Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342318
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2318 lượt.
nh rồi cũng ra khỏi phòng bệnh.
Mọi người vừa đi Bùi Địch Văn đã đóng cửa phòng rồi quay lại nhìn Thư Sướng.
Đôi mắt Thư Sướng như hồ nước rung động.
"Phải bú thật à?" Hiểu chồng không ai bằng vợ, cô đã biết rõ ý Bùi Địch Văn.
Bùi Địch Văn hơi nheo mắt nhìn con trai trong lòng, "Cũng không phải lần đầu tiên. Trước kia lần nào..."
"Địch Văn..." Thư Sướng gấp đến mức kêu to.
Bùi Địch Văn cười xấu xa, "Chỉ có điều không biết hôm nay sẽ có vị gì?"
Thư Sướng giả vờ trừng mắt nhìn anh, cả cổ cũng đỏ lên, "Địch Văn, như vậy có được không?"
"Vì con trai, có gì không được? Hơn nữa anh cũng nhớ nó", Bùi Địch Văn lật áo ngủ rộng rãi của cô lên, nhìn bộ ngực trắng muốt của cô, cảm thấy hơi tức ngực, "Xướng Xướng..."
Tiếng gọi này cũng giống tiếng gọi của anh những lúc không cầm lòng được.
"Địch Văn..." Thư Sướng dịu dàng trả lời, để cho Bùi Địch Văn cúi xuống ngực, cảm giác ấm áp tràn khắp cơ thể. "Hơi đau", cô không nhịn được kêu lên.
"Hơi tanh, cũng hơi ngọt", Bùi Địch Văn thì thào.
Thư Sướng rên rỉ thành tiếng, cô cúi đầu nhìn thấy con trai cũng đang cọ vào người mình. Trái tim rung động, cô đưa tay ôm lấy cả hai bố con.
Đây là hai người không thể thiếu trong cuộc đời cô! Hai mắt nóng lên, cô hôn lên mái tóc của Bùi Địch Văn.
Bùi Địch Văn tránh ra nhường chỗ cho con trai, Hạo Nhiên đã bú được, phát ra tiếng động chụt chụt.
Mười ngón tay của hai vợ chồng đan vào nhau, hạnh phúc nhìn nhau, ánh mắt xa xăm như muốn nhìn đến suốt đời suốt kiếp.
***
Chẳng mấy chốc Hạo Nhiên đã được năm tháng. Mặc dù đang là cuối mùa thu nhưng khu nhà họ Bùi vẫn như mùa xuân.
Bây giờ Bùi Thiên Lỗi đã hoàn toàn bỏ mặc mọi chuyện của Hằng Vũ, vừa mở mắt đã hỏi Hạo Nhiên ở đâu. Trữ Ái Lâm cũng chẳng muốn xoa mạt chược hay đi mua sắm với đám phu nhân nữa, càng ngày càng thích ở nhà chơi với Hạo Nhiên. Ngũ Doanh Doanh bế Bùi Hân Nhi nhìn cảnh này, trong lòng cảm thấy chua chua. Có điều Thư Sướng thật sự thương yêu Hân Nhi, cũng không hề giảm bớt yêu thương sau khi đã sinh Hạo Nhiên. Bùi Địch Văn cùng cô đến Nhật Bản nghỉ ngơi, cô để Hạo Nhiên ở nhà, lại cho Hân Nhi đi theo.
Nhìn khuôn mặt cười tươi của Hân Nhi trong đoạn video quay bằng điện thoại di động, Ngũ Doanh Doanh không thể oán trách vận mệnh bất công nữa.
Có điều Bùi Lạc Lạc lại có ý kiến.
"Thư Sướng, tại sao Nhiên Nhiên còn không biết gọi cô?" Hạo Nhiên đã có thể bập bẹ mấy chữ, thỉnh thoảng lại gọi được "ba", "mẹ", nhưng cô ta đã dạy bao nhiêu lần nhưng Hạo Nhiên vẫn chỉ biết chu miệng, không chịu gọi một tiếng "cô" nào.
