XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Hồng Sớm Mai

Hoa Hồng Sớm Mai

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342312

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2312 lượt.

khác. Bọn họ từng mất một đứa, khi cô có thai lần nữa, anh ôm chặt lấy cô ngay trước mặt các bác sĩ và y tá. Khi đó cô nhìn thấy nước mắt vui sướng lấp lánh trong mắt anh.
Cả thời kì cô mang thai, anh chưa bao giờ rời khỏi cô một ngày. Để mua cho cô một món ăn vặt, anh có thể chạy khắp Hồng Kông, đến mùa thu, cô vô tình nhắc tới khoai lang, anh lập tức gác lại công việc, cùng cô bay về Tân Giang.
Sau bảy tháng, anh tắm rửa cho cô, đi giầy cho cô, đi dạo cùng cô, nghe âm nhạc dưỡng thai, xem phim về các cảnh đẹp.
Bất cứ lúc nào cô cũng có thể cảm nhận được sự quý trọng của anh.
Cô thề, vì sự quý trọng này, cô phải làm cho anh càng hạnh phúc hơn.
Bùi Địch Văn lo lắng thở dài nhìn cô.
Rốt cục sau khi đau hai ngày một đêm, chắt trai của vua địa ốc Hồng Kông Bùi Thiên Lỗi đã nhẹ nhàng đi tới thế gian này, không còn hành hạ bố mẹ nó nữa.
Số tử vi cho thấy nó sinh vào giờ đại phú đại quý, một đời siêu phàm nổi bật.
Milan đưa tin này trước tiên.
Bùi Thiên Lỗi hơn tám mươi tuổi mừng rỡ như điên, đích thân đặt tên cho chắt là Bùi Hạo Nhiên, lập tức sang tên một nửa cổ phần của mình cho nó.
Sau đó, theo miêu tả của y tá phòng sinh, khi con trai ra đời, vẻ mặt Bùi Địch Văn đứng cạnh vợ rất kì dị, giống như cười lại giống như khóc, bàn tay nắm tay vợ không ngừng run rẩy.
Sản phụ và con trai được đưa lại phòng bệnh, Thư Sướng đủ ngủ một đêm, hôm sau tinh thần mới đỡ hơn một chút. Phòng bệnh yên lặng, vừa mở mắt ra Thư Sướng đã nhìn thấy Bùi Địch Văn đang cúi đầu xuống nôi cười ngây ngốc.
"Địch Văn!" Cô khẽ gọi một tiếng.
Bùi Địch Văn quay đầu lại nhưng không quay người, "Thư Sướng, em tỉnh rồi!"
"Anh đang làm gì thế?" Cô hỏi, nhìn thấy tay anh đặt trong nôi.
"Nhiên Nhiên đang mút ngón tay anh, mút mạnh lắm", Bùi Địch Văn xúc động, hai mắt sáng lên, "Có điều nó vẫn chưa biết gọi bố".
Thư Sướng không nói được gì. Anh cho rằng con trai anh là thần đồng sinh ra đã biết nói hay sao?
"Mút ngón tay mất vệ sinh". Cô nói.
Bùi Địch Văn mỉm cười, "Anh đã sát khuẩn rồi. Hình như nó đói lắm, lúc em ngủ nó cứ khóc suốt, cho nó bú bình nhưng nó không bú, cứ lắc đầu nguầy nguậy. Anh vừa đưa tay đến miệng nó đã ngậm ngay lấy không chịu buông ra, cũng không khóc nữa, hay thật. Bà nội bà ngoại lại đang cãi nhau vì chuyện cho nó bú sữa mẹ hay sữa bò rồi".
"Đương nhiên là bú sữa mẹ", Thư Sướng nói quả quyết, "Ít nhất cũng phải bú tám tháng mới cai sữa".
