Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Hồng Sớm Mai

Hoa Hồng Sớm Mai

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342685

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2685 lượt.

chính thức công bố sự thật anh ấy đã li hôn Tống Dĩnh với truyền thông. Thư Sướng, chị đừng quá để ý đến những chuyện vụn vặt, cũng đừng trách anh cả em. Anh ấy không phải là một người có thể làm mọi việc mình muốn, mọi lời nói và hành động của anh ấy đều sẽ ảnh hưởng đến vận mệnh của Hằng Vũ, có một số việc cần có cả một quá trình. Chị đừng từ bỏ anh ấy, hãy thử đứng ở vị trí của anh ấy để nhìn nhận vấn đề, chị sẽ hiểu anh ấy hơn".






Thời gian không còn sớm, trả tiền đi ra, trên đường đi hai người đều không nói chuyện. Thư Sướng đưa Lạc Lạc về khách sạn, sau khi chia tay cô không về nhà vội mà lái xe đến Khế Viên. Cô không đi vào, chỉ dừng xe bên ngoài, mở cửa sổ xe để mặc gió thu thổi tới.
Cô im lặng nhìn cửa sổ chằm chằm, nhắm mặt lại cô cũng có thể mô tả mọi thứ bên trong, có điều nghe nói bây giờ căn hộ này đang để không.
Trên bầu trời, vầng trăng tròn vành vạnh treo trên đỉnh Khế Viên, mấy đám mây nhẹ trôi, ánh trăng lúc sáng lúc tối, trời có rất ít sao.
Có rất nhiều đêm cô dựa vào trong lòng anh, cũng nhìn mặt trăng trên trời như vậy. Cô lắng nghe tiếng tim anh đập, anh cúi đầu xuống hôn lên tóc cô, sau đó từ từ lướt xuống trán cô, cuối cùng áp lên môi cô nóng rực.
Ánh trăng dịu dàng chiếu xuống vai hai người.
Anh lại chôn chuyện quá khứ thật sâu dưới đáy lòng, thà rằng bị cô hiểu lầm, bị cô xa lánh. Anh làm như vậy không chỉ khiến cô đau lòng và tuyệt vọng mà còn làm mất đứa con của bọn họ.
Có phải anh cho rằng chắc chắn cô sẽ giữ vững trái tim mình cho anh? Hay là trong lòng anh cho rằng cô thích anh, cô sùng bái anh như một thần tượng hoàn mỹ, không cho phép có bất cứ tì vết nào?
Cầm tay nhau, sống bên nhau đến đầu bạc răng long. Câu này mô tả một hình ảnh nương tựa vào nhau. Anh cho em sức mạnh, em cho anh ấm áp, không thể chỉ nhận được mà không cho đi.
Vì sao anh lại thích cô, anh muốn nhận được thứ gì từ cô?
Một cái ôm lúc cô đơn?
Anh là một lãnh đạo hoàn hảo nhưng lại không phải một bạn trai tốt. Anh bày một lớp phòng hộ quanh người, không cho cô thấy rõ anh.
Bây giờ Bùi Lạc Lạc vén tấm mạng che mặt thần bí của anh lên, cô thấy rõ anh, nhưng lại không có cảm giác vui sướng như sống sót sau đại nạn, như khổ tận cam lai.
Không phải yêu hay không yêu, mà là cô không thể chấp nhận sự che giấu và dối trá vĩnh viễn tràn ngập trong quan hệ của họ. Anh sẽ không thay đổi, cho dù sau này họ sống với nhau thì khi có vấn đề gì anh vẫn cắn răng một mình chịu đựng, giữ cho cô một không gian để sống vô lo vô nghĩ. Những lúc cô thấy mình đang hạnh phúc thì anh lại ngập trong đau khổ, cô có thể vô lo vô nghĩ được không?
Còn có gia thế của anh nữa, đó cũng là một thử thách.
Bùi Lạc Lạc đã nói, con cái trong nhà họ Bùi đều sống rất khó khăn, cô có thể đảm nhiệm vai trò dâu trưởng trong một gia đình phú hào hay không?
Thư Sướng lắc đầu quả quyết.
Nếu có ngày cô dũng cảm từ bỏ tất cả để theo anh đến Hồng Kông, anh cũng sẽ không để cô phải tủi thân làm một kẻ ăn bám mà có thể sẽ cho cô một chức vụ trong Tập đoàn Hằng Vũ, làm công tác từ thiện, khi anh ra ngoài tiếp khách cô sẽ là một thứ đồ trang sức bên người anh. Trọng trách trên vai anh khiến anh không thể ở bên cô cả ngày, khi bận việc có thể mấy tháng cũng không gặp nhau. Càng ngày tinh thần cô sẽ càng sa sút, tình yêu có đậm yêu đến mấy cũng sẽ từ từ hao mòn với thời gian. Cô là con nhà nghèo, quen với cuộc sống vất vả vì miếng cơm manh áo, về nhà dựa vào trong lòng chồng than thở giá cả quá cao, thời tiết càng ngày càng xấu, con cái nghịch ngợm không chịu làm bài tập, ngoài trời nóng như đổ lửa.
Cô thật sự sợ mình sẽ trở thành một người vợ khó tính khó nết.
Một người vợ như vậy còn có thể nhận được tình yêu của anh hay không?
Nếu còn thêm dối trá và che giấu, cô thật sự không biết mình sẽ biến thành một người như thế nào.
Có lẽ rất lâu trước cô đã dự cảm được sẽ có một ngày như hôm nay, nhưng cô vẫn quả quyết quay lưng.
Cứ làm một người phụ nữ chiếm một góc trong trái tim anh, để sau khi về già, anh nhớ rất lâu trước kia anh đã từng yêu một phụ nữ, người phụ nữ đó độc lập kiên cường, từng là cấp dưới, là học trò của anh.
Nghĩ đến những vất vả của anh trong mấy năm đó, một người đàn ông kiêu ngạo như vậy bỗng trở thành nhân vật chính trong một trò hề, anh vẫn không ngã xuống, đúng là khốn khổ, trong lòng cô lại cảm thấy thương xót anh ta vô cùng.
Nhưng anh không cho cô nhìn thấy mặt đó của mình. Vì vậy cô đành phải nhai vụn và nuốt hết tất cả những lưu luyến đó vào bụng.
Một đám mây trôi tới che khuất mặt trăng, khuôn mặt Thư Sướng chìm vào trong bóng tối, cô đưa tay lau nước mắt.
Rất lâu sau đó cô mới quay đầu xe về nhà.
Trong bóng đêm, cô thì thào nói: "Bùi Địch Văn, em yêu anh, nhưng em phải dần quên anh đi".
7. Rừng phong vẫn đỏ
Trong một căn phòng trên tầng cao nhất của khách sạn Hoa Hưng, một cơn gió đêm mang theo hơi nước của cơn mưa từ ngoài cửa sổ thổi vào, mấy tờ giấy trên bàn kêu loạt soạt, Bùi Đị


Disneyland 1972 Love the old s