Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342433
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2433 lượt.
ta!"
"Thế em không lừa anh à?" Ánh mắt Bùi Địch Văn nhìn xuống bàn tay phải trống trơn của cô.
Thư Sướng quay đầu đi không nói gì.
Bùi Địch Văn nhíu mày, đột nhiên ôm lấy cô đẩy vào trong xe, đóng sập cửa rồi vòng sang ngồi vào xe từ phía bên kia.
Thư Sướng nhìn cảnh đêm bên ngoài cửa sổ trôi vùn vụt về phía sau, mệt mỏi nhắm mắt lại, "Bùi Địch Văn, rốt cục anh muốn làm gì?"
"Em biết mà".
"Em không muốn biết. Đau như vậy, một lần đã là quá đủ", mắt Thư Sướng ươn ướt, "Em chỉ muốn một cuộc sống bình tĩnh, không cần suy tính thiệt hơn. Anh không được áp đặt ý thức của anh đối với em, về Hồng Kông đi, từ bỏ dự án mở rộng phía bắc thành phố, em không muốn nhận bất cứ tình ý gì của anh nữa".
Bùi Địch Văn cười khổ, "Thư Sướng, đừng vội đoạn tuyệt được không? Cho chúng ta một cơ hội làm lại từ đâu?"
Thư Sướng không nói tiếp.
Bùi Địch Văn nhìn thẳng về phía trước, khớp xương ngón tay nắm vô lăng hơi trắng ra, "Nửa năm từ Tân Giang về Hồng Kông anh vẫn giữ số điện thoại di động ở Tân Giang. Công việc ở Tập đoàn rất bận rộn, anh thường phải làm việc đến nửa đêm. Đại bộ phận thời gian anh đều ngủ ở văn phòng, có lúc rạng sáng tỉnh lại anh cứ ngỡ mình đang ở Khế Viên, mở mắt ra đã gọi Thư Sướng, nghe âm thanh của chính mình vang vọng trong văn phòng, không biết thê lương đến mức nào. Lúc đó anh rất muốn gọi điện thoại cho em, lần lượt bấm từng số một rồi lại lần lượt xóa đi. Anh biết tình hình của anh còn chưa hoàn toàn trở nên tốt đẹp, anh cần nhẫn nại đến lúc anh có thể cho em một không gian hoàn toàn không có tủi thân, lúc đó anh sẽ lại xuất hiện trước mặt em".
"Năng lực thích ứng của em mạnh hơn anh, toàn bộ cuộc sống của em đã trở lại quỹ đạo bình thường, em không muốn đi chệch đường ray nữa".
Bùi Địch Văn cười cười u buồn, xe chạy đến khu thành bắc rất nhanh, rẽ vào ngõ nhỏ, anh dừng xe ở đầu ngõ.
Thư Sướng cầm túi xách xoay người định bước đi. Anh giữ cô lại, không đợi cô kịp phản ứng đã ôm chặt cô vào lòng: "Thư Sướng, bất kể em có nhận lời anh lần nữa hay không thì anh cũng sẽ không từ bỏ khu thành bắc, anh sẽ giúp em giữ được kí ức đó".
Nói xong anh buông cô ra, im lặng nhìn cô.
"Em... không cần kí ức gì cả". Giọng Thư Sướng quyết liệt, cô vung tay, cũng không biết tại sao viền mắt lại nóng lên.
Bùi Địch Văn cười mơ hồ, "Đã bao lâu em chưa đến thăm Thư Thần rồi? Hôm qua anh đến mang hai lon nước ngọt cho anh ấy, ngồi với anh ấy một lát. Anh ấy nói đã rất lâu không thấy em, anh ấy nhớ em. Mười lăm tháng bảy là lễ xá tội vong nhân, em không được quên mang quà đến cho anh ấy".
Thư Sướng ngây ngốc há miệng, một cảm giác áy náy từ đáy lòng tràn lên. Lần trước đến thăm Thư Thần là dịp lễ thanh minh. Cô đang vướng víu trong đám khúc mắc của mình nên tính tình cáu bẳn, cô không muốn đến quấy nhiễu linh hồn an tĩnh của Thần Thần. Còn bố mẹ cô bây giờ đã có Ninh Trí nên rất ít khi nhắc tới Thần Thần.
Chỉ thoáng chốc mà Thần Thần đã đi được hơn một năm rồi.
Cô mím chặt môi, hơi xót xa gật đầu với Bùi Địch Văn rồi xoay người đi về nhà.
"Thư Sướng, thực ra anh muốn nói là, cả khu thành bắc và em, anh đều sẽ không từ bỏ dễ dàng". Bùi Địch Văn dõng dạc tuyên bố phía sau cô.
Thư Sướng vẫn bước đi từng bước một không quay lại.
Để mời đại tiểu thư nhà họ Bùi đi ăn tối, Thư Sướng thật sự đã phải tốn rất nhiều tâm tư. Cô tìm mấy phóng viên mảng tổng hợp hỏi thăm quán ăn nào ở thành phố Tân Giang có nhiều món ăn đặc sắc. Có một phóng viên đề cử một quán cơm nhà nông, nói thức ăn ở đó rất có hương vị dân dã nhưng chế biến lại cực kì khéo léo, phong cách hoàn toàn khác các nhà hàng lớn. Có điều địa điểm hơi khó tìm, quán cơm nằm trong một ngõ nhỏ. Thư Sướng nghe tả đường đi mà chóng mặt nên đành nhờ phóng viên đó vẽ cho một tấm bản đồ.
Bốn giờ Bùi Lạc Lạc gọi điện thoại tới nhắc cô sáu giờ có hẹn. Thư Sướng bật cười, cảm thấy hơi sợ vị đại tiểu thư này.
Năm rưỡi cô thu thập đồ đạc ra khỏi tòa soạn báo, xe vừa ra khỏi cổng, đột nhiên cô nhìn thấy một bóng dáng đã lâu không gặp đang đứng bên đường: Dương Phàm.
Dương Phàm là người rất thích sạch sẽ, tóc không bao giờ rối một sợi, quần áo trước khi mặc bao giờ cũng phải là qua, li quần bao giờ cũng thẳng tắp xuống đến tận gấu quần.
Hôm nay không biết là bởi vì vội vã hay tại sao mà tóc anh ta rối như một cái tổ quạ trên đầu, đầu gối quần có một vết dầu to, áo sơ mi nhăn nhúm, hai vai buông rũ, mặt đầy bụi bặm.
Thư Sướng sửng sốt đánh giá anh ta, Đàm Tiểu Khả đã hết thời gian nghỉ sinh con từ lâu nhưng nói là thân thể quá yếu nên lại xin nghỉ thêm cho đủ nửa năm. Tại sao Dương Phàm lại ở đây?
Vừa nhìn thấy chiếc Chery của Thư Sướng, Dương Phàm đã giơ tay vẫy, mắt sáng lên.
Thư Sướng không thể không dừng xe lại, cô không xuống xe mà thò đầu ra ngoài cửa sổ, "Dương Phàm!" Vẻ mặt lãnh đạm lạnh lùng.
"Xướng Xướng, anh đang chuẩn bị gọi điện thoại cho em!"
"Có việc gì à?" Thư Sướng nhìn anh ta với vẻ xa cách.
"Cũng không có việc gì quan trọng. Anh... chúng ta đã lâu không gặp nhau, cùng đi ăn cơm?"<