Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Hồng Sớm Mai

Hoa Hồng Sớm Mai

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342419

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2419 lượt.

ch Văn xoa huyệt thái dương ngẩng đầu lên.
Mưa rồi.
Mưa thu không một tiếng động, mang theo vẻ đìu hiu, lạnh lẽo. Anh không khỏi rùng mình một cái, đứng dậy ra đóng cửa sổ. Bên ngoài, hàng ngàn hàng vạn gia đình đã an nhàn nghỉ ngơi nhưng ánh đèn vẫn rực rỡ. Cửa sổ phòng sách quay về hướng bắc, Bùi Địch Văn chống tay lên bệ cửa sổ lặng lẽ nhìn về phương xa khe khẽ thở dài.
Có người gõ cửa.
Cửa không khóa, sau mấy tiếng gõ cửa liền mở ra, Trữ Ái Lâm bưng một bát trà sâm đi vào.
Ngửi thấy mùi nhân sâm, Bùi Địch Văn cau mày, "Mẹ, mùa thu uống trà sâm sẽ sinh hỏa khí trong người".
"Con làm việc vất vả như vậy, sao có thể không ăn nhân sâm để bồi bổ nguyên khí được. Con quá nhã nhặn, phải có khỏa khí mới có thể trấn áp được người khác". Trữ Ái Lâm đặt bát trà lên bàn, kéo ghế đến ngồi đối diện với Bùi Địch Văn, "Con chuyển về Khế Viên đi. Khách sạn có tốt đến mấy cũng chỉ là khách sạn, buổi tối muốn nấu một bát canh cho con cũng phải gọi phục vụ buồng phòng".
Bùi Địch Văn cười cười, uống một ngụm trà sâm không trả lời. Sau khi rời khỏi Hoa Đông buổi chiều, anh vẫn trả tiền thuê căn hộ ở Khế Viên. Công ty Hằng Vũ có mấy tòa nhà văn phòng ở Tân Giang, mua mấy căn hộ trong một tiểu khu cách công ty không xa để làm nhà tập thể cho nhân viên vì có một số người từ Hồng Kông tới đây làm việc. Thời gian này anh vẫn ở khách sạn, anh sẽ chuyển về Khế Viên, nhưng anh không muốn chuyển về đó một mình.
Trữ Ái Lâm nhìn con trai, chần chừ một lát rồi vẫn hỏi, "Địch Văn, cô gái đó... các mặt đều không tồi, có điều tính cách hơi cứng rắn, ánh mắt nhìn người khác cũng giữ khoảng cách, con có nên suy nghĩ..."
Bùi Địch Văn lập tức ngẩng mặt ngắt lời bà, "Mẹ, con sẽ cân nhắc thận trọng, mẹ không cần lo lắng".
Thấy bàn tay Bùi Địch Văn bưng bát trà trở nên trắng bệch, Trữ Ái Lâm không nói nữa.
Đứa con trai này của bà sau khi sinh ra đã được đưa đến Pháp học, tiếp nhận giáo dục lễ nghi của nước ngoài, đến khi lớn vẫn không có gì khiến bà phải bận tâm. Vì anh, địa vị nữ chủ nhân nhà họ Bùi của bà vẫn sừng sững không đổ. Mặc dù ngoài miệng không nói nhưng trong lòng bà vẫn tự hào vì anh. Không ngờ một đứa con ưu tú như vậy lại vấp ngã nặng nề trong hôn nhân. Chuyện này cũng có lỗi của bà. Bà sợ anh không nghe lời khiến Bùi Thiên Lỗi tức giận, quyền thừa kế bị ảnh hưởng nên đã ra sức khuyên nhủ anh, cuối cùng làm cho anh thỏa hiệp.
