Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Hồng Sớm Mai

Hoa Hồng Sớm Mai

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342434

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2434 lượt.

dưới ánh mắt soi mói của bao người, nụ cười của cô tỏ ra rất mất tự nhiên.
Tiếp theo Bùi Địch Văn lại giới thiệu mấy người khác với Thư Sướng, ngoài Trì Linh Đồng, mấy người đó đều là trợ lí đặc biệt phụ trách các lĩnh vực khác nhau của anh.
"Không cần giới thiệu em", lúc ánh mắt Bùi Địch Văn chuyển đến Bùi Lạc Lạc thì cô ta giơ tay tuyên bố, "Em thích tự giới thiệu".
Cô ta đứng dậy kéo tay Thư Sướng, "Đi, đi gặp người bạn cùng đi chơi Valentine với chị".
"Tôi... Tôi không..."
"Vậy là chị đồng ý mời em rồi? Bao giờ? Địa điểm ở đâu?" Vẻ mặt đắc ý, Bùi Lạc Lạc cười tươi như một con mèo ăn vụng cá thành công.
Thư Sướng thầm cắn lưỡi, dở khóc dở cười, có cảm giác như bị cưỡng ép, "Cô muốn ăn cái gì?"
"Cái này, cái này..." Bùi Lạc Lạc gõ tay lên má như chơi đàn piano, "Em phải suy nghĩ cho kĩ, chị cứ xác định thời gian đi, địa điểm để em chọn".
"Buổi tối ngày mai, tôi chỉ mời một mình cô".
"Biết rồi, không bắt chị phải tốn tiền đâu. Vậy sáu giờ chị đến khách sạn đón em".
"Cô ở khách sạn nào?"
"Khách sạn này luôn!"
Thư Sướng cười khổ, không hiểu vị thiên kim tiểu thư này cứ phải ép mình mời khách làm gì?
Xác định được thời gian xong Bùi Lạc Lạc mới cho Thư Sướng đi về.
"Thư Sướng, người đẹp vừa rồi là ai đấy, đúng là đẹp thật". Diệp Thông hỏi Thư Sướng, mắt vẫn lưu luyến nhìn theo bóng dáng Bùi Lạc Lạc.
Thư Sướng lườm cậu ta, "Tiên nữ giáng trần, không có cửa đâu".
Diệp Thông phản bác, chính khí lẫm liệt, "Chỉ cần có lòng thì hết thảy đều có thể xảy ra".
Thư Sướng vừa ngồi xuống thì đồ tráng miệng cũng được đưa lên. Vì là đêm thất tịch nên nhà hàng tặng mỗi bàn hai cốc kem. Cũng giống như đại bộ phận đàn ông khác, Diệp Thông không thích ăn đồ ngọt, cả hai cốc kem đều được đẩy sang cho Thư Sướng. Lúc này Thư Sướng cơ bản không thể nuốt được, cô cảm thấy sau lưng như có gai đâm nhưng lúc lén nhìn lại thì không phát hiện có ai đang nhìn mình.
Lại đa nghi rồi, Thư Sướng thở dài.
Ăn tráng miệng xong, Diệp Thông đi thanh toán. Cô nhân viên thu ngân cười tủm tỉm nói đêm nay là đêm thất tịch nên tất cả chi phí được giảm 50%.
Diệp Thông mừng như bắt được vàng, vốn đã cắn răng chuẩn bị tinh thần bị cắt cổ rồi, cậu ta vội hỏi nhân viên thu ngân xem đến bao giờ mới có chuyện tốt như vậy nữa, trung thu hay quốc khánh?
Nụ cười trên mặt nhân viên thu ngân lạnh đi, cô ta lườm một cái: "Anh muốn nhà hàng chúng tôi đóng cửa chắc?"
Diệp Thông vẫn cười tươi, "Đương nhiên tôi không muốn như vậy, phá sản rồi thì tôi biết đến đâu ăn cơm Tây chính tông như vậy?"
Thư Sướng kéo áo Diệp Thông, dùng khẩu hình nói, "Đừng ba hoa nữa. Đi thôi!"
Đêm thất tịch, nhà hàng chỉ mong có thể tăng giá gấp đôi chứ làm gì có chuyện giảm 50%? Thư Sướng hít sâu, khóe mắt thoáng nhìn thấy bóng người cao cao của Bùi Địch Văn biến mất phía sau cửa.
Hai người đi ra khỏi nhà hàng, Diệp Thông đến bãi đỗ xe lấy xe, dặn Thư Sướng đứng ở bên ngoài chờ. Thư Sướng lấy điện thoại ra xem giờ, phát hiện lúc tám rưỡi Ninh Trí có gọi một cuộc điện thoại, cô liên gọi lại.
"À, vốn định gọi em ra ngoài uống cốc cà phê nhưng sau đó Tư Viễn gọi mấy người nên bọn anh lại đến quán bar uống rượu". Ninh Trí lười nhác trả lời trong tiếng nhạc jazz do một người da đen biểu diễn.
"Có lái xe không?"
"Không, anh sẽ không ngồi quá lâu. Ngày mai anh phải đi cùng Tư Viễn về Bắc Kinh mở hội nghị cổ đông đột xuất, hai ngày sau sẽ về. Thư Thư, căn hộ liền kề ở khu Giang Tâm Các đó chuẩn bị hoàn thiện rồi, anh đã cho công ty trang trí nội thất số điện thoại di động của em, em có yêu cầu gì thì cứ nói với kiến trúc sư của người ta. Hoàn thiện hết khoảng bốn tháng, sau đó để khoảng nửa năm cho khô hẳn, đầu mùa hè sang năm có thể chuyển tới ở.
Thư Sướng sửng sốt, "Gấp như vậy à? Thời gian giải phóng mặt bằng đã được xác định chưa? Tiền nhà còn chưa trả mà!"
"Tiền nhà anh bảo kế toán ứng từ tiền đền bù. Nhà em rộng mấy trăm mét vuông, tiền đền bù rất nhiều, trả tiền mua nhà, trang trí nội thất, mua đồ gia dụng, đồ điện xong cũng vẫn còn thừa không ít, sau này sẽ gửi vào tài khoản của em!"
Thư Sướng yên lặng một lát, nghe giọng Ninh Trí thì có vẻ dự án khu thành bắc đã nắm chắc thắng lợi, bây giờ bắt đầu chuẩn bị công việc bước tiếp theo rồi.
"Thư Thư?" Ninh Trí không nghe được âm thanh, cho rằng điện thoại mất sóng nên lại gọi mấy tiếng.
"Em đây", Thư Sướng vội lên tiếng, "Em đang úp mặt vào tường hối lỗi. Chuyện của nhà em mà toàn để anh phải bận tâm, em là chủ nhân mà lại không khác gì người ngoài cuộc".
"Thư Thư, sau này chúng ta là người một nhà".
Thư Sướng cười cười ngượng ngùng, dặn dò thêm vài câu rồi mới dừng cuộc gọi. Ngẩng đầu lên, cô phát hiện chiếc Continental Flying Spur của Bùi Địch Văn đang đỗ trước mặt, ánh mắt anh dịu dàng nhìn cô qua cửa kính.
Anh xuống xe mở cửa bên kia ra, "Lên xe đi, anh đưa em về nhà".
"Em có xe". Thư Sướng nhẹ nhàng lui lại vài bước.
"Vừa rồi ở bãi đỗ xe anh đã bảo Diệp Thông lái xe về trước, anh bảo Lạc Lạc tìm em nói chuyện!"
"Anh lừa cậu