Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Hồng Sớm Mai

Hoa Hồng Sớm Mai

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342354

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2354 lượt.

áo chí.
Người công nhân tiện tay đưa cho cô một tờ.
Cô lật đến mục pháp trị, nhìn mấy lần từ trên xuống dưới rồi từ trái sang phải, không có. Không thể như vậy được, từ khi bắt đầu viết bài độc lập, cô chưa bao giờ bị giữ bài lại cả. Đêm qua cô cố chống chọi với cái đầu ong ong để viết bài rồi gửi cả bản thảo và ảnh chụp đến hòm thư của biên tập, vừa kịp có thể đăng luôn trong số báo hôm nay.
Cô lại nhìn ngày tháng trên báo, là số hôm nay, vừa in xong, vẫn còn tỏa ra mùi thơm của mực in.
Cô quay đầu đi về phòng pháp trị.
"Biên tập Lí, anh nhận được thư điện tử em gửi đêm hôm qua chưa?" Cô hỏi biên tập trực ca đêm hôm qua.
Biên tập Lí gật đầu.
"Bản thảo đâu?"
"Bị Tổng biên tập cắt đi rồi".
Thư Sướng trợn mắt, "Cái gì?"
"Tổng biên tập nói bài đó tạm thời giữ lại, những việc khác anh cũng không rõ. Anh ấy nói nếu em có thắc mắc thì có thể trực tiếp đến hỏi anh ấy".
Thư Sướng ngẩn ra.
Thế này có coi là trả đũa không?






Thư Sướng do dự hồi lâu rồi cuối cùng vẫn quyết định đến văn phòng Tổng biên tập.
Vào làm việc tại tòa soạn báo ba năm, cô đã có thể coi như khách quen của căn phòng quyền uy này. Nhưng mỗi một lần đến đây cô vẫn toát mồ hôi, chân mềm nhũn ra, tim đập như nổi trống.
Không thể không thừa nhận cô hơi sợ Bùi Địch Văn, không phải chỉ vì tối qua nôn khắp người anh. Kết luận của cô là, bưng bát cơm của người ta, phải cẩn thận giống như đi trên băng mỏng.
"Tổng biên tập Bùi đang tiếp khách". Thư kí của Bùi Địch Văn là Mạc Tiếu chỉ chỉ chiếc ghế bên cạnh ra hiệu Thư Sướng ngồi đợi, nhân tiện mở ngăn kéo lấy ra một viên kẹo sữa Alpenliebe đưa cho Thư Sướng.
Thư Sướng đỏ mặt, hình như cả thế giới đều biết sở thích này của cô, duy có người thân thiết nhất của cô là Dương Phàm lại không rõ.
Bùi Địch Văn nhìn thoáng qua Thư Sướng sau đó đưa khách đến thang máy và bắt tay tạm biệt.
Người phụ nữ nghiêng người liếc mắt nhìn, "Tổng biên tập Bùi, anh đừng vội quyết định, suy nghĩ thêm một chút nữa được không?"
Bùi Địch Văn mỉm cười, "Nếu có một ngày tôi có đủ dũng khí lên TV thì tôi sẽ dành cơ hội này cho tiểu thư Kiều".
Cửa thang máy mở ra, anh dùng một tay chặn cửa thang máy, tay kia làm động tác xin mời với người phụ nữ đó.
"Tổng giám đốc Bùi nhát gan như vậy à? Có cần tôi cho mượn một bờ vai để dựa vào không?" Người phụ nữ ngang nhiên trêu chọc, khóe môi kéo thành một đường cong rất đẹp.
"Tôi sợ sẽ khiến người dân toàn thành phố Tân Giang căm phẫn! Tạm biệt!" Bùi Địch Văn mỉm cười gật đầu, dường như không nghe hiểu lời nói bóng gió của người đẹp.
Người phụ nữ cong miệng không cam lòng, cửa thang máy từ từ khép lại.
"Người đẹp này nhìn hơi quen quen". Thư Sướng vội vàng thu hồi ánh mắt, thì thầm với Mạc Tiếu.
"Kiều Kiều ở đài truyền hình Tân Giang!"
Thư Sướng vỗ trán, nhớ rồi, Kiều Kiều, người dẫn chương trình văn nghệ tổng hợp nổi tiếng được gọi là bông hoa của thành phố Tân Giang. Cô luôn chỉ theo dõi chương trình thời sự, thỉnh thoảng lắm mới chuyển sang kênh văn nghệ nhưng cũng từng nhìn thấy cô nàng dẫn chương trình có tên Kiều Kiều này.
"Đài truyền hình ra hết vốn rồi!" Không ngờ phái cả át chủ bài đích thân đến mời Bùi Địch Văn, thể diện của Bùi Địch Văn thật lớn.
"Thì còn phải xem người định mời là ai". Mạc Tiếu khẽ cau mày, thấy Bùi Địch Văn đi vào, bà lại khôi phục vẻ mặt yêu nghề.
"Vào đi!" Bùi Địch Văn nhìn Thư Sướng.
Thư Sướng theo anh đi vào văn phòng, Mạc Tiếu kéo cửa kính lại.
Mùi thuốc lá lẫn với mùi nước hoa của phụ nữ trong phòng hơi khó chịu, Bùi Địch Văn lạnh mặt mở tất cả cửa sổ ra sau đó mới ngồi trở lại bàn làm việc, vẻ mặt như một tờ giấy trắng không có bất cứ nội dung gì.
Thư Sướng cảm thấy hồi hộp.
Một người thật sự hung dữ không nhất định phải có một khuôn mặt đồ tể, dù không nói không cười nhưng Bùi Địch Văn đã rất đáng sợ.
"Có việc gì?" Lời ít, ý lạnh.
Thư Sướng nuốt nước miếng, "Tổng biên tập, em có một bài viết về việc khách hàng cắn thuốc lắc ở Đêm Paris..."
"Là anh cắt đi". Bùi Địch Văn hơi nheo mắt, bắt đầu cầm bút sửa chữa tài liệu.
Một ngọn lửa vô danh bùng lên trong lòng Thư Sướng, "Bài viết đó có vấn đề gì à?" Giọng cô cao hơn mấy nấc.
"Tin tức phải căn cứ vào sự thật chứ không phải căn cứ vào tin đồn vỉa hè". Bùi Địch Văn không ngẩng đầu lên.
"Em có ảnh chụp làm chứng".
"Vẫn không đủ".
"Vậy thế nào mới là đủ? Tìm ra thuốc lắc, heroin, tài mà tại chỗ?" Thư Sướng cười lạnh.
Bùi Địch Văn chậm rãi ngẩng đầu lên, vẻ mặt lạnh như băng, "Em rất coi trọng bài viết đó à?"
"Đương nhiên em phải coi trọng, nếu không em cần gì phải đến một nơi đắt tiền như vậy?" Nói xong Thư Sướng hơi chột dạ, hình như là người nào đó trả tiền chứ không phải cô.
"Anh thật sự không thấy sự coi trọng của em. Một phóng viên đủ tư cách sẽ không uống say khướt trước khi tìm tư liệu thực tế để viết bài".
Thư Sướng mím chặt môi, hít sâu, "Đúng vậy, tối qua em đã mất tự chủ, em sẽ đền tiền giặt đồ cho Tổng bi