Chắc là đã mệt, bé Hạo Nhiên chớp chớp mắt rồi ngủ mất. Bùi Địch Văn nhẹ nhàng chỉnh lại chiếc chăn mỏng cho con rồi ngồi đến bên cạnh Thư Sướng, "Nhưng bú sữa mẹ thì ban đêm em sẽ không ngủ được".
"Đó là con trai chúng ta mà, không ngủ được thì sao?" Thư Sướng gục đầu vào cổ anh, nhẹ nhàng hỏi, "Địch Văn, con trai có xinh không?"
"Bây giờ nó vẫn đỏ hỏn, trên mặt đầy lông tơ, chả thấy đẹp trai mấy". Bùi Địch Văn thành thật trả lời.
Thư Sướng thở dài. Vẫn nói người đang yêu IQ sẽ hạ thấp, thực ra đàn ông làm bố còn giảm IQ hơn nhiều, ngay cả nói dối một câu an ủi người khác cũng không biết.
Vu Phân và bác sĩ đều hết sức ủng hộ cháu bú mẹ, như vậy em bé sẽ tăng cường khả năng miễn dịch.
Nhưng...
Thư Sướng nhìn con trai trong lòng với vẻ mặt như đưa đám, hai mẹ con đã phấn đấu đủ một tiếng, nó bú mãi mà không ra sữa, cả mẹ lẫn con đều mướt mồ hôi, thằng bé lên tiếng khóc lớn.
"Làm sao lại thế này?" Thư Sướng nhìn về phía bác sĩ cầu cứu.
Bác sĩ cười, "Cô không biết bú sữa cũng là việc rất vất vả à? Em bé mới sinh còn yếu, lần đầu tiên có thể cần ngoại lực".
"Dùng máy hút sữa đi!" Trữ Ái Lâm nói, sau đó chột dạ nhìn Vu Phân. Bà không có kinh nghiệm nuôi con, Bùi Địch Văn vừa sinh ra đã được giao cho vú nuôi rồi.
Vu Phân trừng mắt, "Không được, máy hút sữa sau này căng sữa mới được dùng, bây giờ mà hút thì Xướng Xướng sẽ đau đến phát điên. Địch Văn, con hút đi!"
"Ơ?" Bùi Địch Văn trợn mắt há mồm.
Bác sĩ mím môi nhịn cười.
"Con là bố nó, con khỏe hơn nó, con không hút thì ai hút?" Vu Phân chính khí lẫm liệt.
Bùi Địch Văn đỏ bừng mặt, Thư Sướng cũng xấu hổ đỏ mặt, "Mẹ, mẹ đừng nói liên thiên".
"Liên thiên cái gì? Không tin con hỏi bác sĩ xem".
"Rõ ràng... rõ ràng là liên thiên!" Trữ Ái Lâm nổi điên không khống chế được, dù gì Địch Văn cũng là Tổng giám đốc của Hằng Vũ, đàn ông hơn bốn mươi tuổi bú sữa giúp con, người ngoài biết được sẽ cười đến rụng răng mất.
Bùi Địch Văn sờ sờ mũi nhìn Thư Sướng. Thư Sướng nhìn anh.
"Oe..." Bé Hạo Nhiên trong lòng lại khóc lớn lên.
"Cho bú sữa ngoài đi!" Trữ Ái Lâm xót cháu trai.
"Được rồi, mọi người ra ngoài trước đi, để con dỗ cháu!" Bùi Địch Văn cẩn thận bế con đi lại trong phòng.
"Đã mấy ngày con không về công ty rồi, công việc dồn lại cả đống, chuyện chăm sóc bà đẻ này cứ để mẹ với bà ngoại nó lo". Trữ Ái Lâm nói.
"Mẹ, con tự sắp xếp được". Bùi Địch Văn nói tiếp.
Bác sĩ đi ra ngoài trước, vừa đi vừa cố nhịn cười đến đỏ cả mặt.
Vu Phân và Trữ Ái Lâm bất đắc dĩ nhìn vẻ mặt kiên quyết tiễn khách của Bùi Địch Văn, hai bà thoáng giật mì