Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Hồng Sớm Mai

Hoa Hồng Sớm Mai

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342431

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2431 lượt.

than thở đang muốn bật ra đến mức hai mắt cay xè, cô chỉ có thể ngẩng đầu lên nhìn không trung dần dần mờ tối, cố gắng làm cho trận rung động tâm tình này qua đi.
Bùi Lạc Lạc sống ở nước ngoài nhiều năm nhưng vẫn nói tiếng phổ thông rất khá. Cô ta xem thực đơn, không hỏi ý kiến Thư Sướng mà tự gọi một loạt các món canh dược thảo, lí do đưa ra là: "Mùa thu phải tẩm bổ thật tốt thì mới có sức mà qua được mùa đông".
Người phục vụ mang một ấm trà gừng lên cho hai người uống trong lúc chờ đồ ăn.
Thư Sướng uống trà, mắt nhìn Bùi Lạc Lạc, không biết nên trò chuyện về vấn đề gì, nghĩ hồi lâu mới tìm được câu mở đầu, "Dường như tình cảm giữa cô và anh cả cô rất tốt".
Bùi Lạc Lạc cười ngây thơ, "Đương nhiên, em là con gái, không có khả năng đe dọa đến bất kì ai".
"Ơ?" Thư Sướng ngơ ngác trước câu trả lời của cô ta.
Bùi Lạc Lạc nhìn cô, mỉm cười hiểu ý, "Gia đình bình thường không có gia sản gì, bất kể con trai hay con gái đều phải ra ngoài xã hội kiếm sống nên có thể nói nam nữ bình đẳng một cách chính khí lẫm liệt. Nhưng những người như trong gia đình em thì làm sao có thể nói như vậy? Ngay cả con trưởng với con thứ, con vợ cả với con vợ hai cũng có khác biệt cực lớn. Như em thì cùng lắm cũng chỉ có một khoản của hồi môn kha khá, còn gia sản lại không có bất cứ quan hệ gì với em. Cho nên mới nói mặc dù là con vợ hai nhưng lại là con gái nên em có thể sống rất thảnh thơi trong nhà họ Bùi, mẹ cả cũng coi em như con đẻ, ngược lại mẹ em thì suốt ngày lải nhải. Ôi, mẹ em không hiểu tình hình, không biết địa vị của mình bây giờ khó xử thế nào, may mà có có ông nội em can thiệp, chứ chút tình nghĩa bố em dành cho bà ấy đã hết sạch từ mười năm trước rồi. Cuộc sống của phú hào cũng như quan trường, như chiến trường, người thức thời mới là tuấn kiệt".
Thư Sướng không biết nói gì cho phải, cô cũng không hiểu nổi kiểu mô hình gia đình phức tạp đó. Phản ứng đầu tiên của cô giống như đang nghe kể chuyện, nhưng nhìn vẻ bất đắc dĩ trong đôi mắt đẹp lấp lánh của Bùi Lạc Lạc, cô chỉ có thể nói bất kể là nhà nghèo hay nhà giàu thì nhà nào cũng có nỗi niềm khó nói như nhau.
Lúc này nhân viên phục vụ đưa thức ăn lên, một đĩa móng giò thật to, cô vội vàng nói, "Món móng giò này rất thơm, không ngửi thấy mùi thuốc gì cả".
Bùi Lạc Lạc nhìn, "Em gọi đấy".
Người phục vụ nghe thấy cũng cười, giúp hai người dùng dao tách móng giò ra rồi lại đưa lên mấy món nữa rồi mới cung kính mời hai người ăn.
"Thực ra anh trai em cũng cực kì ưu tú, không kém anh cả là mấy, chỉ tiếc anh ấy là con vợ hai". Bùi Lạc Lạc cầm đũa, đột nhiên nói một câu.
Anh trai trong miệng Bùi Lạc Lạc chắc là Bùi Địch Thanh, người anh cùng cha cùng mẹ của cô ta. Thư Sướng nhớ trong tư liệu của Triệu Khải có nói anh ta là một kiến trúc sư thiên tài, tuy nhiên trời xanh đố kị anh tài cho nên chết sớm. Bùi Lạc Lạc mím chặt môi, nước mắt từ từ trào ra, cô ta bối rối lấy khăn giấy trong túi xách để sau lưng ra lau, "Anh ấy đã đi được gần bốn năm rồi, em rất nhớ anh ấy nhưng lại không được nhắc tới. Có lúc em rất muốn cầm một con dao chém chết con mụ Tống Dĩnh đó, sau đó ăn hết thịt, còn xương thì chôn ở vườn hoa sau nhà".
Thư Sướng bị giọng nói giận dữ thù hận của Bùi Lạc Lạc làm kinh hãi, "Có thể... đổi một cách khác hay không?"
Cô cố gắng trêu đùa cho vui vẻ.
Bùi Lạc Lạc trợn tròn mắt, "Như vậy đã là nhẹ nhàng lắm rồi. Chị biết không? Hai anh của em đều bị con mụ đó làm hại rất thảm".
Thư Sướng bối rối một tiếng, cảm thấy khó có thể thừa nhận sự tín nhiệm bất ngờ này của Bùi Lạc Lạc. Cánh cổng thần bí của nhà họ Bùi từ từ mở ra trước mắt cô, cô dần thấy rõ đồ đạc trong nhà. Cô không tò mò, cũng không thấy vinh hạnh mà lại có cảm giác sợ hãi âm thầm. Bùi Lạc Lạc tiết lộ càng nhiều việc nhà thì cô càng cảm thấy hỗn loạn.
"Tiểu thư Bùi, thức ăn sắp nguội rồi, mau ăn đi!"
"Em không đói", Bùi Lạc Lạc đã mở miệng ra là không muốn ngậm lại nữa. Cô ta uống một ngụm trà gừng, "Không được gọi là tiểu thư Bùi, gọi em là Lạc Lạc được rồi".
Thư Sướng cười hậm hực.
"Nhất định anh cả em không nói những chuyện này với chị đúng không?"
Thư Sướng hạ thấp tầm mắt.
"Thư Sướng, chị không hiểu đàn ông. Trước mặt người phụ nữ mình yêu, bọn họ sẽ không lật áo mình lên để người đó nhìn thấy những vết sẹo trước đây của mình. Anh cả em lại là một người đàn ông hà khắc đến mức gần như hoàn mỹ, kể cả bị chị hiểu lầm thì anh ấy cũng có thể cắn răng nuốt xuống bụng, nói gì đến một vết sẹo không thể nào mở miệng nói ra như vậy!" Dường như đã chìm đắm trong chuyện cũ, Bùi Lạc Lạc nhắm mắt lại yên lặng một hồi lâu.
"Vậy thì không cần nói, dù sao cũng đã là quá khứ".
"Nếu em không nói thì con đê chắn nước trong lòng chị sẽ không sụp đổ, vậy thì đến bao giờ anh cả em mới theo đuổi được chị? Bao giờ nhà họ Bùi mới có thể sống như một gia đình bình thường?" Bùi Lạc Lạc đột nhiên mở mắt ra.
Thư Sướng kinh ngạc, bữa tối Bùi Lạc Lạc ép cô mời này quả nhiên là có mục đích.
"Chuyện này thực sự có thể nói là một vết nhơ trong gia đình, ngay cả mấy