyên bộ trang sức, anh ấy không đưa cho chị à?" Bùi Lạc Lạc ngọ nguậy liên tục trên ghế không chịu ngồi yên, đến lúc quay sang nhìn thấy cổ và cổ tay Thư Sướng đều trống trơn liền lập tức thắc mắc.
"Tôi và anh ta chỉ là quan hệ lãnh đạo và thuộc hạ, không phải bạn để có thể tặng quà". Thư Sướng nói nhẹ nhàng, mồ hôi trên trán không ngừng chảy ra. Con ngõ này đúng là hẹp, lái xe không dễ tí nào.
Bùi Lạc Lạc nhìn cô với vẻ mờ ám, "Như thế này gọi là rụt rè hay là cãi cố? Chị lừa ai chứ, chị biết lần này mẹ em và mẹ cả đến Tân Giang làm gì không? Em nói cho chị nghe nhé, trong nhà họ Bùi, phụ nữ có thể tiêu tiền thoải mái, có thể học cắm hoa, thiết kế châu báu, nhưng không cho phép hỏi đến chuyện làm ăn. Đừng tưởng được gọi là phu nhân gì đó là oai, phu nhân cũng không có cơ hội tham dự các nghi thức như cắt băng khánh thành. Anh cả gọi hai người từ Côn Minh đến chính là để chính thức giới thiệu chị với họ, sau đó nếu thuận lợi thì mẹ cả sẽ cùng ăn cơm với bố mẹ chị".
"Cái gì?" Thư Sướng mất tay lái, chiếc xe đâm thẳng vào một gốc cây trong ngõ, lá cây rơi xuống như mưa.
"Xúc động rồi đúng không? Hê hê!" Bùi Lạc Lạc rất đắc ý, "Còn nói chị với anh cả chỉ là lãnh đạo và thuộc hạ, hai người không chỉ từng sống chung mà còn từng có em bé. Chỉ có điều... Ôi, có lần anh cả uống say rồi đột nhiên khóc nức nở, nói anh ấy mơ thấy đứa con đó. Em bé dang hai tay gọi anh ấy là bố, anh ấy muốn ôm con nhưng lại không làm sao ôm được. Đó là lần đầu tiên em nhìn thấy anh cả rơi lệ. Thư Sướng, chị..."
Mặt Thư Sướng đột nhiên trắng như tờ giấy, môi và tay đều không ngừng run rẩy, cô cố gắng lộ ra một nụ cười, "Tiểu thư Bùi, cô có biết lái xe không?"
Bùi Lạc Lạc biết lái xe nhưng lại xem không hiểu tấm bản đồ Thư Sướng đặt bên cạnh tay lái. Lúc này toàn thân Thư Sướng không còn một chút sức lực, nói chuyện cũng không xong, cô ta đành phải mò mẫm lái xe tiếp. Thấy phía trước có một quán cơm, cô ta quyết định ăn cơm tại đây luôn.
"Cơm thảo dược, vừa ngon vừa bổ, ăn ở quán này là tốt rồi". Bùi Lạc Lạc an ủi Thư Sướng, không hề cảm thấy cắn rứt gì sau khi ném ra một quả bom tấn như vậy.
Thư Sướng muốn cười cũng không thể cười nổi, tính mạng nhỏ bé và vội vã đó vẫn là một cái gai trong lòng cô, chỉ cần chạm vào lại đau âm ỉ. Cô cho rằng mình đã che giấu tất cả thật sâu, đã thu vén gọn gàng rồi đặt vào trong một góc không có ai chạm đến, lúc này tất cả những nỗi đau dồn nén trào ra như dời sông lấp biển. Cô cắn răng áp chế một tiếng