Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Hồng Sớm Mai

Hoa Hồng Sớm Mai

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342391

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2391 lượt.

chính. Cô nói với bố mẹ là đến tòa soạn báo để lấy một số tài liệu, không hề nhắc gì tới chuyện li hôn, cô không muốn làm bố mẹ mất vui. Đợi đến lúc bố mẹ đi du lịch về, nhân lúc tâm tình hai người đang vui vẻ, cô sẽ nói với họ toàn bộ mọi chuyện.
Cũng may Dương Phàm thật sự không hề nuốt lời, anh ta đang đứng dưới gốc cây nhãn trước tòa nhà Phòng dân chính hút khói nhả mây.
Trước kia mỗi khi viết giấy tờ thỉnh thoảng anh ta cũng hút vài điếu thuốc, Thư Sướng nói nếu hút thuốc thì sẽ không được hôn cô, vì vậy anh ta cũng cai thuốc luôn.
Bây giờ anh ta không cần cố kỵ gì nữa.
"Tới rồi à!" Nhìn thấy Thư Sướng, Dương Phàm dụi điếu thuốc rồi ném vào trong bồn hoa.
Li hôn vĩnh viễn là chuyện cực chẳng đã nhất trong những chuyện cực chẳng đã.
Cô chỉ gọi điện thoại cho Thắng Nam, nói với Thắng Nam cô và Dương Phàm đã triệt để chấm dứt rồi.
Thắng Nam đang trực ở nông trường lao động cải tạo, "Có cần tớ về nội thành với bạn không? Chúng ta đến quán bar uống một trận thoải mái?"
"Thôi, lần trước uống say, mấy ngày hôm sau tớ vẫn ngơ ngẩn hết cả người. Từ điểm cuối trở lại điểm đầu, đây không phải chuyện đáng vui vẻ gì". Cô nói ra vẻ thoải mái.
"Được rồi, đợi hôm nào tớ về nội thành thì chúng ta gặp nhau sau".
Về đến nhà, Thư Tổ Khang và Vu Phân còn chưa về, cô lục cơm nguội từ trưa ăn tạm, bật máy tính, lên mạng xem một bộ phim khoa học viễn tưởng có tiêu đề Vợ của người lữ hành thời gian.
Nhân vật nam chính có vóc người hoàn hảo, ánh mắt u sầu, bị mắc một loại bệnh kì lạ, đó là thỉnh thoảng lại xuyên qua thời gian đến một thời điểm trước đó. Anh ta có thể nhìn thấy vợ mình từ khi còn là một cô nữ sinh nho nhỏ, cùng ngồi trên cỏ tán gẫu với cô, cùng ăn bánh ngọt, nói với cô sau khi lớn lên cô sẽ yêu một người đàn ông như thế nào. Nhưng làm vợ anh ta, bất cứ lúc nào cô cũng phải chuẩn bị cho việc mất anh ta.
Yêu một người đàn ông không biết sẽ dừng lại bao lâu trong cuộc đời mình, đó là cảm giác bất đắc dĩ đến mức nào?
Mặc dù là bất đắc dĩ nhưng họ vẫn yêu nhau, sinh được một cô con gái. Cuối cùng anh ta vẫn biến mất khỏi cuộc đời cô.
Xem đến giữa phim Thư Sướng đã bắt đầu khóc, khóc nức nở, khăn giấy ném đầy mặt bàn.
Thư Tổ Khang và Vu Phân về, giật nảy mình khi thấy cô nức nở khóc.
"Sao vẫn không khác gì trẻ con thế?" Vu Phân cau mày, "Xướng Xướng, trong thời gian bố mẹ không ở nhà thì con đến ở nhờ bên nhà Dương Phàm đi!"
Thư Sướng dạ một tiếng, tắt máy tính rồi mang quần áo ngủ vào nhà tắm.
Kì thực không phải bộ phim này cảm động đến thế mà vì cô cần một lí do để có thể thoải mái khóc lóc. Từ nay về sau, Dương Phàm là Dương Phàm, cô là cô, thật sự trở thành hai người lạ không hề có quan hệ gì với nhau.
Không phải không thổn thức.
Tình cảm ba năm đã trôi theo dòng nước.
Hơi nước trên chiếc gương trong phòng tắm tan dần, trong gương, cô thấy khóe môi mình nhếch lên đau khổ.
Đến lúc gần khô tóc, đột nhiên Thư Sướng nhận được điện thoại của Thôi Kiện.
"Tôi đang ở quán đồ nướng bên cạnh tòa soạn, đến đây cùng ăn tối đi". Thôi Kiện nói.
Thư Sướng hơi băn khoăn, một năm rưỡi đi theo phía sau Thôi Kiện, ông ta không tỏ ra lạnh nhạt nhưng cũng không hề nhiệt tình với cô, cô hỏi gì ông ta cũng trả lời nhưng lại không bao giờ chủ động dạy cô điều gì. Để cảm ơn ông ta, Thư Sướng mua cho ông ta một cái cà vạt, ông ta nhận, mấy hôm sau lại cho Thư Sướng một hộp sô cô la nhập khẩu từ Italy. Sau đó Thư Sướng không dám có hành động gì tương tự. Đi phỏng vấn về muộn, hai người đến quán cơm ăn tạm, Thư Sướng giành trả tiền nhưng bao giờ Thôi Kiện cũng ngăn lại, "Đến khi nào lương cô cao hơn tôi thì để cô trả tiền".
Xét về tổng thể thì Thôi Kiện là một người đàn ông không tồi.
Người đàn ông không tồi này đã bước sang tuổi bốn mươi từ hai năm trước rồi nhưng đến giờ vẫn chưa kết hôn. Trong tòa soạn có một biên tập lâu năm từng bí mật nói với Thư Sướng, khi còn trẻ Thôi Kiện thích Tạ Lâm, hai người cũng yêu nhau một dạo, sau đó đột nhiên trở mặt thành thù. Điều này thì Thư Sướng cũng có thể cảm nhận được, Thôi Kiện chưa bao giờ nhắc tới tên Tạ Lâm, có đi qua trước mặt Tạ Lâm thì ông ta cũng coi chị ta như không khí. Còn Tạ Lâm lần nào nói đến ông ta cũng bĩu môi khinh thường, "Cái gã bất lực đó cả đời cũng chỉ vậy thôi".
Thư Sướng cho rằng lời này của Tạ Lâm thuộc về loại nói một đằng nghĩ một nẻo điển hình. Nếu đã rất khinh bỉ một người thì đương nhiên cũng không bao giờ quan tâm làm gì, nhưng mỗi lúc gặp cô Tạ Lâm đều hỏi "Lão sư phụ hèn nhát của em dạo này không làm chuyện ngu xuẩn gì chứ?", cũng không biết là vô tình hay cố ý.
Về lí thuyết, một người phụ nữ từng trải và sành sỏi như Tạ Lâm sẽ không thể làm bạn một người vừa mới bước chân vào xã hội như Thư Sướng. Thư Sướng cho rằng hiện nay mình và Tạ Lâm có thể hữu nghị như vậy là vì sư phụ cô là Thôi Kiện.
Nửa tiếng sau Thư Sướng đến quán đồ nướng, Thôi Kiện đã gọi thịt bò, tôm he và một món hơi xa xỉ là đuôi bò hầm. Món này gồm đuôi bò hầm với táo đỏ, hạt dẻ và hạt thông, thật sự là thơm nức