Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Hồng Sớm Mai

Hoa Hồng Sớm Mai

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342313

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2313 lượt.

ờng rất dài! Em là phụ nữ, con mới chuẩn bị sinh, anh chính là chỗ dựa vững chắc của hai mẹ con!"
Anh cười, "Được, vì hai mẹ con, anh sẽ cố gắng không già".
Hai người đều không nói gì nữa, chỉ dịu dàng ôm nhau.
"Không được! Nếu bà không muốn làm bổn phận của mẹ chồng thì để tôi làm. Xướng Xướng ở cữ, tôi sẽ chăm sóc, làm sao phải thuê người phục vụ?" Tiếng bước chân đột nhiên vang lên ngoài hành lang, Vu Phân nói oang oang.
Thư Sướng và Bùi Địch Văn nhìn nhau cười.
Thư Sướng gần sinh, Bùi Địch Văn đón Vu Phân và Thư Tổ Khang đến Hồng Kông. Thư Sướng lo lắng bọn họ không thể thích ứng với cuộc sống phú hào trong nhà họ Bùi, Thư Tổ Khang tỏ ra rất lạnh nhạt, còn Vu Phân quả thực là đến đây để gây sự. Không chỉ có ý kiến với việc ăn uống của Thư Sướng do nhà họ Bùi sắp xếp mà cả trong việc chăm sóc cho Thư Sướng sắp tới, Vu Phân cũng có quan điểm bất đồng.
Trữ Ái Lâm cũng ở nước ngoài nhiều năm, từ nhỏ đã được giáo dục theo kiểu phương Tây. Bà có biện pháp làm cho Ngũ Doanh Doanh trở nên ngoan ngoãn nhưng lại không làm gì được bà thông gia này.
Trong nhà họ Bùi, ngày nào mọi người cũng thấy hai người bọn họ tranh cãi đỏ mặt tía tai, ai cũng không nhường ai, có điều dù tranh cãi nhưng lại không mất hòa khí.
Nói cho cùng, mục đích của họ đều là muốn Thư Sướng được chăm sóc tốt nhất.
Trữ Ái Lâm cắn môi, nhẹ nhàng nói, "Không phải tôi trốn tránh trách nhiệm làm mẹ chồng mà người phục vụ bà đẻ đã được đào tạo chuyên môn, họ biết điều gì tốt nhất đối với sản phụ".
Vu Phân xua tay, "Đào tạo kiểu gì thì cũng không bằng người từng trải được. Đó là bà sợ bẩn, sợ vất vả. Ờ, bà là phu nhân, đương nhiên không thể hầu hạ người khác được, bình thường chỉ có người khác hầu hạ bà. Không sao, Thư Sướng là tôi sinh ra, tôi sẵn sàng làm mọi việc cho nó".
Trữ Ái Lâm dở khóc dở cười, "Bà thông gia, Thư Sướng là vợ Địch Văn, là con dâu tôi, tại sao tôi lại không chịu chăm sóc nó? Có điều..."
"Biết rồi, bà sợ chính mình chân tay vụng về đúng không? Bà cứ yên tâm, để tôi làm là được. Bà chỉ đẻ một đứa còn tôi đẻ những hai đứa, tôi có đủ kinh nghiệm. Năm đó lúc sinh Xướng Xướng tôi đã hơn bốn mươi tuổi rồi, bây giờ Thư Sướng mới hơn hai mươi, chăm sóc cũng thuận lợi hơn nhiều". Vu Phân tỏ ra rất hiểu đại nghĩa.
"Bà thông gia, không phải như vậy. Ý tôi là... bà đã nhiều tuổi rồi, phục vụ bà đẻ mệt lắm". Vừa nói xong, thấy sắc mặt Vu Phân thay đổi, Trữ Ái Lâm vội im lặng vì biết mình lại lỡ miệng.
"Tôi già đâu mà già? Đấy là tôi không chăm sóc bản thân được như bà!" Âm điệu Vu Phân trở nên cao vút.
"Bà không già, không già chút nào cả". Trữ Ái Lâm thở dài, "Bà thông gia, chúng ta có thể vào phòng nói chuyện hay không, đám y tá đã nhìn chúng ta một hồi rồi kìa".
"Xướng Xướng ở trong phòng, không được cãi cọ trước mặt nó, phụ nữ có thai phải giữ cho tâm tình bình tĩnh". Vu Phân lườm.
Trữ Ái Lâm trợn mắt há mồm, bà lại đuối lí một lần nữa.
Bùi Địch Văn không nhịn được bật cười khi tưởng tượng đến cảnh mẹ đẻ mình bị mẹ vợ chỉnh cho thê thảm.
Thư Sướng lại thương mẹ chồng, cô vừa định lên tiếng, đột nhiên một cơn đau như xé ruột cuộn lên khiến cô kêu thành tiếng.
"Sao thế?" Bùi Địch Văn hỏi, nhẹ nhàng xoa bụng cô, cảm thấy em bé trong bụng động rất mạnh.
"Địch Văn, chắc là em sắp sinh rồi". Từng giọt mồ hôi hiện ra trên trán Thư Sướng.
Bùi Địch Văn đang điềm tĩnh tự nhiên đột nhiên luống cuống, sắc mặt trắng xanh như tờ giấy. Anh đứng lên, ngồi xuống, ngồi xuống, lại đứng lên, "Thư Sướng..." Anh hoảng sợ nắm chặt tay cô.
"Địch Văn, đừng căng thẳng, mau gọi mẹ". Thư Sướng nhắc nhở anh.
"A!" Anh luống cuống xoay người, "Mẹ..." Giọng nói đã trở nên biến dạng.
Hai người phụ nữ đang cãi nhau bên ngoài lập tức dừng lại, sau đó cùng đáp lời rồi chạy vào.
"Sắp sinh rồi à?" Hai người nhìn nhau rồi cùng hỏi.
Thư Sướng đau bụng sinh hơi lạ, đau một hồi lại hết, nhưng vừa bưng bát canh lên uống được mấy ngụm lại đau đến mặt mũi vặn vẹo. Lặp đi lặp lại mấy lần, Bùi Địch Văn nhìn cô mà cảm thấy mình sắp phát điên.
"Thư Sướng, sinh mổ đi!" Anh thật sự không chịu nổi sự hành hạ như vậy, trái tim như nhảy ra khỏi cổ họng.
Thư Sướng cắn răng lắc đầu, cố gắng tỏ ra thoải mái, "Có phải anh sợ em sinh thường rồi sau này dáng người sẽ biến dạng, đi cùng anh sẽ làm anh mất mặt không?"
Mặt Bùi Địch Văn cứng đờ như một bức tượng đá, anh hít sâu một hơi, "Em còn đau thế này đến bao giờ nữa?"
"Anh đi hỏi mẹ xem, sinh con đều phải trải qua quá trình này, không có gì đâu". Lại một cơn đau tràn tới, Thư Sướng nhắm mắt lại, cảm thấy sắp sửa ngạt thở.
Đương nhiên cô rất muốn sinh mổ, tiêm mũi thuốc tê, một tiếng sau là xong xuôi hết. Mấy lần khám thai bác sĩ đều nói vị trí thai bình thường, đề nghị cô nên sinh thường. Hơn nữa sinh thường thì chỉ cần một năm là lại có thể có thai, còn sinh mổ thì ít nhất cũng phải ba năm.
Đây cũng là sự báo đáp của tình yêu! Sinh con đẻ cái cho người đàn ông mình yêu, sợ gì đau, sợ gì mệt mỏi?
Cô biết Bùi Địch Văn thích có con hơn bất cứ ai


XtGem Forum catalog