Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Hồng Sớm Mai

Hoa Hồng Sớm Mai

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342347

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2347 lượt.

ên tập Bùi. Nhưng Tổng biên tập Bùi không nên tùy ý bác bỏ bản thảo này của em vì chuyện này".
Bùi Địch Văn im lặng nhìn cô một hồi, Thư Sướng thấy sống lưng lạnh buốt.
Anh bật cười lắc đầu, "Em cho rằng anh bận tâm chuyện em nôn lên người anh à?"
Thư Sướng không tránh né ánh mắt anh.
Bùi Địch Văn đứng lên đi tới cạnh cửa sổ, quay lưng về phía Thư Sướng, "Thư Sướng, em đã làm phòng viên pháp trị ba năm rồi, em đã tiếp xúc với tội phạm ma túy, em nên biết những người làm ăn dính dáng đến thuốc phiện đều là những người kiểu gì. Đêm Paris là hộp đêm số một ở Tân Giang, ở đó có mua bán thuốc lắc, đó không phải một tin tức mới. Những người liên quan đều biết mà không nói ra, nhưng vì sao chuyện này lại không vỡ lở, em đã nghĩ tới điều này chưa?"
Thư Sướng mấp máy môi không biết trả lời thế nào.
Bùi Địch Văn quay đầu lại, "Phóng viên không phải lực sĩ nên phải biết cách tự bảo vệ mình. Dương thiện phạt ác là một mỹ đức, nhưng phải lượng sức mà đi".
"Nhưng... đó là một tin tức chấn động?"
"Anh không thích. Mất một tin tức chấn động và mất một phóng viên anh vất vả bồi dưỡng, bên nào quan trọng hơn?"
Thư Sướng há hốc mồm.
Bùi Địch Văn cười cười, "Thư Sướng, biết vì sao lúc đầu anh không điều em đến làm mảng tổng hợp hay mảng giải trí không? Những mảng này có nhiều độc giả, yêu cầu cũng không cao lắm. Nhưng tờ báo của chúng ta không phải tờ báo chuyên về giải trí phải theo sát thị hiếu của người đọc. So với hai mảng này, mảng thời sự và mảng pháp trị có tính chuyên nghiệp cao hơn. Em là một người trái nghề mà lại làm mảng pháp trị, đối với em hay anh đều là một thử thách có độ khó cao, em đã không làm anh thất vọng. Thư Sướng, anh rất coi trọng em".
"Em... em..." Thư Sướng cứng họng, gương mặt hết đỏ lại trắng, không biết nói gì cho phải, cả người như giẫm trên mây, rất mờ mịt, rất hoảng hốt. Cô lắc đầu vứt bỏ những ý nghĩ không cần thiết.
"Vậy cứ để những người đó vĩnh viễn nhơn nhơn ngoài vòng pháp luật?" Cô hỏi ngược lại, chính khí lẫm liệt.
"Lại đây!" Bùi Địch Văn trở lại bàn làm việc cầm lấy chuột máy tính.
Thư Sướng đứng phía sau anh, cô cúi người xuống, hai người rất gần nhau, thực sự là gần trong gang tấc.
Thư Sướng nín thở tập trung suy nghĩ, cả người cứng ngắc.
Bùi Địch Văn quay đầu lại, một gương mặt đẹp trai ở cự li siêu gần, mùi đàn ông lẫn với mùi bạc hà mát lạnh tạt vào mặt, cô hoảng hốt lùi lại phía sau.
"Nhìn thấy chưa?"
Bùi Địch Văn mở một trang web, Thư Sướng nhìn thấy bài báo cô viết kèm theo những bức ảnh cô chụp tối qua được đăng trên trang web này, đã có rất nhiều người trả lời.
"Không được xem nhẹ sức mạnh của mạng Internet. Nếu đây là kết quả em cần thì em vừa lòng rồi chứ?"
Thư Sướng đứng thẳng dậy, chuyển mắt ra khỏi màn hình máy tính, trong đầu nghe thấy âm thanh của từng thỏi bạc trắng rơi xuống nước.
Khoản tiền năm con số đã bay đi theo gió rồi.
"Cảm ơn Tổng biên tập, em về đây". Cô uể oải, vẻ mặt buồn bã.
"Thư Sướng!" Bùi Địch Văn gọi cô lại, "Ai cho em tin tức này?"
"Bây giờ còn cần phải nói sao?" Thư Sướng cười khổ.
Dáng vẻ của Thư Sướng khiến Bùi Địch Văn nhíu mày.
"Tối thứ sáu này sắp xếp thời gian, mang theo bản thảo cuốn sách, chúng ta cùng đi ăn cơm với Giám đốc Liễu của Nhà xuất bản Trường Giang".
Thư Sướng không hiểu, "Không in luôn ở toàn soạn chúng ta à?"
"Trên phương diện xuất bản sách thì tiếng tăm của Nhà xuất bản Trường Giang cao hơn nhiều, họ biết cần phải tuyên truyền và quảng bá như thế nào".
Nhưng cô vẫn chán nản, lại không thể oán trách Bùi Địch Văn.
Thỉnh thoảng cô nghĩ, nếu không có Bùi Địch Văn chỉ bảo thì bây giờ mình có thể trở thành một phóng viên pháp trị đủ tiêu chuẩn hay không?"
Cô trở lại phòng làm việc, Tạ Lâm chống nạnh trợn mắt nhìn cô, "Thư Sướng, em không thích tiền à?"
Thư Sướng nhín vai với chị ta, "Chị nhầm rồi, em yêu nó như có duyên từ ba kiếp trước, có điều đã có người nhanh chân đến trước mất rồi".
Tạ Lâm lườm cô, "Đừng trách chị không giúp em, đó là em tự phí phạm cơ hội tốt đẹp này".
Thư Sướng cười cầu tài, bắt chước giọng Đàm Tiểu Khả, "Lâm tỷ, lần sau có cơ hội chị phải nhớ đến em đầu tiên đấy!"
"Xi, em không có thiên phú như người ta, có học cũng không giống".
"Tạ Lâm, Nhật báo Phương Nam và Hoa Đông buổi chiều của chúng ta chia đôi giang sơn, tại sao cô ta lại bỏ nơi phồn hoa đó để đến một thành phố nhỏ như Tân Giang này? Thật sự là được tuyển dụng với điều kiện ưu đãi à?" Thư Sướng không tin lắm, Đàm Tiểu Khả bằng tuổi mình, có tu luyện thế nào cũng chưa thể đắc đạo thành tiên được.
"Tình hình cụ thể còn đang điều tra, tóm lại là có chỗ dựa. Cô ta làm mảng văn nghệ, công việc chính là bới móc những chuyện không thể để người khác biết của đám minh tinh, chỉ cần dám làm thì sẽ rất ổn". Tạ Lâm nhếch miệng khinh thường.
"À!"
Điện thoại di động đổ chuông như báo cháy làm Thư Sướng giật nảy.
Thư Sướng thở dài vẫy tay với Tạ Lâm rồi cầm điện thoại ra cầu thang bộ nghe máy.
Sáng nay ra khỏi cửa nhà, Thư Sướng đã ra lệnh cho