Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Hồng Sớm Mai

Hoa Hồng Sớm Mai

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342344

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2344 lượt.

ong lòng nhớ đến bản tin giá trị năm con số, đầu có đau đến mấy Thư Sướng cũng phải thức dậy đi làm.
An Dương để chiếc Chery của Thư Sướng ở nhà Mục Thắng Nam. Thư Sướng dậy muộn không muốn đến nhà Mục Thắng Nam lấy xe nên đi thẳng đến ga tàu điện ngầm.
Đi tàu điện ngầm mùa hè quả thực là một loại hình phạt. Không gian kín mít, tiếng quạt điện thổi vù vù mệt mỏi, những hành khách vội vàng không buồn nhìn nhau mà chỉ cố đứng vững gót chân, mùi mồ hôi lãng đãng trong không khí hòa lẫn với các loại mùi khó ngửi khác.
Rốt cục cũng đến tòa soạn báo, bước vào thang máy cùng một đám văn nhân, Thư Sướng vẫn cúi đầu sợ không cẩn thận gặp phải Bùi Địch Văn.
Tối qua thật là mất mặt, giờ nghĩ lại cô vẫn còn sợ hãi.
"Anh đi lấy chìa khóa". Bùi Địch Văn coi như không nghe thấy lời Thắng Nam.
Trên đường đi lấy chìa khóa anh đã tranh thủ trả tiền ở quầy bar, chu đáo không chê vào đâu được.
"Cũng có vài phần phong độ quý ông", Thắng Nam ghé vào bên tai Thư Sướng nói nhỏ, "Có điều lại quá gia trưởng".
Thư Sướng chỉ gật đầu. Vốn trước mặt anh cô đã không có chỗ ẩn trốn, bây giờ lại còn thảm hơn khi hình tượng hoàn toàn bị phá hoại.
Gần đây mọi việc thật sự quá tồi.
Rõ ràng là nhà Thư Sướng gần hơn nhưng Bùi Địch Văn lại đưa Thắng Nam về trước. Thắng Nam xuống xe, Thư Sướng ngồi trên ghế ngồi sang trọng và thoải mái của chiếc Continental Flying Spur. Nhìn vết bẩn trước ngực mình và trước ngực Bùi Địch Văn, cô chột dạ nuốt nước bọt.
"Tạm biệt Tổng biên tập!" Xe dừng lại ngoài đầu ngõ nhà cô, cô cung kính cúi đầu.
Bùi Địch Văn không quay đầu xe ngay mà bước xuống xe, "Nhà em là căn nhà nào?" Anh rất ngạc nhiên khi thấy trong thành phố phồn hoa như vậy lại có một nơi thanh tịnh thế này. Ngõ nhỏ vừa sâu vừa dài, hai bên đường có rất nhiều hoa và cây cối, gió đêm đưa tới mùi hương hoa hồng.
Thư Sướng chỉ tòa nhà hai tầng, "Đó là nhà em".
"Ờ, anh nhìn em vào nhà".
Thư Sướng định từ chối mà không dám, cô lại cúi người, "Tổng biên tập, hôm nay thật sự xin lỗi, quần áo của anh..."
"Tiền giặt quần áo sẽ trừ vào lương tháng này của em".
Thư Sướng cười gượng gạo, cô xoay người, cảm thấy chân cứng đờ, may mà còn không đi cùng tay cùng chân. Khó khăn lắm mới đi tới trước cửa, cô quay đầu lại nhìn, Bùi Địch Văn vẫn đứng bên cạnh xe.
Cô vẫy tay.
Bùi Địch Văn vẫy tay.
Đóng cổng lại, cô ôm mặt khóc không ra nước mắt.