Hơn nữa Hạo Nhiên còn phân biệt được mọi người, bình thường không cho người lạ bế, nhìn thấy người quen lại cười toét miệng, dang rộng hai tay ê a. Bùi Lạc Lạc đi nước ngoài một chuyến về, cậu ta thấy lạ, vừa chạm vào người đã khóc ầm lên.
"Mùi nước hoa trên người em đậm quá". Bùi Địch Văn nói.
Cô ta tẩy sạch mùi nước hoa, dùng loại dầu gội đầu Thư Sướng thường dùng, vì vậy Hạo Nhiên mới chịu để cho cô ta bế.
"Cháu là cún con à? Sao mũi lại thính như vậy?” Bùi Lạc Lạc trợn mắt nhìn cháu.
Hạo Nhiên nháy mắt, vừa nhìn thấy Bùi Địch Văn tới lại cười tươi.
Trong nhà họ Bùi, cậu ta thích Bùi Địch Văn nhất.
"Em mới là cún con", Bùi Địch Văn bế con, lườm Bùi Lạc Lạc, "Hạo Nhiên thông minh, không thích phụ nữ trang điểm lòe loẹt”.
Bùi Lạc Lạc cong miệng, "Biết rồi, trong mắt anh giai nhân thanh tú như Thư Sướng mới là người đẹp thực sự. Mưa dầm thấm đất, quan điểm thẩm mỹ của Hạo Nhiên cũng trở nên lệch lạc mất rồi".
Nói đến cũng thật buồn nôn, sau khi sinh Hạo Nhiên, tình yêu của Bùi Địch Văn dành cho Thư Sướng chỉ tăng chứ không giảm. Cảnh hai vợ chồng liếc mắt đưa tình với nhau thật khiến cho người ta nổi da gà nhưng cũng không nhịn được hâm mộ.
Nếu Tống Dĩnh còn sống mà nhìn thấy cảnh này thì sợ rằng sẽ rơi cả con ngươi ra mất. Cô ta vẫn nói Bùi Địch Văn là động vật máu lạnh.
Ôi, chỉ cần gặp đúng người, động vật máu lạnh cũng lập tức sôi trào nhiệt huyết.
"Cô, cô..." Bùi Lạc Lạc quay mặt Hạo Nhiên lại, cười thật tươi, muốn làm Hạo Nhiên cười theo.
Hạo Nhiên ngáp một cái rồi nhắm mắt ngủ.
Ôi, Bùi Lạc Lạc thở dài thất bại.
Thư Sướng từ bên ngoài đi vào nhìn thấy, cô bật cười, "Hai anh em nhà anh thật sự rất giống nhau, đều coi Hạo Nhiên là thần đồng hết, nó mới được 5 tháng mà!"
Cô cười bế con trai lên, thơm lên khuôn mặt trắng mịn của nó, "Cứ từ từ rồi sẽ ổn, Hạo Nhiên nhà chị sẽ không chỉ biết gọi cô mà còn biết gọi dượng nữa, đúng không?"
Bùi Lạc Lạc tức giận bất bình, "Hừ, sau này sinh con trai em nhất định phải để nó lớn tướng mới được gọi bác trai bác gái".
"Được thôi! Vậy chị biết biết bố của con trai em là ai không?" Thư Sướng chớp mắt.
"Đương nhiên là một người đàn ông", Bùi Lạc Lạc nói quả quyết, "Có điều anh ấy phân biệt phương hướng rất kém, suốt ngày bị lạc đường!"
"Không phải là Diệp Thông đấy chứ?" Tháng trước Diệp Thông đến Hồng Kông du lịch, hẹn Thư Sướng ra ngoài ăn cơm. Thư Sướng và Bùi Lạc Lạc cùng đi, cơm nước xong cô phải về trông