Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342384
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2384 lượt.
ơng của anh ta, vết thương bị rách, da thịt hơi lật ra ngoài.
"Anh đánh cô ta bằng bàn tay này à?" Cô nhẹ nhàng hỏi.
Anh ta cười, "Thư Thư, em vẫn thông minh như khi còn bé, chuyện gì cũng không giấu được em".
"Rốt cục giữa anh và cô ta có chuyện gì?" Cô không tin anh ta tranh chấp với Tống Dĩnh là vì chuyện hủy bỏ đầu tư, những chuyện đó có thể nói chuyện tại công ty. Tống Dĩnh theo anh ta về nhà nhất định là để nói chuyện riêng tư giữa hai người. Anh ta và Tống Dĩnh đã biết nhau từ rất lâu trước, những tư liệu anh ta nói về Bùi Địch Văn đều đến từ Tống Dĩnh.
Ninh Trí nhếch môi, "Em không cần biết, Thư Thư. Em chỉ cần nhớ anh đã tốt với em như thế nào là được, tất nhiên nếu như em thấy anh đã từng tốt với em. Thư Thư, mỗi người có một mạng. Kiếp này vận mệnh của anh quá mức gập ghềnh, anh muốn kí thác hi vọng vào kiếp sau. Nếu có kiếp sau, chúng ta sẽ lại là hàng xóm, em sẽ lại thích anh, em nhất định phải nói với anh sớm một chút, như vậy anh sẽ ở bên em, sẽ không đi đâu cả. Chúng ta đợi đến sau mười tám tuổi sẽ cưới nhau, được không?"
Thư Sướng chỉ cảm thấy cổ họng như mắc nghẹn rất khó chịu, cô nuốt nước miếng, nói, "Không được nói những lời bi quan này, em nhất định sẽ nghĩ cách tìm người giúp anh. Anh chỉ lỡ tay giết chết cô ta, không phải giết người cố ý, phán quyết sẽ không quá nặng".
"Thư Thư, anh mệt rồi, thật sự quá mệt mỏi rồi. Anh muốn được im lặng nghỉ ngơi". Anh ta lắc đầu, "Không cần làm gì cho anh hết. Em có lời gì cần nhắn với Thần Thần không?"
Lòng Thư Sướng đau như cắt, cô cúi đầu, nước mắt như mưa.
"Trên đời này có ai đắc tội anh, vì sao anh phải rời bỏ cuộc đời này bằng cách đó?"
"Anh không muốn rời bỏ. Khi anh và em gặp lại nhau, anh đã dũng cảm gột rửa lại mình, tham lam muốn được như những người khác, có một gia đình, có người vợ yêu mình, cũng có một đứa con. Nhưng nữ thần vận mệnh lại chơi một trò đùa đáng sợ với anh, anh mệt rồi. Thư Thư, không có gì phải buồn cả, một người như anh không còn ở bên em cũng không có gì đáng tiếc. Bùi Địch Văn là một người đàn ông rất bao dung, tình yêu của anh ta dành cho em có thể khiến một người đàn ông như anh cũng phải cảm thấy xúc động. Không cần lo lắng việc thích ứng với cuộc sống phú hào, có anh ta che chở, em sẽ chỉ càng hạnh phúc hơn bây giờ. Mấy ngày hôm trước anh đã tìm anh ta uống rượu, anh nói anh rất hâm mộ anh ta, hâm mộ chứ không phải ghen tị. Một cô gái tốt như em nên ở bên một người đàn ông như anh ta. Anh sẽ nhìn em và anh ta từ xa. Thư Thư, nơi anh sắp đến rất sạch sẽ, hơn nữa anh còn có một người quen ở đó, chính là Thần Thần! Lần này anh sẽ không trêu anh ấy nữa, anh sẽ làm bạn anh ấy, hoặc coi anh ấy là anh trai. Anh sẽ cùng anh ấy nói về những chuyện bí mật của em khi còn bé. Nói thật, anh hơi chờ mong ngày đó, trên thiên đường không có oán, cũng không có hận, chỉ có bình tĩnh và thanh thản".
Có điều, trên đó không có em. Ninh Trí buồn bã cúi đầu.
Nước mắt Thư Sướng ướt đẫm hai tay anh ta, anh ta dịu dàng lau đi giúp cô, "Sau này không còn cơ hội nữa. Thư Thư, hai bác đã lớn tuổi, đứng nói chuyện của anh với họ, chỉ nói anh đã về Canada rồi. Nếu... nếu có thể, sau này xin em đối xử với Bùi Hân Nhi tử tế".
"Ơ?" Thư Sướng ngơ ngác ngẩng đầu lên.
Ninh Trí chớp mắt đắng chát, "May mà nó là một đứa bé thiểu năng, vĩnh viễn sống trong vui vẻ, nếu không thì... thật quá tàn khốc. Thư Thư, đừng hỏi, em có thể nhận lời anh không?"
Thư Sướng chỉ khóc.
"Thực ra anh cần gì phải hỏi thế, anh biết em nhất định sẽ làm như vậy. Thư Thư..." Anh ta nhắm mắt lại, nâng tay cô đến bên miệng, đặt lên đó từng nụ hôn, "Anh rất muốn được yêu em lâu một chút, đáng tiếc là đã quá muộn..."
Anh ta không nói tiếp mà ra hiệu cho cảnh sát bên ngoài, anh ta muốn về phòng giam.
Thư Sướng nghe tiếng cùm chân từ từ đi xa, cô khóc đến mức không đứng dậy được.
Thư Sướng là phóng viên đầu tiên, cũng là phóng viên cuối cùng thấy Ninh Trí. Sau đó, anh ta không chịu gặp bất kì ai ngoài luật sư và quan toà.
Cái chết bất ngờ của Tống Dĩnh làm cho Tống Vinh Phát cực kì đau khổ, ông ta mời luật sư giỏi nhất Hồng Kông đến theo vụ kiện này, hơn nữa Ninh Trí không thay đổi lời khai nên bất kể Triệu Khải và luật sư Bùi Địch Văn mời cố gắng đến mấy thì tòa án vẫn phán quyết tử hình. Đó là chuyện ba tháng sau này, lúc mùa đông Tân Giang đã bắt đầu rất lâu rồi.
Anh ta không có người thân, Thư Sướng lo hậu sự cho anh ta. Sau khi hỏa táng, cô chôn anh ta bên cạnh mộ Thần Thần. Cô nhét lá thư tình màu hồng nhạt đó vào trong hũ tro của anh ta.
Đây cũng là chuyện sau này.
Từ trại tạm giam về, Thư Sướng nói sơ qua tình hình với Diệp Thông, bảo cậu ta viết bài. Cô thật sự không còn sức lực.
Thắng Nam gọi điện thoại nói sẽ đến ở bên cô nhưng cô từ chối.
Cô về nhà, Thư Tổ Khang và Vu Phân vui vẻ nói chuyện về căn hộ mới, mở lịch xem hôm nào tốt ngày để chuyển nhà.
Cô ăn cơm tối, làm bộ không có việc gì, sau đó lái xe đến căn hộ của Ninh Trí. Khi đó có một cảnh sát trực để bảo vệ hiện trường, cô đưa thẻ phóng viê