***
"Coong!" Cửa thang máy mở ra.
Thư Sướng nặng nề kéo hai chân đi đến phòng làm việc, "Xướng Xướng, mau vào đây!" Tiếng Tạ Lâm vang lên từ văn phòng của phòng thể thao văn hóa.
Thư Sướng quay đầu nhìn lại, phát hiện người đẹp thời trang mình gặp ở cửa thang máy hôm kia cũng đang ở đó.
Hôm nay người đẹp đó mặc một bộ đồ công sở màu tím lộ ra một khí chất trẻ trung khác, giống như một đóa bách hợp nở rộ dưới mặt trời chói chang.
"Chị giới thiệu cho hai đứa một chút, đây là Thư Sướng ở phòng pháp trị, đây là Đàm Tiểu Khả, mới được tòa soạn bỏ số tiền lớn chiêu mộ từ Nhật báo Phương Nam về". Tạ Lâm nói.
"Lâm tỷ, đừng trêu em nữa, cái gì mà số tiền lớn chứ, người ta ngưỡng mộ đã lâu nên mới xin tới đây mà". Đàm Tiểu Khả cười xinh đẹp, tay trái lơ đãng che miệng, cử chỉ động lòng người.
"Chào Thư tỷ, em vừa đến đã được nghe đại danh của chị rồi, sau này mong chị chiếu cố". Cô ta mỉm cười đưa tay về phía Thư Sướng.
Trực giác của Thư Sướng không thích sự điệu đà của cô gái này, nửa lạ nửa quen mà đã Thư tỷ Thư tỷ!
"Em bao nhiêu tuổi rồi?" Cô khẽ bắt tay Đàm Tiểu Khả.
"Thư tỷ bao nhiêu tuổi?" Đàm Tiểu Khả nghiêng đầu cười hỏi.
"Hai mươi sáu".
"Sinh nhật tháng mấy?"
"Tháng hai!"
"Oa, cung Song Ngư!"
"Còn em?"
"Em nhỏ hơn Thư tỷ!"
"Nhỏ bao nhiêu?"
Đàm Tiểu Khả cười khanh khách, "Em không nói với chị".
Thư Sướng suýt nữa ngất xỉu, rốt cục tòa soạn cũng có người có thể sánh với Tạ Lâm rồi.
Tuổi của Tạ Lâm cũng là một bí mật, năm nay hai tám, sang năm lại hai bảy, lúc bị người khác ép hỏi quá mức chị ta sẽ hờn dỗi nói, "Anh/chị thử đoán xem!"
Chỉ có Thư Sướng biết Tạ Lâm đã hơn bốn mươi tuổi rồi, nhưng chị ta biết ăn mặc nên không thấy già, thay bạn trai như thay váy, lúc nào gặp cũng thấy chị ta cực kì xinh tươi.
"Xướng Xướng, em xem..." Tạ Lâm vỗ vai Thư Sướng, chỉ một bức ảnh trên hình nền máy tính của Đàm Tiểu Khả.
Trên ảnh, một làn sương mù lững lờ bay như một tấm lụa trắng, xa xa là một dãy núi, những khóm cây thấp tầng tầng lớp lớp bao bọc lấy Đàm Tiểu Khả. Đàm Tiểu Khả mặc xường xám màu phấn nhạt mỉm cười mơ hồ trước ống kính, nụ cười thanh nhã mà cổ điển, hoàn toàn dung hợp với sắc thái và bầu không khí xung quanh.
Thư Sướng nhất thời thật sự không thể tìm được mối liên hệ nào giữa người phụ nữ trong ảnh và Đàm Tiểu Khả trước mặt.
Đàm Tiểu Khả rất đắc ý, "Được rồi, còn nhìn nữa là người ta đỏ mặt đấy!"
"Đây là đâu?" Thư Sướng hỏi.
"Đầm lầy Tây Khê ở Hàng Châu. Trước khi nghỉ việc em đã đến Hàng Châu chơi mấy ngày, đó là vào tháng trước". Đàm Tiểu Khả cong miệng, đôi mắt như tan thành một vũng