Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342378
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2378 lượt.
t chỗ tránh né.
Lựa chọn đầu tiên đương nhiên là Mục Thắng Nam.
Không ngờ Mục Thắng Nam đang họp trên sở lao động cải tạo của tỉnh, Mục Thắng Nam quan tâm hỏi có cần mua vịt muối và củ cải - đặc sản của tỉnh lị về không.
"Tùy bạn thôi". Thư Sướng cười khổ. Gập điện thoại lại, đứng dưới mái hiên phòng khám, cả người cô mệt mỏi rã rời, đầu óc choáng váng, sống mũi cay xè.
"Tiểu thư, có đi xe không?" Một chiếc taxi đưa bệnh nhân tới nhìn thấy cô.
Cô thoáng giật mình, đội mưa chạy ra xe. Trầm ngâm một hồi, cô nói một địa điểm.
Xe chạy trong mưa như một chiếc thuyền, chiếc thuyền này cập bờ trước một khu nhà cao cấp.
Thư Sướng lau nước mưa trên tóc, bước vào thang máy lên thẳng tầng mười sáu.
"Ai đấy?" Rất lâu sau, cánh cửa bằng gỗ mộc vừa cao vừa rộng mới mở hé ra, một giọng phụ nữ mệt mỏi vang lên. "Thư Sướng?" Tạ Lâm kinh ngạc trừng mắt, chiếc váy ngủ tơ tằm mềm mại như nước chưa quấn kín để lộ làn da trắng như tuyết.
"Nếu tiện thì cho em ở nhờ một đêm. Nếu không tiện thì em đến ở khách sạn".
Tạ Lâm chớp chớp mắt, "Em tự nhiên nổi điên à?" Chị ta kéo thẳng Thư Sướng cả người ướt sũng vào trong phòng.
Trên bức tường trước mặt là một bức ảnh thời trang lớn, chụp nghiêng một người phụ nữ, vai tròn lưng ong, đôi môi đỏ mọng khẽ mở , no đủ và tươi tắn, hai chân thon dài, ánh mắt mơ màng. Nội thất trong phòng đều là màu nâu nhạt, trên chiếc sofa bọc da thật có trải một tấm thảm nhung hoa Scotland rủ xuống nền nhà, tấm thảm trải sàn bên dưới sofa in đầy hoa hồng.
Phía sau bàn trà là một khóm trúc và một cây cao su Ấn Độ cành lá tốt tươi khiến cả căn phòng tràn ngập sức sống.
Dưới tán cây có một chiếc va li màu đen rất to, bên trên có in một hàng chữ "Đài truyền hình Tân Giang", bên cạnh va li là một chiếc máy quay phim.
"Em... Em đi thuê khách sạn!" Thư Sướng nói.
Trên mặt Tạ Lâm lộ ra một tia xấu hổ hiếm hoi, "Có gì mà ngại, đến cũng đến rồi, nhà chị có phòng khách, em cứ việc ngủ. Nghe thấy tiếng động gì cũng không cần quá kinh ngạc là được".
Thư Sướng cười cười không được tự nhiên cho lắm.
Một người đàn ông buộc tóc dài cao lớn rắn chắc như vận động viên thể hình từ phòng ngủ đi ra.
"Đây là Vu Ba, đây là Thư Sướng". Tạ Lâm giới thiệu hai người nhưng thông tin rất thiếu cụ thể.
Người đàn ông hất mái tóc dài đánh giá Thư Sướng vài giây, lông mày nhíu lại mấy lần sau đó xoay người đi vào phòng ngủ không nói câu nào.
Thư Sướng hơi sững người, Vu Ba thoạt nhìn chỉ không quá hai mươi lăm tuổi.
"Ăn cơm chưa?" Tạ Lâm kéo thẳng Thư Sướng đến phòng ăn, không hỏi han gì đến vết thương trên trán cô.
Thư Sướng thành thật lắc đầu.
Tạ Lâm nấu cho cô một bát mì, ánh mắt lơ đãng liếc về phía phòng ngủ, "Ăn xong thì đi tắm một cái, trong phòng tắm có khăn mặt và quần áo ngủ sạch sẽ đấy".
Thư Sướng ngồi vào bàn ăn mì không nói câu nào, đang ăn đột nhiên cô thầm thì một câu, "Cậu ta nhỏ hơn chị rất nhiều".
"Tìm bạn không phải tìm ông xã, không có nhiều khuôn sáo như vậy". Tạ Lâm cười dễ thương, "Nếu không muốn tìm phiếu cơm dài hạn hoặc muốn thăng chức tăng lương thì tại sao phải tìm một lão già cho khổ, cả ngày phải cố nén cảm giác buồn nôn, nhìn chằm chằm bộ mặt đầy nếp nhăn và vết sạm, sáng sớm tỉnh lại thấy gối ướt đẫm nước dãi, có hạnh phúc không? Chị có nhà, có xe, có tiền, chị không cần những thứ khác của đàn ông, chỉ cần trẻ tuổi, khỏe mạnh, đẹp trai, chị có sai không?"
Thư Sướng cắn đũa không biết nói sao.
Tạ Lâm vỗ vỗ gương mặt Thư Sướng, đợi đến lúc ánh mắt cô không còn đăm đăm nữa mới nói, "Chuyện nam nữ vui vẻ có lúc cực kì đơn giản, không phức tạp như em tưởng tượng đâu".
"Chị không sợ cậu ta lừa chị à?"
Tạ Lâm dang hai tay ra nói, "Cậu ta lừa chị cái gì? Chị có cần cậu ta ở bên chị cả đời đâu? Hợp thì đến, không hợp thì đi".
"Vậy chị đến với cậu ta thuần túy là vì sự hấp dẫn thân thể?"
"Không, chị còn thưởng thức tài hoa của cậu ta nữa". Tạ Lâm xoay người chạy vào phòng sách, lúc đi ra trên tay cầm một tập ảnh chụp.
Trong tập ảnh có những ngọn núi tuyết trắng xóa, có sa mạc mênh mông, có đàn linh dương chạy dưới trời chiều, có chiếc cầu đá trong mưa bụi mênh mang, có cánh đồng hoa cải dầu nở rộ giữa mùa xuân, có thiếu nữ giặt quần áo bên dòng suối nhỏ...
"Tất cả đều là tác phẩm của cậu ta, thế nào?"
Thư Sướng không thể không thừa nhận những bức ảnh này rất đẹp, rất ấn tượng, phong cách phóng khoáng còn xen lẫn một nét đau buồn như có như không.
"Cậu ta sắp nghỉ việc ở đài truyền hình để mở studio riêng của mình, chị định trở thành đối tác của cậu ta".
Nhìn Tạ Lâm hưng phấn như một tiểu nữ sinh đang yêu, Thư Sướng cười cười mơ hồ. Tạ Lâm là một người ranh mãnh, một đám khách hàng quảng cáo còn bị chị ta đùa xoay quanh, chắc chị ta sẽ không thể bị lừa.
"Cậu ta đi công tác một thời gian dài, hôm nay mới về, chị vào xem cậu ta..." Tạ Lâm chỉ về phía phòng ngủ.
"Ờ, mau đi vui vẻ đi, không cần để ý đến em đâu".
"Con bé chết tiệt". Tạ Lâm giận dỗi ấn ngón tay lên trán cô rồi chạy về phía phòng ngủ cực kì vội v