Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342365
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2365 lượt.
huyện, ông ta buột miệng hỏi: Tiểu thư, cô xuống chỗ nào?"
Thư Sướng cười ha ha mấy tiếng, sau đó cô bĩu môi, chuyện cười này nhất định là do người Nam cực viết, vừa lạnh vừa nhạt.
"Còn một chuyện nữa, trong buổi đăng kí môn học ngành Phật học, một vị phương trượng được trường đại học mời tới giảng dạy. Có người hỏi: Thưa đại sư, học môn này có điểm danh không? Đại sư lắc đầu. Lại có người hỏi: Thưa đại sư, học môn này có phải thi không? Đại sư lại lắc đầu. Mọi người cùng hỏi: Thưa đại sư, vậy thành tích cuối kì làm thế nào? Đại sư trả lời: Tùy duyên!"
"IQ của người viết chuyện cười này cao thật, người bình thường đều nghe không hiểu, sau khi cân nhắc rất lâu mới cảm thấy dư vị vô cùng". Thư Sướng bình luận. Thực ra cô không hề cảm thấy buồn cười chút nào, nhưng nghe Bùi Địch Văn nói như vậy cô chợt cảm thấy ấm áp, tâm tình đột nhiên bình tĩnh lại.
Một mình đi đường ban đêm, gặp một người quen bao giờ cũng tốt.
"Nếu em thích thì sau này anh sẽ kể tiếp cho em nghe. Hết năm phút rồi, em lái xe cẩn thận".
Bùi Địch Văn căn thời gian rất chuẩn, không thừa một giây, không thiếu một giây.
Từ rất xa Thư Sướng đã nhìn thấy Dương Phàm cầm một chiếc túi to đứng ở phía trước quán mì.
Gương mặt quen thuộc một thời càng ngày càng gần.
Dương Phàm hơi hốc hác, túi mắt rất rõ ràng, áo sơ mi nhăn nhúm dán trên người, chắc phải hai ba ngày chưa cạo râu.
Những ngày hai chân phải đạp hai thuyền chắc cũng không được thoải mái cho lắm.
Thư Sướng đỗ xe, đeo ba lô bước xuống xe.
Thư Sướng yên lặng nhìn anh ta, "Tôi đã nói câu nào chữ nào làm tổn thương đến lòng tự tôn của anh? Đã đến nước này rồi, chẳng lẽ tôi còn muốn giữ báu vật gia truyền vừa thiêng liêng vừa có ý nghĩa quan trọng của nhà anh nữa à? Chẳng lẽ tôi còn mặc quần áo anh mua để thỉnh thoảng lại nhớ tới anh? Tôi chưa bao giờ cho rằng sau khi nam nữ chia tay còn có thể làm bạn. Tân Giang rất nhỏ, không dám nói đến già không gặp nhau nhưng cũng không cần phải làm bộ vẫn còn rất thân quen".
Dương Phàm cắn răng nhìn cô một lúc rất lâu, "Làm bộ hay không làm bộ là có thể xóa bỏ tất cả trước kia à?"
"Nếu không thì thế nào? Dựng bia ghi truyện? Ca tụng công đức? Để lại cho con cháu anh và con cháu tôi xem, cho bọn nó biết chúng ta từng phong hoa tuyết nguyệt như thế nào, tiếc là sau đó hai người yêu nhau không thể trở thành thân thuộc?"
"Xướng Xướng, thực ra anh và Tiểu Khả..."
Thư Sướng giơ tay ra hiệu dừng lại, "Xin lỗi, tôi không thấy hứng thú với chuyện riêng tư của anh".
"Nhưng vẻ mặt em lại không phải như vậy. Em hận anh, em đang châm chọc anh".
Thư Sướng hít sâu, ngón tay dưới gầm bàn vặn vẹo phát đau, "Dương Phàm, không phải là anh hi vọng trong lúc anh ôm người mới thì tôi vẫn còn yêu anh, thậm chí có khả năng cả đời đều không thoát ra được, đến cuối đời vẫn không lấy một ai?"
Mặt Dương Phàm lập tức đỏ bừng, "Anh... Ý anh không phải vậy..."
"Không cần nói tiếp nữa. Thực ra Đàm Tiểu Khả xuất hiện rất đúng lúc, ít nhất tôi sẽ không còn phải cảm thấy áy náy với anh, sẽ không phải lo lắng anh sống có hạnh phúc hay không. Chắc chắn tôi sẽ không nói với Đàm Tiểu Khả rằng chúng ta đã từng có gì đó, anh cứ thoải mái theo đuổi tình yêu của anh đi! Thời gian không còn sớm nữa, anh cầm lấy trang sức, chúng ta đến Phòng dân chính!"
"Em vẫn còn giận anh thay lòng đổi dạ!" Dương Phàm cười khổ, "Em chưa bao giờ biết anh mệt mỏi khi ở bên em như thế nào".
"Chúc mừng anh đã được giải thoát". Thư Sướng nhún vai đứng lên trước.
"Xướng Xướng, nhìn em có vẻ rất mệt, đi về nghỉ ngơi trước đi! Chúng ta không nhất định phải làm thủ tục li hôn hôm nay, anh có thể đợi đến sau khi Thư Thần giải phẫu". Dương Phàm nói rất thấu tình đạt lí.
"Anh không rõ thật hay giả vờ không rõ? Việc anh nghĩ thế nào không có bất cứ quan hệ gì với tôi cả. Thân thể anh trai tôi không tốt, tôi không muốn vì sợ anh bị tôi làm liên lụy mà mẹ anh lại đến tận nhà tôi để bố mẹ tôi phải tức điên lên".
Dương Phàm yên lặng một hồi rồi cắn môi, "Không cần nói tiếp nữa, chúng ta đến Phòng dân chính".
Thật là khéo, nhân viên công tác làm thủ tục li hôn chính là người phụ nữ trung niên làm đăng kí kết hôn cho bọn họ ba tháng trước. Không ngờ người phụ nữ này vẫn còn nhớ bọn họ.
Thư Sướng lần lượt xếp đăng kí kết hôn và chứng minh thư lên trên bàn.
Người phụ nữ cau mày nhìn hai người rồi giáo huấn không hề vòng vo, "Anh chị tưởng chỗ này là siêu thị, muốn đến thì đến, muốn đi thì đi à? Anh chị xem lại ngày tháng đi, mới cách đây có ba tháng. Đầu óc có vấn đề à? Muốn li hôn thì cần gì kết hôn, lại tiết kiệm được mấy trăm tệ tiền lệ phí".
Thư Sướng không muốn nghe bà ta lải nhải nữa, "Điều này không hề phạm pháp đúng không?"
Bà ta bị câu hỏi của cô làm nghẹn lời, lạnh lùng cười, "Tất nhiên việc này không phạm pháp. Chỉ cần chị thích thì muốn kết hôn rồi li hôn cả trăm lần cũng được". Bà ta đưa tay ra rất mạnh, cầm đăng kí kết hôn và chứng minh thư lên xem xét, "Giấy thỏa th