Vừa nghĩ đến việc này Trữ Ái Lâm lại hối hận không thôi. Bùi Địch Văn đến Tân Giang làm việc ba năm, chỉ cần về Hồng Kông là bà lại tìm mọi cách giới thiệu thục nữ danh môn cho anh, anh từ chối hết thảy. Vợ chồng bà và kể cả Bùi Thiên Lỗi cũng chỉ có thể để yên không còn hoa tay múa chân đối với việc hôn nhân của anh.
Hôn sự của Bùi Địch Văn là một góc chết trong nhà họ Bùi, không ai dám động chạm đến.
Đến tận cuối năm ngoái Bùi Thiên Lỗi bị ốm nằm viện, hôm xuất viện, anh nghiêm túc nói anh phải công bố thông tin anh đã li hôn Tống Dĩnh với bên ngoài, bởi vì anh muốn chính thức cưới một phụ nữ đại lục tên là Thư Sướng.
Bùi Thiên Lỗi ngồi bên bàn ăn không lên tiếng, sau khi ăn xong mới gọi anh vào phòng sách. Hai ông cháu nói chuyện rất lâu, lúc đi ra, Bùi Địch Văn nói với bà, ông nội bảo anh trì hoãn hai tháng, giá cổ phiếu Hằng Vũ đang lên cao, không nên có gió thổi cỏ lay gì. Nhìn nét dịu dàng hiếm thấy trên mặt con trai, bà không hỏi gia thế hay tướng mạo cô gái đó. Khó khăn lắm mới thấy con trai động lòng, bà thật sự sợ anh sống độc thân cả đời.
Lúc bà ở Côn Minh, Bùi Địch Văn gọi điện thoại yêu cầu bà đến Tân Giang gặp Thư Sướng, bà không nói hai lời, lập tức mua vé bay tới đây.
"Vậy bao giờ mẹ đến gặp bố mẹ nó?"
Bùi Địch Văn cười khổ, "Có lẽ phải để lúc khác, cô ấy hơi hiểu lầm con, bọn con đang căng thẳng lắm".
"Nó còn dám làm cao cơ à?" Trữ Ái Lâm trừng mắt không dám tin.
Bùi Địch Văn nhắm mắt tự giễu, "Mẹ, mẹ cho rằng con trai mẹ cao giá lắm à?"
Trữ Ái Lâm sững người.
"Có một số việc con làm không tốt, cô ấy tức giận là đúng. Nhưng bất kể thế nào con cũng sẽ không từ bỏ cô ấy. Mẹ, Tân Giang bắt đầu lạnh rồi, mẹ hay viêm khí quản, về Hồng Kông sớm một chút đi. Dì với Hân Nhi cũng không nên ở đây nữa".
"Địch Văn, con không được chiều nó quá. Có thể vào nhà họ Bùi là nó đã phải tu nhân tích đức mấy đời rồi!"
"Vào nhà họ Bùi tốt lắm à?" Bùi Địch Văn hỏi ngược lại.
Trữ Ái Lâm đột nhiên không nói nữa.
"Mẹ, mấy năm nay trong lòng mẹ có thật sự hạnh phúc không?"
"Mẹ hạnh phúc chứ, mẹ có con! Bây giờ ông nội con không khỏe, con là người nắm quyền hành thực sự của Hằng Vũ, mẹ không thể nào suy tính thiệt hơn như trước nữa, để mặc cho bố con ở bên ngoài làm càn, mẹ không nghĩ nhiều làm gì. Sau này bọn họ làm gì cũng đều phải nhìn sắc mặt mẹ". Trữ Ái Lâm nói kiêu ngạo.
"Mẹ, hạnh phúc của phụ nữ có thể do bố mẹ cho, cũng có thể do con cái cho, nhưng đại bộ phận là do người sống cùng mình đến già cho. Mấy năm nay mẹ vất vả quá". Bùi Địch Văn đứng dậy ôm vai Trữ Ái Lâm.
Từ khi anh nhớ được chuyện, dường như nhà họ Bùi luôn phải t