Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342371
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2371 lượt.
ã.
Cửa phòng ngủ đóng lại rồi khóa tách một tiếng.
Một mình Thư Sướng ngồi trong phòng ăn rất lâu rồi mới đi tắm, không dám gội đầu, cô tìm một chiếc mũ bao tóc, đứng dưới vòi hoa sen, cổ cô cứng ngắc như hóa đá.
Nước rất nóng, cô tắm đến lúc da dẻ toàn thân chuyển thành màu hồng nhạt mới cảm thấy tương đối sạch sẽ. Thay áo ngủ, cả ngày mệt mỏi, cô gần như không còn chút sức lực nào, vừa nằm xuống được chốc lát đã ngủ luôn.
Nửa đêm, Thư Sướng bị tiếng rên rỉ làm tỉnh ngủ, mở mắt ra, đêm khuya tĩnh lặng như nước, có thể nghe thấy động tĩnh điên cuồng bên phòng cách vách. Tiếng đàn ông thở như trâu bò, tiếng va đập khiến chiếc giường cũng phải rung lên, tiếng phụ nữ rên rỉ du dương, thỉnh thoảng phát ra một tiếng kêu thán phục.
Hình dung được chuyện gì đang xảy ra, Thư Sướng lập tức đỏ bừng mặt, vội vàng trùm chăn kín đầu, cô không khỏi nhớ tới lúc mình và Dương Phàm đoàn tụ sum vầy.
Trên phương diện này Dương Phàm rất dịu dàng chăm sóc.
Lúc hai người vừa xác lập quan hệ yêu đương anh ta cũng chiều chuộng cô không khác gì công chúa. Có lần cô đi ra ngoài thực tập và nói với anh ta gần tối sẽ về đến trường học. Không ngờ xe khách bị hỏng giữa đường, tài xế sửa mấy tiếng mới chạy được tiếp. Về đến trường học đã là nửa đêm, Dương Phàm vẫn đứng ở vọng gác bảo vệ ngoài cổng trường, cổ dài không kém hươu cao cổ là bao.
"Em làm gì mà tắt máy? Không biết như thế anh sẽ sốt ruột sao?" Vừa nhìn thấy cô, anh ta đã quát cô một trận.
Điện thoại di động hết pin, cô không giải thích, chỉ im lặng đi theo phía sau anh ta. Lúc đi qua vườn cây, đột nhiên cô ôm lấy Dương Phàm trong bóng đêm, dán mặt lên sau lưng anh ta, dịu dàng cọ cọ má như một con mèo con. Dương Phàm than một tiếng, quay lại kéo cô vào lòng, cúi đầu điên cuồng hôn lên môi cô.
Vì sao dịu dàng như vậy mà lại chỉ ngắn ngủi như pháo hoa?
Thư Sướng kéo chăn xuống khỏi đầu, ngồi dậy tựa vào đầu giường, bắt chéo hai tay ôm chặt lấy hai vai gầy yếu của mình.
Nước mắt lại một lần nữa không nghe lời cô chảy xuống.
Khó khăn lắm mới chịu đựng được đến bình minh, Thư Sướng nhẹ chân nhẹ tay dậy rửa mặt, quay lại phòng ngủ gấp chăn, lại ngồi xuống viết cho Tạ Lâm một mảnh giấy cảm ơn chị ta đã cho ngủ nhờ, hẹn gặp Tạ Lâm ở tòa soạn báo.
Cô rời khỏi nhà Tạ Lâm từ sớm là vì cảm thấy nếu ở lại thì lát nữa ba người sẽ phải ngồi quanh bàn ăn đưa mắt nhìn nhau, điều này thật sự là quá khó xử.
Sáng sớm sau đêm mưa, bầu không khí trong lành, cây cối xanh mơn mởn, trên đường còn không có bao nhiêu người đi làm. Bây giờ đến tòa soạn thì hơi sớm, Thư Sướng định đến cửa hàng sửa xe xem chiếc Chery của mình.
Đang đứng đón xe ở ven đường thì điện thoại di động đổ chuông.
"Phóng viên Thư, có tin mừng, bên Đài Loan đã tìm được nguồn thận cho Thư Thần rồi, buổi tối có thể đưa đến bệnh viện chúng tôi". Bác sĩ Ngô xúc động nói.
"Trời ạ, đúng là tốt quá rồi". Thư Sướng vui vẻ kêu lên khiến người đi đường quay lại nhìn ngó, "Vậy cảm phiền bác sĩ Ngô sắp xếp phẫu thuật cho sớm, hôm nay tôi sẽ tới nộp phí phẫu thuật".
"Được rồi, hiện giờ tôi đang ở Thượng Hải, buổi chiều sẽ về Tân Giang".
Thư Sướng lập tức gọi điện thoại về nhà.
Máy bàn trong nhà không có người nghe máy, cô lại gọi số máy cầm tay của Thư Tổ Khang.
"Xướng Xướng, con dậy rồi à?" Giọng nói hiền từ của Thư Tổ Khang mang vẻ uể oải rõ ràng.
"Bố, bố không ngủ được à?"
"Rạng sáng mới chợp mắt được một lúc. Ban đêm không muốn kinh động con, Thần Thần... tối qua hôn mê ba tiếng".
"Bây giờ thế nào rồi?" Trái tim Thư Sướng lập tức thắt lại.
"Xướng Xướng..." Tiếng gọi thì thào của Thư Thần vang lên trong điện thoại.
Không kịp nghe bố nói tỉ mỉ, Thư Sướng lập tức bắt taxi chạy thẳng tới bệnh viện. Vào phòng bệnh, thấy Thư Thần đang ngồi trên giường gặm bánh bao, miệng nhai nhồm nhoàm, mặt mày hớn hở không khác gì mọi ngày, trái tim cô mới thả lỏng ra, toàn thân mềm nhũn ngồi phịch xuống ghế.
"Bố, sao bố lại nói nghe đáng sợ như vậy?" Cô dở khóc dở cười hỏi Thư Tổ Khang.
Thư Tổ Khang cười khổ, "Đó là vì con không thấy tình hình lúc đó. Xướng Xướng, trán con làm sao thế kia?"
Thư Sướng chột dạ che miếng băng gạc trên trán, cười ha ha mấy tiếng, "Còn không phải bị bố dọa sợ quá, vội vàng chạy đến nên bị va chảy máu đầu chứ sao".
"Thần Thần xoa cho". Thư Thần đưa bàn tay đầy dầu mỡ ra ấn thẳng vào chỗ đau.
Bác sĩ Ngô đã gọi điện thoại cho trợ lí sắp xếp kiểm tra toàn diện cho Thư Thần trong ngày hôm nay.
Y tá dẫn Thư Thần đi rồi, Thư Sướng bảo Thư Tổ Khang về nhà nghỉ ngơi trước, sau đó cô gọi điện thoại cho Phòng nhân sự tòa soạn nói chuyện nghỉ phép, khi hết phép cô sẽ nộp đơn xin nghỉ sau.
Thư Thần kiểm tra đến trưa mới xong, Thư Sướng dẫn anh đến ăn tại một quán ăn Thái Lan.
Mặc dù quán ăn chỉ là loại quán ven đường nhưng đồ ăn rất ngon, phục vụ cũng tương đối chu đáo. Nhân viên phục vụ là một người đàn ông đứng tuổi, mặc một chiếc sơ mi trắng như tuyết có thắt nơ đen, nụ cư